XtGem Forum catalog
Trường học Vampire

Trường học Vampire

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328140

Bình chọn: 9.5.00/10/814 lượt.

ng cho phép anh đối xử với con như thế. Trước đây em luôn tự bào chữa cho anh, tự an ủi mình rằng là do anh bận công việc nên không thể quan tâm đến em, đến con. Nhưng hóa ra không phải vậy, sự thực là anh đã có người mình yêu, có con bên ngoài. Em sẽ không để yên chuyện này đâu.

– Vậy em muốn làm gì?_ Kotoshi bình tĩnh hỏi, giọng nói có chút thách thức.

– Em sẽ báo cho ba mẹ biết chuyện này.

– Không được, anh cấm em đấy._ Kotoshi gằn giọng quát.

– Cấm em? Anh đáng sao?_ Ran trừng mắt nói.

– Không phải em yêu anh sao?

– Yêu anh? Phải, em đã yêu anh từ lúc nhỏ kia, nhưng không thể vì thế mà dung túng cho những hành động sai trái của anh được. Em phải đi báo cho ba biết. Em còn nghi ngờ, cái chết của vợ chồng Maria có liên quan đến anh. Em muốn làm rõ mọi chuyện._ Ran cứng rắn nói rồi quay đầu định bỏ đi.

– Đứng lại, em mà bước thêm bước nữa thì đừng trách anh._ Kotoshi trừng mắt nói, thanh đao bạc sáng loáng được đưa lên kề vào cổ Ran.

– Anh dám sao?

– Sao lại không? Những ai cản đường sự nghiệp của Kotoshi này đều phải chết, kể cả em.

– Hừ, đừng hòng dọa em. Bây giờ em sẽ đi báo cho ba biết._ Ran nói rồi dứt khoát bỏ đi.

– Vậy thì em đừng trách anh._ Kotoshi lạnh lùng nói rồi vung đao lên xuyên thẳng vào người Ran.

– Hự…Anh…

– Xin lỗi._ Kotoshi nói rồi nhanh chóng ôm lấy Ran từ đằng sau không để cho bà quay đầu lại._ Anh không thể để em phá hủy mọi thứ được, để vươn lên vị trí của ngày hôm nay anh đã phải cố gắng rất nhiều.

– Tại sao? Tại sao lại tàn nhẫn với em như vậy?

– Ngoài xin lỗi ra, anh không thể làm gì cho em được.

– Em muốn hỏi anh một câu cuối cùng, anh…có lúc nào yêu em dù chỉ một chút thôi không?

– Xin lỗi.

– Em hiểu rồi._ Ran nói rồi khẽ nhếch mép cười cay đắng. Cả cơ thể bà vỡ thành những mảng pha lê trong suốt, vĩnh viễn, vĩnh viên không trở lại.

Trong hốc bàn tối tăm, Kai cố thu người lại, hai tay ôm lấy đầu. Cảnh tượng vừa diễn ra trước mắt khiến trái tim cậu như bị xé làm trăm mảnh, mẹ cậu vỡ rồi, bà ấy không xuất hiện nữa, và sẽ mãi mãi bỏ cậu đi. Tại sao ông ta lại giết mẹ, tại sao??

———————————————————————————

Kai kết thúc cái hồi ức cay đắng của mình bằng một nụ cười nhạt trên môi. Đôi mắt hắn lạnh lùng quá, đau thương quá.

Tôi đưa tay lên bịt chặt lấy miệng để không bật khóc, nhìn vẻ mặt đau đớn được che đậy khéo léo bởi sự lạnh lùng băng giá của Kai, trái tim tôi như muốn vỡ ra làm trăm mảnh.

Tôi muốn ôm lấy hắn, xoa dịu nỗi đau trong lòng hắn nhưng lại không đủ dũng khí. Cuộc đời sao lại bất hạnh, é-o le đến vậy.

– Sau đó, ông ta đã khóeo léo sắp xếp để mọi người trong tộc tưởng rằng mẹ tôi đã bỏ tộc mà đi. Hừ, thật đáng khinh._ Kai tiếp tục bằng giọng nói đều đều, không chút biểu cảm_ Lúc đó, tôi đã muốn chết theo mẹ, nhưng Nobu Hintana, một người hầu cận trung thành trong tộc Akatsuki đã giúp tôi hiểu ra rằng tôi phải sống, phải mạnh mẽ để trả thù những người đã khiến tôi đau khổ.

Tôi cắn môi định lên tiếng nói một cái gì đó để an ủi hắn thì đúng lúc ấy, mẹ tôi, Takumi cùng một cụ già lạ mặt vội vã chạy đến. Trông họ có vẻ rất lo lắng.

-Hai người họ đây rồi. Phù, mệt chết đi._ Takumi kêu lên.

– Trời ạ, hai đứa đã đi đâu vậy, làm mẹ lo muốn chết._ Mẹ tôi bực tức hỏi.

– Con…

– Chúng tôi đi hóng gió._ Kai nhanh chóng cắt lời tôi. Hắn chống tay xuống đất rồi nhanh nhẹn đứng dậy, khuôn mặt khẽ nhăn lại vì đau.

Bà cụ lạ mặt là người đầu tiên phản ứng với vết máu đỏ trên bả vai Kai. Bà ta chạy vội đến bên hắn giận dữ mắng:

-Cái thằng nhóc này, có biết ta đã tốn biết bao nhiêu thuốc quý cho người không? Vậy mà xem ngươi đã làm cái gì này. Trời ơi, bao nhiêu là máu.

Nói rồi, bà ta một mực kéo Kai, trông bộ dạng như một người bà đang chăm lo cho cháu vậy. Tôi nghĩ rồi bất giác mỉm cười.

– Con có sao không?

Tiếng nói dịu dàng của mẹ vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi nhìn bà, mỉm cười thật tươi:

– Con có bị làm sao đâu, con đang rất khỏe. Bây giờ con có thể ăn hết một con lợn quay đấy.

– Á, chị ăn cả thịt đồng loại cơ à?_ Takumi hét lên ngạc nhiên rồi không để tôi kịp phản ứng, nó đã chạy biến đi.

– Grrừ…đứng lại, thằng kia đứng lại cho ta, ai cho phép mi chử-i xéo ta là con lợn hả? Đứng lại.

– Là chị tự nhận đấy nhé, lợn quay, lợn quay haha..

– AAAA…Takumi Hayate, mi chết với ta.



Ba ơi, con đã hiểu ra rồi. Con phải sống, sống để bảo vệ mẹ và trả thù cho ba. Con tin rằng ở trên kia ba cũng đang phù hộ cho con, dõi theo con từng bước. Con yêu ba, yêu mọi người rất nhiều. Kí ức của Kai đã cho con hiểu điều đó.

———————————————————-

Ở một nơi khác, trong căn phòng tràn ngập sự cô đơn, hiu quạnh, cũng có một con người đang bị kí ức đau khổ của mình hành hạ.

Tooya đi đến bên cửa sổ, đưa tay ra ngoài hứng gió. Những hôm gió thổi mạnh như vậy, anh đều bất giác nhớ đến kí ức của mình. Một mảng kí ức buồn giống như một nốt trầm trong bản nhạc buồn.

Năm ấy Tooya 8 tuổi, đó là lần đầu tiên anh thấy ba mẹ cãi nhau.



– Những điều này có phải là thật không?_ Lathan trừng mắt nhìn vợ mình. Trong tay ông là cuốn sổ nhật kí oan nghiệt.

– Hả, đ