XtGem Forum catalog
Trường học Vampire

Trường học Vampire

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328042

Bình chọn: 7.00/10/804 lượt.

ói rồi, anh bận. Công việc rất nhiều, anh không thể về được._ Người đàn ông gắt gỏng.

– Nhưng mọi người trong tộc đều có mặt, cả ba mẹ cũng cùng chung vui.

– Vậy không phải quá tốt rồi sao? Đã có đông đủ mọi người thì đâu cần anh nữa.

– Nhưng…

– Gì nữa đây?

– Từ lúc Kai sinh ra đến giờ, anh chưa từng về thăm con. Anh không muốn thấy mặt nó sao?_ Người phụ nữ yếu ớt nài nỉ.

– Hừ, không phải em nói nó rất giống anh sao. Vậy thì không cần nhìn mặt anh cũng hình dung ra nó rồi. Vậy thôi nhé, anh bận lắm.

_ Tút…tút…tút…

Người phụ nữ thẫn thờ buông thõng chiếc điện thoại, đầu dây bên kia vẫn vẳng lại tiếng tút tút khô khan, lạnh lẽo. Trong chiếc nôi nhỏ, thằng bé hướng ánh mắt nhìn khuôn mặt diễm lệ của mẹ nó.

Đừng tưởng nó còn bé mà không biết gì, nó hiểu hết, hiểu hết. Vậy là nó phải trải qua một lễ đầy cữ không có mặt ba rồi.

————–



– Ba ơi, ba chơi banh với con được không?_ Kai ôm trái banh bước vào phòng làm việc của ông Kotoshi, cậu hướng ánh mắt long lanh nhìn ông dò hỏi.

Người đàn ông đang ngồi đọc tài liệu trên chiếc ghế bành lớn, ông không quay ra nhìn con mà chỉ xẵng giọng nói:

– Kai đấy hả? Ba đang bận lắm không chơi với con được đâu.

Khuôn mặt Kai chợt xụ xuống khi nghe câu trả lời của ba cậu. Cậu buồn bã đi đến bên chiếc ghế dài trong phòng và ngồi xuống đó, ngắm nhìn ba làm việc.

– Có chuyện gì vậy, sao con còn chưa đi?_ Ông Kotoshi khẽ nhíu mày hỏi.

– Con muốn ngồi đây với ba.

– Đi ra ngoài đi. Ba phải làm việc.

– Tại sao ạ? Con ngồi đây không được sao?

– Mái tóc bạc của con khiến ba chói mắt. Thật là dị hợm._ Ông Kotoshi lạnh nhạt nói.

-…

– Sao? Chưa đi ra à?

– Vâng.

Kai khẽ nói rồi vụt đứng dậy, đi ra ngoài. Bàn tay cậu cố nắm chặt lại để không khỏi bật khóc. Mái tóc này dị hợm đến vậy sao?

Buổi tối.

– Trời ơi Kai, con đang làm gì thế kia? Tại sao lại đổ mực lên đầu, mặt mũi lấm lem hết rồi này.

Ran chạy vội đến bên Kai, bà kinh ngạc nhìn đứa con trai của mình đang làm một chuyện điên rồ là đổ mực lên đầu.

– Con…_ Kai ngập ngừng.

– Nói cho mẹ biết tại sao con lại làm vậy?_ Mẹ cậu giận dữ nói.

– Con muốn nhuộm tóc nên con nghĩ nếu đổ mực lên đầu thì tóc sẽ trở thành màu đen._ Kai khẽ đáp.

– Hả? Tại sao con lại muốn nhuộm tóc?

– Tại…tại ba nói mái tóc bạc của con thật dị hợm, nó khiến ba chói mắt.

Ran giật mình sững sờ nhìn đứa con trai. Rồi bà không nói gì chỉ chạy ào đến ghì chặt Kai vào lòng, đau đớn nói:

– Kai đáng thương của mẹ, mẹ xin lỗi con. Không dị hợm đâu, mái tóc của con rất đẹp, nó thật sự rất đẹp mà. Tin mẹ đi.

– Thật hả mẹ?

– Ừ, tất nhiên rồi.

Năm đó Kai 4 tuổi, đó là lần đầu tiên cậu biết đến mùi vị của nước mắt. Nó ấm nóng có vị mặn và đắng. Nhưng vị đắng này là do nước mắt hay do mực đen quả thực cậu cũng không biết.

————————-

2 năm sau ngày đó cậu đã tận mắt chứng kiến cái chết thương tâm của mẹ, kí ức đen tối ấy đã mãi mãi khắc sâu vào tâm khảm của cậu…

-Anh nói đi, chuyện này là thế nào?_ Ran đi đến bên bàn làm việc của Kotoshi đập mạnh tay xuống bàn, gằn giọng hỏi.

-Chuyện gì?_ Kotoshi đang ngồi đọc báo, ông quay sang nhìn vợ rồi khẽ nhíu mày lạnh lùng hỏi.

-Anh còn giở cái vẻ đạo mạo tri thức ấy ra ư? Lừa dối, toàn bộ là lừa dối.

– Em đừng có ăn nói lung tung nữa, rốt cục thì đã có chuyện gì?

– Chuyện gì? Anh còn định hỏi em nữa ư? Em thật không ngờ anh lại vô liêm sỉ như vậy.

– Ran Akatsuki, em quá đáng rồi đấy.

– Quá đáng, có bằng anh không? Đến nước này rồi, anh còn muốn em phải nói huỵch toẹt ra ư? Nói rằng anh đã có vợ mà còn tư tình, vụng trộm với Maria, nói rằng, anh và nó đã sớm lừa dối tất cả mọi người, rằng Tooya Hondo người thừa kế duy nhất của tộc Hondo thực ra là con của anh. Anh muốn em phải xổ thẳng ra như vậy phải không?

– Em…làm sao em biết?_ Khuôn mặt lãnh đạm của Kotoshi thoáng chốc biến sắc. Ông ta nhỏm người đứng dậy, lắp bắp hỏi.

– Kinh ngạc phải không? Hừ, nếu em không đến viếng vợ chồng Maria, nếu người ta không đưa cho em những di vật của con bé thì anh còn định giấu em chuyện này đến bao giờ? Con bé, nó đã thú nhận tất cả trong cuốn sổ nhật kí này. Anh có muốn chối cũng không được đâu._ Ran nói rồi vất thẳng cuốn sổ vào người Kotoshi.

– Anh không định chối. Đúng là anh và Maria đã yêu nhau…

– Vì thế nên anh không thể yêu em, yêu Kai, đứa con của người phụ nữ anh không yêu phải không?

– Anh…

– Anh không yêu em, em biết. Em chưa bao giờ đòi hỏi dù chỉ một chút tình cảm của anh. Em bị ngã gãy chân, anh không biết, em ốm suýt chết, anh không quan tâm. Em nói với anh em có thai, anh chỉ ừ. Lễ đầy cữ con anh không đến, ngày sinh nhật con là ngày bao nhiêu anh cũng không hay. Thậm chí con học lớp nào, bao nhiêu tuổi, anh cũng không nhớ rõ. Anh nói xem, anh làm ba như vậy mà được à?

– Tình cảm sẽ khiến cho thằng bé bi lụy. Không nên quan tâm quá đến nó.

– Anh im đi, những lời anh nói chỉ là biện hộ. Rõ rang anh không yêu nó, anh chán ghét nó. Chính anh đã khiến cho thằng bé trở lên lạnh lùng, tàn nhẫn. Anh đã cướp đi sự ngây thơ, trong sáng của thằng bé. Anh đối xử với em thế nào cũng được, nhưng em khô