cô ngẩng đầu lên muốn giải thích cho phản ứng vừa rồi của mình thì mắt lại tiếp xúc với ánh mắt nóng bỏng như muốn thiêu đốt người khác của hắn, trong lòng chợt ũ rũ, lời đã đến bên môi cũng như nghẹn lại, không có cách nào nói ra được …
Tuy đã xa cách tám năm nhưng Sầm Tử Tranh vẫn rất rõ ràng cá tính hay thay đổi thất thường của hắn, vẻ mặt hắn càng ôn nhu, nụ cười càng rạng rỡ thì càng có khả năng hắn đang tức giận.
Lúc này nếu như cô một mực kháng cự chỉ càng khiến hắn có phản ứng mãnh liệt hơn …
Hay là, hắn vốn là có ác ý, chờ sự phản kháng không lượng sức mình của cô… để rồi sau đó hắn có thể hưởng thụ quả ngọt của sự chiến thắng …
Giống như … trước đó hắn đem cô ăn sạch vậy!
‘Tôi không biết anh đang nói gì!’
Cô nói xong câu này liền im lặng, lúc này, vẫn là nên im lặng tốt hơn!
Đôi môi mỏng đẹp như được tạc thành bắt đầu hạnh kiểm xấu lướt trên chiếc cổ mảnh khảnh thơm tho và vành tai trắng nõn của cô, mang đến từng cơn tê dại khó chịu dị thường …
Sầm Tử Tranh run rẩy muốn tránh thoát khỏi hắn nhưng Cung Quý Dương đã nhanh hơn một bước chế trụ: ‘Tranh Tranh, ngoan ngoãn nghe anh nói!’
Trong giọng nói ôn nhu lại mang theo một chút lạnh lùng khiến người ta không thể không nghe theo.
‘Thực ra anh nên biết em đang sợ điều gì …’
Bởi vì câu nói của hắn cả người Sầm Tử Tranh cứng đờ, cô không nhịn được vội duỗi người, cố gắng trấn định lại nội tâm hoảng loạn của mình.
‘Cung Quý Dương, trò xiếc của anh đã chơi xong chưa? Buông tôi ra!’
Ánh mắt Cung Quý Dương quét qua gương mặt dần trở nên trắng bệch của cô một cách đầy ý xấu, một vẻ như ta muốn là được.
Sầm Tử Tranh ngẩng đầu một cách cao ngạo nhìn thẳng vào đôi mắt đầy ý cười của hắn, cô nghĩ kỹ rồi, cô càng nhượng bộ hắn sẽ càng lấn tới, tuyệt đối không thể tiếp tục nhượng bộ!
Ý cười trên môi Cung Quý Dương càng sâu hơn, hắn duỗi ngón tay, nhẹ nhẹ vuốt ve gương mặt trắng nõn của cô, vuốt theo đường cong ưu nhã của chiếc cổ cao khiến cho cô không khỏi thở rút một hơi.
‘Tranh à, em đang sợ … em đang sợ mình sẽ … yêu anh lần nữa!’
Q.6 – Chương 14: Bắt Đầu Nghi Ngờ (4)
Câu nói của hắn như quăng một quả bom vào lòng Sầm Tử Tranh, ngay lập tức khiến tim cô vỡ tung thành từng mảnh.
Ngược lại với cô, tên đầu sỏ là hắn vẻ mặt rạng rỡ, biểu tình ôn nhu như đang nói chuyện với người tình, môi nhẹ câu lên, hắn lười lĩnh nói: ‘Tranh à, có biết vì sao anh nhất định phải để em đến Cung thị làm việc không?’
Sầm Tử Tranh không trả lời hắn, cô tận lực tìm lại sự bình tĩnh bởi vì câu nói của hắn mà sắp biến mất không dấu vết thì ánh mắt lại lần nữa nhìn thấy đôi mắt đầy ý cười của hắn, ánh nhìn suồng sã mà nóng bỏng lại mang theo một chút chờ mong của kẻ đi săn …
‘Anh muốn em nhìn thấy chồng tương lai của em lúc làm việc là như thế nào, muốn em biết, một người đàn ông như anh có đáng để được em yêu hay không?’
‘Tôi sẽ không lấy anh!’ Sầm Tử Tranh không cần suy nghĩ, trả lời dứt khoát.
‘Vô ích thôi …’
Cung Quý Dương thở dài một tiếng, lắc đầu dáng vẻ như bất lực: ‘Không sai, em quyết định không gả cho anh chỉ đáng tiếc là, anh sẽ không chấp thuận điều đó!’ Vẻ giảo hoạt trong đáy mắt hắn không che dấu được.
Nói dứt lời hắn nhanh nhẹn cởi chiếc khăn lụa trên cổ cô ra, chừng như bất mãn với sự dấu diếm của cô, trên gương mặt anh tuấn lộ ra một vẻ không vui rõ rệt nhưng rất nhanh, sự không vui bị thay thế bằng một nụ cười mỉm …
‘Tranh Tranh, thứ anh lưu lại cho em, không cho phép em che đi!’
Nói dứt lời hắn không nhanh không chậm cúi đầu xuống, tinh chuẩn đặt một nụ hôn lên môi cô …
Đầu lưỡi cuồng dã mà bá đạo xâm nhập …
Bàn to to không chút khách khí cách lớp vải áo mỏng manh xoa nắn gò ngực rất tròn của cô …
Sầm Tử Tranh cố sức giãy dụa nhưng trong mỗi hơi thở của cô đều là hương vị của hắn …
Đôi tay muốn chống cự cũng dễ dàng bị một bàn tay to của hắn chế trụ, ngoặt ra sau lưng.
Trí nhớ về cơn kích tình ban trưa lại lần nữa tràn vào trong đầu rồi xuyên khắp tứ chi, cô không có cách nào ngăn được sự suồng sã trêu chọc của đầu lưỡi hắn, để mặc hắn trong khoang miệng mình công thành đoạt đất. Cả người cô yêu ớt chỉ có thể tựa vào người hắn để đứng vững, dùng hết tự chủ để không thoát ra một tiếng ngâm nga.
‘Đừng làm vậy … buông tôi ra …’
Đôi mắt mơ màng, tiếng nỉ non đầy bất lực khiến cho lời cự tuyệt của cô nghe chẳng có chút sức thuyết phục nào.
Nghe như không nghe, môi hắn vẫn di chuyển nơi chiếc gáy tuyết trắng của cô, chuyên tâm chế tạo ra một dấu ấn khác của riêng hắn …
Cảm giác tê dại, ngứa ngứa lại có chút đau, cảm giác phức tạp như một món ăn có đủ vị chua cay mặn ngọt làm đầu óc cô hỗn loạn …
Cả người Sầm Tử Tranh run khẽ, mà dường như, không còn chút sức lực nào để run rẩy.
Vì sao lại như thế chứ?
Vì sao mình không có cách nào cự tuyệt hắn?
Một lúc lâu sau Cung Quý Dương mới ngẩng lên, tay cũng buông ra để cô được tự do …
Trong đôi mắt thâm thúy tràn đầy sự hài lòng và tán thưởng đối với “thành quả” của mình – một đóa hoa mai đỏ rực kiêu ngạo nở trên làn da tuyết trắng của cô!
‘Tranh Tranh!’ Giọng đầy thỏa mãn lại có chút
