XtGem Forum catalog
Truy tìm ký ức

Truy tìm ký ức

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214094

Bình chọn: 9.00/10/1409 lượt.

ra vụ nổ, phản ứng của họ chậm hơn chúng ta một giây. Điều này có nghĩa là, bọn họ cũng ở tầng cuối cùng nhưng vị trí xa hơn, tức là gần bờ sông”.

Tô Miên vẫn có chút nghi hoặc: “Còn người phụ nữ tên Trần Tố Lâm thì sao?”. Nếu dùng tốc độ truyền âm để định vị thì thật ra chị ta có mấy khả năng, sao Hàn Trầm lại biết chị ta bị nhốt ở tầng âm hai cơ chứ?

Nào ngờ Hàn Trầm thản nhiên trả lời: “Anh đoán mò”.

Tô Miên: “Hả?”.

Từ Tư Bạch ở bên cạnh đột nhiên liếc Hàn Trầm một cái. Tô Miên hiểu ánh mắt của Từ Tư Bạch. Chắc vừa rồi anh cũng nghĩ không thông, tại sao Trần Tố Lâm lại ở tầng âm hai.

Năm phút sau. Phía trước là khu bán đồ nữ, ánh đèn tù mù. Nơi này đã trang hoàng xong xuôi, nền đá hoa bóng loáng, biển quảng cáo của các nhãn hiệu đã lắp đặt đâu vào đấy. Nhiều gian hàng thậm chí còn bày ma nơ canh để chuẩn bị khai trương. Chỉ là bây giờ cả trung tâm thương mại rộng lớn tối mờ mờ, không một bóng người nên mới có cảm giác rờn rợn.

Đã tới khu vực giam giữ nạn nhân, Hàn Trầm đảo mắt một vòng rồi hỏi Tô Miên: “Bọn họ có khả năng bị nhốt ở đâu?”

Tô Miên trả lời dứt khoát: “Trương Phúc Thái ở nhà vệ sinh”. Cô vừa đi vừa giải thích: “Trong trung tâm thương mại chỉ ba nơi có nước là bể chứa, bể bơi trẻ em và nhà vệ sinh”. Cô nói qua nguyên nhân tại sao loại trừ hai khả năng đầu rồi kết luận: “Vậy thì chỉ còn lại nhà vệ sinh thôi. Bề ngoài của L có vẻ trưởng thành nhưng thực ra hắn cũng ấu trĩ, nghịch ngợm như A. Trương Phúc Thái là người mà chắc chắn hắn sẽ coi thường nên nhốt ông ta ở nhà vệ sinh phù hợp với sở thích của hắn nhất”.

Chưa đầy một phút sau, cánh cửa bị đẩy ra. Tô Miên nhìn quanh nhà vệ sinh nữ trống không. Cô bất giác nhíu mày. Sao lại như vậy chứ? Trương Phúc Thái không có ở đây. Cô đã chắc tám, chín phần về suy luận của mình, nào ngờ lại xôi hỏng bỏng không.

“Đi thôi!” Hàn Trầm kéo tay cô đi ra ngoài. Họ vừa ra cửa, Từ Tư Bạch và Đinh Tuấn cũng vừa vặn tới nơi. Từ Tư Bạch dìu Đinh Tuấn, để đối phương tựa vào người mình. Sắc mặt Đinh Tuấn tái nhợt, chứng tỏ vết thương rất đau nhưng anh ta vẫn nghiến răng đi theo bọn họ.

“Nhà vệ sinh nam cũng không có.” Đinh Tuấn vừa nói vừa lắc đầu. Bốn người đứng ở điểm cắt lối đi. Tô Miên xem đồng hồ, đã chín phút trôi qua kể từ lúc L bắt đầu tuyên bố thời gian.

“Làm thế nào bây giờ?” Đinh Tuấn tỏ ra ủ rũ. “Chúng ta chưa cứu được người nào, cũng chẳng có manh mối gì cả.”

