Teya Salat
Trường học Vampire

Trường học Vampire

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327733

Bình chọn: 9.5.00/10/773 lượt.

hẽ động dậy dưới lớp chăn dầy một cách cục mịch, khó coi. Trách ông trời ư? Tôi có thể sao?

——————————————–



Đã hai ngày trôi qua mà tôi vẫn cứ ngồi như vậy, lặng câm như một bức tượng gỗ, ko ăn, ko uống cũng ko nói gì. Ko khí trong nhà vì tôi mà ảm đạm và buồn đến nao lòng. Tôi biết nhưng tôi ko cách nào biểu cảm được.

Kai ko về nhà, cũng ko vào giường thăm tôi như những người khác, nhưng tôi biết đôi mắt màu tím bạc của hắn vẫn hướng về phía tôi từ bậu cửa sổ.

Dù vậy tôi vẫn ko dám nhìn vào đôi mắt hắn, bởi tôi sợ nó sẽ làm trái tim tôi tan nát, tôi đã đủ đau rồi, ko muốn nhìn thêm nỗi đau nào nữa.

Trước mắt tôi lúc này ngoài bóng tối lạnh lẽo ảm đạm và hình ảnh đáng sợ của đêm hôm ấy ra thì chẳng còn bất cứ thứ gì hiện hữu nữa. Tôi biết tôi sẽ ko trở lên như vậy, nếu như người ấy ko phải là anh Tooya. Cõ lẽ bởi vì tôi yêu anh ấy. Tôi đủ lí trí để kịp thừa nhận điều này trước khi chôn vùi nó mãi mãi bằng sự thù hận.

Trước đó, tôi đã từng thao thức bao đêm khi nhớ anh ấy, tôi cố gắng loại bỏ hình bóng của anh ấy, cố quên anh ấy, và cố ép bản thân mình ko yêu anh ấy. Tôi cứ liên tục và liên tục bác bỏ thứ tình cảm mới nhen nhúm trong lòng và trăm ngàn lần tự nhủ với lòng mình rằng:

– Mình và anh Tooya chỉ là anh em họ.

Nhưng đến khi gặp anh ấy tôi mới nhận ra thì ra tình cảm đó ko phải là tình anh em mà là tình yêu. Tôi đã để cho bản thân xa lầy vào những vòng tay ấm áp, những cử chỉ dịu dàng ngọt ngào của anh ấy để rồi khi anh ấy quay ngược 180 độ thì tôi lại ko thể chịu đựng được.

Tôi yêu anh ấy, vì yêu nên trong lòng mới đau như vậy. Nhưng làm sao tôi dám giữ thứ tình cảm mới nhen nhúm ấy trong lòng khi mà nỗi hận đang dần bao chiếm lấy tôi, nuốt chửng tôi khiến tôi căm thù anh ấy. Làm sao tôi có thể yêu một người đã giết chết ba tôi, chà đạp lên lòng tin của tôi?

Yêu và hận, hai cảm xúc đan xen lẫn nhau và giày vò trái tim tôi, khiến tôi đau mà ko thể khóc, ko thể thốt lên lời, chỉ biết lặng câm như một con hến nhìn những người yêu thương mình đau khổ.



Bước sang ngày thứ ba, tôi vẫn như vậy. Trưa hôm nay, Takumi lãnh phần đưa cơm cho tôi. Khuôn mặt cau có của nó trở lên thật dễ thương khi nó cố gắng đút cho tôi ăn.

Nhưng mọi nỗ lực của nó đều bị tôi tàn nhẫn từ chối. Sự câm lặng của tôi khiến nó nổi cạu, khuôn mặt dần trở lên xám xịt vì giận.

Nó hất bay liễn cơm xuống đất rồi đứng phắt dậy, nắm lấy cổ áo tôi mà quát:

– Chị muốn chết sao? Ko ăn, ko uống định tuyệt thực à? Vì một người đã phản bội mình mà thành ra thế này có đáng ko? Chị đau khổ muốn chết thì anh ta có trở lại như trước ko?

– …

– Sao ko nói gì? Muốn khóc thì khóc đi, muốn hét thì hét đi sao phải cố gắng đè nén như vậy? Nếu chị cứ như thế này mãi thì bảo mọi người phải sống sao đây? Ai cũng mệt mỏi lắm rồi.

-…

Tiếng nói và tiếng khóc ứ nghẹn trong cổ họng tôi, mắng hay lắm, mắng phải lắm, nhưng chị ko thể Takumi à, ko thể thôi đau, thôi ko nhớ và hận anh ấy, thực sự ko thể.

– Im lặng và cút ra._Một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên vang lên. Bàn tay của Takumi bị giật ra trong giây lát. Kai xuất hiện bên cạnh tôi tự lúc nào, đôi mắt màu tím bạc của hắn phát ra những tia sáng lạnh lẽo như kim loại.

Có vẻ như hắn đang rất giận, phải rồi, ai mà chẳng giận khi nhìn thấy bộ dạng ngu ngốc của tôi lúc này cơ chứ. Chắc hẳn hắn đang rất muốn đánh tôi, mắng tôi cho hả giận.

Vậy thì hãy đánh đi, mắng đi, cho đến khi tôi tỉnh ngộ cho đến khi tôi trở lại là tôi như trước, làm ơn đi, tôi mệt mỏi với vỏ hến này lắm rồi.

Nhưng đáp lại sự trông chờ của tôi, Kai chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi rồi bế thốc lên, giọng nói của cậu ấy thoảng chút hơi lạnh và sự buồn bã đến nao lòng:

– Rất đau đúng ko? Đi với tôi đến một chỗ này.

Tôi hơi ngạc nhiên trước lời đề nghị của Kai nhưng vẫn ngoan ngoãn bấu chặt vào vạt áo hắn như nắm lấy một điểm tựa vững chắc. Hắn gầy và xanh đi nhiều quá…

.

.

Tôi ko biết Kai đã dùng cách gì chỉ biết rằng khi chúng tôi vượt rừng ra đến thành phố, đã có một chiếc xe bóng lộn chờ sẵn. Một người đàn ông bước ra khỏi xe và vội vã đi đến cung kính nói:

– Cậu chủ, cậu muốn đi đâu tôi sẽ đưa cậu đi.

– Ko cần, tôi sẽ tự lái. Chuyện này ông đừng nói cho ai khác biết._ Kai vừa đặt tôi vào xe, vừa nói.

– Nhưng cậu mới chỉ 16 tuổ..

Người đàn ông chưa kịp nói hết câu thì Kai đã phóng vụt đi, để lại một làn khói đen mờ mịt.

————————————————–

Ở một góc khuất nào đó.

– Cậu chủ, giờ chúng ta…

– Đi theo họ.

– Vâng.

————————————————

Ko đầy 15 phút sau, Kai đã lái xe đưa tôi ra biển. Mùa lạnh nên không khí ở đây vắng tanh vắng ngắt. Những cơn gió thổi về từ khơi xa càng làm cho ko khí thêm phần lạnh giá.

Biển trước mắt tôi đẹp dịu êm, những cơn sóng xanh bạc màu nhấp nhô theo từng đợt gió. Tôi có cảm giác như bản thân mình đang phiêu theo từng cơn sóng, nhẹ nhàng lững lờ trôi, mát mẻ biết mấy, dịu êm biết mấy.

Đứng trước biển, bao nỗi đau, bao buồn khổ trong lòng tôi như được phơi trần, biển khiến tôi ko thể mãi lặng câm như một con hến, nó bắt tôi phải giãi bày với nó, nói với nó mọi nỗi lòng của tôi.

Phải chăn