vén lên sợi tóc tán loạn của cô, hôn một cái trên gương mặt đang say ngủ của cô, mới không muốn buông tha xoay người đi về phía phòng tắm, dưới thân vẫn cực nóng, đau đớn không chịu được.
Trong phòng tắm Thiệu Tử Vũ ngâm nước lạnh, nhìn cực nóng vẫn không chịu rút đi cười khổ.
“Người anh em, tao biết là mày rất vội nhưng mà bây giờ còn chưa được, chờ một chút, về sau nhất định cho mày ăn no.” Mà bây giờ khẳng định là chịu dày vò, anh không thể làm bé con sợ, dọa cô chạy mất thì làm sao bây giờ.
Sáng sớm ánh nắng dịu dàng theo tấm rèm mỏng chiếu vào, Lam Kỳ bị tiếng chim hót ríu rít đánh thức, ngơ ngác nhìn bản thân đang ông một người đàn ông, một giây đầu còn ngây ra sau đó hình ảnh tối qua từng cái một hiện lên, cô liền hận không thể đâm đầu chết, làm sao có thể sảy ra chuyện động trời như vậy, cô cùng Thiệu ngốc lại ngủ chung trên cùng một cái giường?
Cẩn thận rút tay ra nhẹ nhàng xuống giường, rời phòng ngủ cô liền vội vã chạy đến phòng tắm lấy quần áo bị vứt tối qua, nếu cô nhớ không nhầm thì quần áo nên ở chỗ đó, chạy vào phòng tắm cầm lên quần áo trên sàn gạch, tất cả đều ướt đẫm, làm sao mặc đây, dựa vào trên tường cô thật sự khóc không ra nước mắt, cô luôn cho rằng bản thân có thể chống lại hấp dẫn, tại sao lại bị tên Thiệu ngốc thối tha kia sắc dụ, hơn nữa còn trong lúc anh say rượu, thật sự nên kiểm điểm lại nhân phẩm của bản thân.
Ánh mắt cô rơi vào một cái gương trên thảm, lúc này mới phát hiện toàn thân trên dưới của cô đều phủ kín dấu vết xanh tím sâu cạn không giống nhau, ở cổ là nhiều nhất, toàn bộ dấu hôn xanh tím dày đặc trên da thịt trắng nõn càng thêm bắt mắt, vừa nhìn thấy liền khiến cho người ta nghĩ đến mấy từ kích tình, mãnh liệt, mờ ám.
Mà giờ phút này cô gái trong gương tuy vẻ mặt bối rối nhưng hai má lại đỏ ửng, môi sưng mọng, khóe mắt chứa mềm mại…….một đầu tóc quăn tán loạn rơi trên phần lưng trơn bóng, bộ dáng quyến rũ không nói nên lời.
Cô gái này là cô! . . .
Lam Kỳ cũng không dám nhìn xem chính mình nữa, không còn mặt mũi gặp người.
Cô cầm lấy quần áo vắt khô sau đó cẩn thận nhẹ nhàng trở về phòng, không còn cách nào chỉ có thể dùng máy sấy làm khô quần áo, rất tốt, vì bây giờ là mùa hè, quần áo cực kỳ dễ hong khô.
Cô ngồi chồm hổm ở trong phòng khách bắt đầu hong khô quần áo, để máy sấy ở chế độ nhỏ nhất, âm thanh không thể quá lớn nếu không đánh thức Thiệu ngốc thì làm sao bây giờ, bộ dạng này ngàn vạn lần không thể để Thiệu ngốc nhìn thấy, anh say rượu, cô tỉnh táo, về sau làm sao cô đối mặt với anh.
Trải qua 20 phút lo lắng đề phòng, quần áo được sấy khô, Lam Kỳ cẩn thận mặc quần áo vào, sau đó nhanh chóng rời khỏi, nếu biết sẽ sảy ra chuyện cẩu huyết như vậy, đánh chết cô cũng không đưa Thiệu ngốc về.
Cửa phòng ngủ vừa đóng Thiệu Tử Vũ liền thức dậy, anh đứng cạnh cửa sổ nhìn người đang lén lúc trốn đi, khẽ cười, xem em về sau còn không xem anh là đàn ông nữa không, nhìn cô chạy xa, anh trở lại trên giường ôm chăn mỏng còn lưu lại mùi hương của cô tiếp tục ngủ, đêm qua đúng là một phút đồng hồ anh cũng không có ngủ, toàn bộ dấu vết trên thân thể cô gái nhỏ kia đúng là tốn không ít công sức.
CHƯƠNG 37: EM CẢM THẤY TÔI THẾ NÀO?
Lam Kỳ vội vã đón xe đến chỗ gần nhà Mễ Đóa, ở trong công viên gọi điện thoại cho cô, từ trong túi lấy ra điện thoại di động mới phát hiện trên màn hình là vài cuộc điện thoại nhỡ, đều là điện thoại trong nhà và anh rể tương lai, nghĩ một chút vẫn là đợi lát nữa gọi lại, trước tiên để Mễ Đóa lấy quần áo tới, bộ váy hiện tại của cô căn bản là che không được những dấu vết kia, vừa rồi trên xe tài xế taxi mập mờ nhìn cô vài lần nếu không phải hiện tại bộ dáng của cô sợ trở ngại bộ mặt mặt thành phố, cô nghĩ muốn lấy túi sách đập đầu của hắn ta, coi cô là người thế nào chứ.
Mễ Đóa nhận được điện thoại của Lam Kỳ thì vừa mới tỉnh, áo ngủ trên người không kịp thay liền khẩn trương cầm lấy quần áo chạy đi, trong điện thoại Lam Kỳ muốn quần áo tay dài, cô lập tức cảm thấy chuyện không thích hợp, ngày hôm qua mẹ Lam gọi điện thoại đến cô đã nói dối cô cùng Lam Kỳ ở cùng một chỗ, vốn cho rằng cô ra ngoài quên mất thời gian, giúp cô che đậy, xem ra sự việc có phần không đúng với những gì cô nghĩ.
“Lam Kỳ làm sao cậu lại biến thành như thế này hả?”
Nhìn đến bộ dáng của cô Mễ Đóa lắp lắp kinh hãi, chỉ thấy toàn thân da thịt tuyết trắng của Lam Kỳ tràn đầy dấu vết xanh tím khả nghi, trên cổ là nhiều nhất, vốn là khuôn mặt có chút tiều tụy lại mang theo nét quyến rũ khác thường, bộ dạng kia rất giống bị người hung hăng chà đạp một trận, ngày hôm qua không phải cô đi cùng học trưởng Dung hay sao, sau buổi họp lớp liền không thấy cô cùng học trưởng, hai người này tiến triển cũng quá nhanh rồi.
Lam Kỳ đoạt lấy quần áo trong tay cô đem chắn trước ngực che lại mấy dấu hôn mờ ám kia.
“Lam Kỳ cuối cùng đã sảy ra chuyện gì?” Giọng điệu Mễ Đóa vừa kinh ngạc vừa kích động.
Lam Kỳ liếc cô một cái.
“Kêu gào cái quỷ gì.” Đều là người trưởng thành rồi, như vậy rất mất mặt, không phải chỉ là dấu hôn thôi sao.
“Làm sao tớ không thể kêu, cậu cũng đã nói