“Có đấy.” Tô Miên lên tiếng: “Không nhốt người ở nhà vệ sinh cũng là một manh mối. Tôi vốn cho rằng, bọn chúng giấu nạn nhân theo sở thích nhưng thực tế không phải vậy. Điều này chứng tỏ, chúng dựa vào nguyên tắc và tiêu chuẩn khác. Chỉ cần biết tiêu chuẩn đó là gì, tôi tin chúng ta có thể một lèo tìm ra cả sáu người”.

Đinh Tuấn reo lên: “Cô nói rất có lý!”. Từ Tư Bạch trầm tư suy nghĩ. Hàn Trầm quay sang Tô Miên: “Một khi đã loại trừ hết nơi có nước, vậy thì ông ta đang ở nơi đáng lẽ khô ráo nhưng bây giờ lại có nước”.

“Đó là nơi nào?” Tô Miên hỏi.

“Chỉ có một khả năng thôi.” Hàn Trầm đáp.

Trong thành phố, trên con đường chính hướng về phía sông Hán Giang. Bây giờ là mười hai giờ trưa, cách thời điểm người ở bán đảo bị bắt làm con tin nửa tiếng đồng hồ. Một chiếc xe cảnh sát bị kẹt trên đường Nhị Hoàn, không thể nhúc nhích. Lải Nhải bực bội nắm lấy tay vịn cửa xe, lòng nóng như lửa đốt.

“Sao lại tắc kinh khủng như vậy chứ?” Anh ta trừng mắt với Mặt Lạnh ngồi ở vị trí tài xế. “Anh hãy mau nghĩ cách đi! Anh chọn đường kiểu quái gì vậy? Lão đại và mọi người bây giờ không biết sống chết thế nào, mà chúng ta lại kẹt ở đây. Mẹ kiếp! Tôi thật sự muốn nhảy xuống chạy bộ qua bên đó cho xong. Rốt cuộc anh có cách không hả?”.

“Câm miệng!” Mặt Lạnh hiếm có dịp nổi giận, sắc mặt tối sầm. “Còn ồn ào nữa thì cậu cút xuống xe cho tôi. Đây là tuyến đường duy nhất để qua sông, cậu còn sự lựa chọn khác sao?”.

Lải Nhải biết sốt ruột cũng chẳng thể giải quyết vấn đề nhưng lại không cam lòng nên càng giống kiến bò chảo nóng. Anh ta thò đầu ra ngoài cửa xe, than vãn: “Mau đi đi! Sao lại chẳng nhúc nhích thế kia!”.

Mặt Lạnh tỏ ra bình tĩnh hơn người đồng nghiệp. Anh ta rút điện thoại gọi đi: “A lô! Tôi là thành viên tổ Khiên Đen. Tại sao đoạn Thường Khánh ở đường Nhị Hoàn lại tắc như vậy? Chúng tôi đang đi làm nhiệm vụ”.

Người ở bộ phận giao thông lập tức trả lời: “Ống nước ở phía trước bị vỡ, đang được tu sửa. Đoạn đường này lưu lượng xe cộ rất lớn, chúng tôi cũng hết cách. Chúng tôi đang cố gắng giải tán bớt xe….”.

Thần sắt Mặt Lạnh càng khó coi hơn. Anh ta lập tức dập máy, tháo dây an toàn, đẩy cửa xuống xe: “Lải Nhải! Cách đây hai cây số ở phía trước có một ga tàu điện ngầm, chúng ta chạy qua bên đó!”.

Lải Nhải lập tức nhảy xuống. Hai người dốc toàn lực, chạy như bay xuyên qua dòng xe cộ trên đường phố.

Trong trung tâm thương mại dưới mặt đất.

“Ở đây có người.” Từ Tư Bạch lên tiếng. Đó là một nơi vẫn còn đang thi công dở dang nằm bên cạnh khu bán đồ nữ. Chỗ này lộn xộn bừa bãi giống nơi họ rơi xuống. Trên tường treo ngọn đèn vàng tù mù, mặt đất có cây cột cốt thép, nền xi măng xâm xấp nước