.
Nhìn thấy hai người quan tâm lẫn nhau như vậy, môi Cung Quý Dương nhẹ câu lên nhưng ý cười hoàn toàn không tiến vào đáy mắt, hắn lạnh nhạt nói:
‘Tranh Tranh, chúng ta vào nhà thôi!’
Giọng nói của hắn nhẹ nhàng, phớt qua như lông vũ nhưng một câu đánh trúng trọng điểm, nặng nề như mưa rền gió dữ, tàn khốc ép đến người ta không thể thở nổi.
Vì Tranh Tranh, hắn gần như đã dùng hết tính nhẫn nại của mình!
Sầm Tử Tranh còn lạ gì tính tình của hắn, cô đương nhiên nhận ra được trong câu nói nhẹ nhàng kia là dấu hiệu của một cơn bão táp vì vậy cô lo lắng nhìn Thư Tử Hạo, nói: ‘Tử Hạo, em biết anh vẫn rất quan tâm em nhưng em cũng không phải là trẻ con nữa, em sẽ xử lý tốt quan hệ giữa em với hắn. Yên tâm đi!’
Nhưng Thư Tử Hạo chừng như không hề phát giác ra mối nguy hiểm từ người đàn ông đối diện, vẻ mặt hắn đầy lo lắng, hỏi lại: ‘Tử Tranh, em sợ hắn sao? Hắn làm tổn thương em kia mà, sao em lại phải sợ?’
‘Không, Tử Hạo. Xin anh, đừng nói nữa!’
Thấy vẻ mặt của Cung Quý Dương càng lúc càng khó coi, nu cười trên mặt càng lúc càng lạnh, cô gian nan nói.
‘Tranh Tranh, trở lại đây!’
Cung Quý Dương quát khẽ, đôi mắt tà tứ trầm xuống.
Sầm Tử Tranh thở dài một tiếng, vì muốn bảo vệ Thư Tử Hạo, cô chỉ đành bước đến đứng bên cạnh Cung Quý Dương.
Bàn tay to mang tính chiếm hữu ôm chặt cô vào lòng, nhìn trước mặt tái xanh của cô, hắn mỉm cười hài lòng: ‘Ngoan ngoãn như vậy anh càng thương …’
Sầm Tử Tranh ngẩng đầu, nhìn đôi mắt đầy ý cười tà ác của hắn, đôi mắt trong veo của cô dấy lên một tia phẫn hận nhưng cô chỉ đành mặc kệ hắn ôm mình vào lòng.
‘Tranh Tranh …’
Lòng Thư Tử Hạo chợt chùng lại, bi kịch của tám năm trước dường như đang sắp tái diễn trước mắt hắn.
Cung Quý Dương xoay đầu, gương mặt chợt trở nên âm trầm …
‘Thư học đệ, không ngại nói cho ngươi biết một sự thật, bất kể là tám năm trước hay tám năm sau ngươi đều là kẻ thua cuộc. Từ bỏ ý định đi!’
Nói xong hắn ôm Sầm Tử Tranh đi về phía biệt thự.
Đây là lần cảnh cáo cuối cùng hắn dành cho Thư Tử Hạo!
Nhìn theo bóng hai người, nhất là khi chạm vào đôi mắt chứa đựng nhiều điều muốn nói của Sầm Tử Tranh, Thư Tử Hạo chợt quát lên một tiếng …
‘Cung Quý Dương, anh đứng lại cho tôi!’
Hai người cùng dừng bước chân, Cung Quý Dương quay đầu lại, đôi mắt phát ra những tia lạnh lùng như muốn đông cứng người đối diện.
Ngược lại với hắn, Sầm Tử Tranh cực kