Disneyland 1972 Love the old s
Tứ đại tài phiệt: Đăng ký kết hôn trễ

Tứ đại tài phiệt: Đăng ký kết hôn trễ

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216074

Bình chọn: 7.00/10/1607 lượt.

bá đạo hắn gọi tên cô, ‘Em là của anh!’

‘Tôi không phải … tôi không phải là của anh …’ Lại một lời thì thào đầy bất lực nhưng đó là ý niệm mà cô luôn theo đuổi.

‘Tranh Tranh, gặp lại anh em chỉ có thể chấp nhận số phận!’

Hắn thấp giọng tuyên cáo bên tai cô, ánh mắt sáng như sao càng tôn lên vẻ tuấn tú trên gương mặt hắn, ngũ quan tinh xảo như một bức tượng được điêu khắc một cách hoàn mỹ mang theo một vẻ tà tứ khiến người ta khó mà chống đỡ.

Sầm Tử Tranh nghẹn giọng, cô cảm giác như có một đám mây đen đang dần ép xuống cô, ép đến cô cơ hồ không thể hô hấp.

***

Buổi tối, khi ánh đèn xe quét qua bóng một người đàn ông đang đứng trong vườn hoa, chiếc xe đột ngột dừng lại …

Cái bóng dài của người kia dưới ánh đèn xe trông càng dài hơn, cũng hiện rõ sự cô độc của anh ta.

Chiếc xe chưa dừng hẳn lại thì Sầm Tử Tranh đã vội đẩy cửa xe bước nhanh về phía người đàn ông, thấy hành động của cô, trong đôi mắt Cung Quý Dương xẹt qua một tia âm trầm!

‘Tử Hạo?’

Sầm Tử Tranh dè dặt kêu lên, lúc này cô chợt có cảm giác như mình đang mắc nợ Thư Tử Hạo, cô biết hắn tìm cô chắc sắp điên rồi nhưng lúc đó cô quả thật không có cách nào đối mặt với người đàn ông này.

‘Tử Tranh!’

Thư Tử Hạo quay đầu lại, khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, mắt hắn chợt sáng lên bước nhanh đến ôm cô vào lòng.

‘Tử Tranh, vì sao không thể liên lạc với em được vậy? Em không biết là anh lo lắng đến mức nào sao?’

Trên gương mặt tuấn dật lộ rõ sự lo lắng và tình ý sâu đậm.

‘Tử Hạo, đừng như vậy!’

Sầm Tử Tranh ngượng ngùng vội đẩy hắn ra bởi cô không khó cảm nhận được từ phía sau mình, trong một chiếc xe đỗ cách đó không xa có một đôi mắt đang chiếu những tia nhìn sắc bén về phía mình.

‘Nói anh biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mọi người thật sự dời phòng làm việc về tòa nhà của Cung thị sao?’

Một loạt câu hỏi của Thư Tử Hạo như một tràng pháo liên thanh bắn tới, tay hắn nắm chặt lấy tay cô không buông.

‘Tử Hạo, xin lỗi anh … về chuyện hợp tác giữa chúng ta … em có lòng mà không có sức …’

Thư Tử Hạo nghe vậy, trong mắt có chút xao động: ‘Nha đầu ngốc, em cũng biết là anh quan tâm không phải là có hợp tác với nhau hay không, nếu phải so sánh, thì nên nói là anh quan tâm em hơn là chuyện hợp tác …’

‘Tử Hạo, em …’ Sầm Tử Tranh vừa định nói thì câu nói bị tiếng mở cửa xe sau lưng ngăn lại.

‘Tôi nghĩ về điểm này Thư học đệ suy nghĩ nhiều quá rồi, Tranh Tranh từ đầu đến cuối đều là người của tôi, bất luận là cuộc sống riêng hay là công việc tôi đều có tư cách chiếu cố cô ấy hơn học đệ, không phải sao?’

Cung Quý Dương chậm rãi bước ra từ trong bóng tối, ánh trăng chiếu tranh sáng tranh tối lên gương mặt anh tuấn của hắn càng khiến nó thêm phần tà tứ, thoạt trông có vẻ dọa người.

‘Cung Quý Dương?’ Thư Tử Hạo kinh hãi thốt lên, hắn thật không ngờ Cung Quý Dương lại cùng xuất hiện với Tử Tranh.

‘Tranh Tranh, gió lớn lắm, chúng ta nhanh vào nhà thôi!’

Cung Quý Dương cũng không thèm để ý đến Thư Tử Hạo, hắn cởi áo vest của mình ra khoác lên người Sầm Tử Tranh, động tác cực kỳ ôn nhu, liền mạch lưu loát như hắn đã làm điều này hằng trăm hằng nghìn lần vậy, tình ý không hề che dấu.

Q.6 – Chương 15: Bắt Đầu Nghi Ngờ (5)

Sầm Tử Tranh hung hăng nắm chặt bàn tay, cô biết nên đẩy Cung Quý Dương ra nhưng …

Cho dù có đẩy ra thì thế nào? Có kinh nghiệm của mấy lần “tiếp chiêu” với hắn cô phát hiện, dù cho cô có làm gì thì dường như cũng là vô ích thôi.

Lúc này Thư Tử Hạo mới từ cơn chấn động hoàn hồn lại, hắn không nói tiếng nào, chỉ kéo Sầm Tử Tranh trở lại bên cạnh mình.

‘Tử Hạo …’ Sầm Tử Tranh giật mình kêu lớn, nỗi bất an trong lòng càng lúc càng rõ rệt.

‘Tử Tranh, em điên rồi sao? Em đã quên lúc đó hắn làm tổn thương em thế nào sao?’

Thư Tử Hạo như bị ai đánh một quyền rất nặng, hắn thật không hiểu vì sao tất cả phụ nữ đều điên cuồng vì Cung Quý Dương như vậy? Tám năm trước nếu như không phải vì Cung Quý Dương thì Tử Tranh với hắn sớm đã là một đôi, nói không chừng bây giờ đã là một gia đình ấm êm hạnh phúc rồi.

Điều khiến hắn không hiểu được là tám năm sau, Tử Tranh vì sao vẫn chọn lựa ở bên cạnh Cung Quý Dương. Dù lúc đó cô đã chịu đả kích nặng nề như vậy, vậy mà cô vẫn không nề hà gì sao?

‘Tổn thương?’

Hắn nói tuy nhỏ nhưng Cung Quý Dương vẫn nghe được, hắn nhíu mày hỏi lại.

‘Thư Tử Hạo, người thực thích châm dầu vào lửa!’

Nói đến tổn thương, còn có gì tổn thương hơn những gì hắn phải chịu đựng chứ? Lúc đó người phụ nữ kia lựa chọn rời đi cùng người đàn ông trước mặt hắn, hôm nay hắn đã hết sức tự chủ mới không chạy đến đấm cho người kia một trận nữa, không ngờ cái tên đáng chế kia còn ở đó nói những lời vu oan giá họa như vậy!

Sầm Tử Tranh thấy tình thế căng thẳng cô vội thấp giọng nói với Thư Tử Hạo: ‘Tử Hạo, anh về trước đi, chúng ta hôm khác nói tiếp, được không?’

Nếu như lại đánh nhau trận nữa, Thư Tử Hạo chắc chắn vẫn là người chịu thiệt. cô đã nợ hắn nhiều lắm rồi, sao lại đành lòng tiếp tục liên lụy đến hắn nữa chứ?

‘Tử Tranh, có phải hắn uy hiếp em không?’ Thư Tử Hạo thấy cô như vậy, càng cảm thấy có gì đó không đúng