ơi đi._ Một tiếng ngáp dài vang lên khiến Tooya chợt bừng tỉnh, ánh mắt anh hơi dao động nhưng rồi cũng gật đầu chắc nịch:
– Vậy được, người chuẩn bị thu xác con bé nhé!
Nói đoạn, anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tôi, kéo khuôn mặt tôi kề sát mặt anh, hơi thở dịu nhẹ thoảng mùi hương hoa hồng phả vào mặt tôi, ấm nóng. Tôi cảm thấy mặt mình ươn ướt, là nước mặt của tôi hay của anh? Thật nực cười, làm sao anh có thể khóc đc chứ, có lẽ tôi bị hoang tưởng, có lẽ đó chỉ là nước mắt của tôi mà thôi.
Tôi nghĩ rồi khẽ nhắm mắt hổn hển nói:
– Giết đi, giết tôi đi.
– Ngay bây giờ đây, sẽ nhanh thôi, con chíp này có lực sát thương cực lớn, nó sẽ làm thân xác em nổ tanh bành, ra đi thanh thản nhé!
Tooya nói rồi gắn lên áo tôi một con chíp nhỏ, sau đó anh đẩy tôi ra phía cửa sổ, để cả người tôi rơi tự do từ tầng ba xuống, đến phút cuối, bàn tay anh còn nấn ná trên tóc từ, mắt tôi như nuối tiếc như đau xót.
Bàn tay tôi trượt nhẹ trên áo anh rồi cả người rơi xuống ko trọng lượng, đôi mắt tôi vẫn mở lớn nhìn anh ấy, giết ba tôi, giờ lại giết tôi sao khuôn mặt anh lại có biểu cảm đau xót thế kia?
Đáp lại ánh mắt trách móc của tôi, anh ko nói gì chỉ lặng lặng thả xuống một chiếc vòng rất đẹp, như có phép màu kì diệu, chiếc vòng lao xuống tròng đúng cổ tôi, chiếc vòng của quá khứ đẹp như mơ, của một tình yêu lúc trẻ con.
– Trả cho em những gì thuộc về quá khứ.
Dù anh nói nhỏ nhưng tôi vẫn nghe rõ, khóe miệng tôi khẽ hiện ra một nụ cười, phải, hết rồi, hết thật rồi…
…
Chap 57: Vì yêu nên mới đau đến vậy!
…
Khoảnh khắc rơi từ trên tầng ba xuống, tôi cảm thấy toàn thân đau đớn, hơn hết thảy mọi thứ là một trái tim tổn thương, đang đau đớn vì bị phản bội.
Tôi cũng đã từng bị Mika phản bội, chà đạp lên lòng tin của tôi hết lần này đến lần khác. Buồn đấy, đau đấy nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy đau đớn như lúc này. Có lẽ vì yêu nên mới đau, vì tôi yêu anh ấy, như một cô gái yêu một chàng trai…
————————————————————-
_ BÙM…
Một tiếng nổ lớn vọng lên khiến mọi xung quanh đều rung chuyển dữ dội. Tooya nghiến răng nhìn xuống những ngọn lửa rừng rực trong bóng đêm, anh khẽ nhắm mắt, tay bấu chặt vào bệ cửa đến bật máu. Tấm lưng rộng lớn của anh che khuất mảng ánh trăng hắt vào từ cửa sổ, cả người toát lên một vẻ đẹp thanh thoát nhưng phàng phất một nỗi buồn sâu kín.
– Sao vậy Tooya? Xong chưa?
Giọng nói lạnh lẽo của Demonzu vang lên ở đằng sau khiến Tooya giật mình, vội kéo bản thân trở về với thực tại. Anh nhẹ nhàng liếm sạch những giọt máu còn sót trên ngón tay rồi quay lại nhìn Demonzu, bình thản nói:
– Con bé đã nổ banh xác, người có muốn xuống xem không?
– Dĩ nhiên rồi, ta đang rất mong chờ được thu lượm thành quả đây, haha._ Demonzu bật cười man rợ rồi uể oải đứng dậy đi đến bên cửa sổ và nhảy vọt xuống.
Bên dưới khuôn viên tầng trệt, nơi vụ nổ xảy ra. Mọi vật đều hoang tàn và xơ xác, cây cối xung quanh đượm một màu cháy xém. Trên bãi cỏ xanh mượt giờ đã đổi màu đen, những vụn quần áo còn sót lại nằm vương vã-i, đám cát thủy tinh lấp lánh dưới ánh trăng khẽ bay tà tà trong gió.
Tooya đi đến quì một chân xuống rồi khẽ vốc một nắm cát nhỏ. Anh xòe tay ra cho Demonzu nhìn rồi nhẹ nhàng nói:
– Đây là những gì còn xót lại của con bé.
Demonzu nhìn những hạt cát thủy tinh bị gió cuốn đi rồi chợt biến mất trong không khí, trong lòng hắn sung sướng đến độ cả người run lên vì khoái lạc. Trong chớp mắt, hắn đã bị cái gọi là niềm vui trước mắt ấy làm cho mờ mịt. Không mảy may nghi ngờ bất cứ điều gì, hắn cứ thế ngửa cổ lên trời mà bật cười ha hả, hắn giang tay và hét lên thật lớn:
– Không ai có thể đánh bại được ta cả. Tất cả mọi thứ đều nằm trong tay ta: sức mạnh, sự sống, tiền tại, địa vị. Maya à, bà thua rồi haha…
Nói đoạn hắn quay ra nhìn Tooya, khuôn mặt lộ vẻ hài lòng:
– Lần này, công của cháu rất lớn, ta đã ko nhìn nhầm cháu. Tốt lắm, cháu sẽ trở thành người thừa kế tuyệt vời của tộc Hondo.
– Người quá khen, cháu chỉ làm việc nên làm thôi. Người mệt rồi nên đi nghỉ sớm._ Tooya từ tốn nói.
– Ồ, dĩ nhiên rồi. Ta phải đi ngủ đây. Ừm, sẽ là một giấc ngủ dài đấy, từ giờ sẽ chẳng còn bất cứ thứ gì ngáng đường sống của ta nữa cả haha…
Demonzu gật gù nói quay người, đủng đỉnh bước đi. Nhìn theo bóng hắn, Tooya chợt nhếch mép cười đầy khinh bỉ. Nếu hắn chịu để ý một chút có thể sẽ nhận thấy, đám cát thủy tinh này thực chất chỉ là những hạt cát bình thường mà lũ trẻ con hay dùng để xây lâu đài ở biển.
Tooya nghĩ rồi chợt thờ phào nhẹ nhõm, anh khẽ phủi bụi trên áo rồi đứng dậy, nhẹ nhàng nói:
– Hắn bỏ đi rồi, cậu ra đi.
…
————————————————————
Kai bước từng bước thật nhanh trên con đường trở về căn rừng trúc. Trên lưng cậu, Yume đang mê man bất tỉnh, cả người cô nóng rực, mềm nhũn như mất hết sức sống. Trán cô áp vào cổ cậu, nóng rẫy, nước mắt và mồ hồi nhỏ xuống ướt đẫm bả vai của Kai.
Cậu biết hiện giờ cô ấy đang rất đau, cả thể xác và con tim, nhưng cậu ko thể cho cô ấy thứ gì cả, chỉ có thể giúp cô ấy bằng cách nhanh chóng trở về căn rừng trúc, dù rằng bàn chân câu đã bị đá nhọn làm cho rách toạc đến thảm thương.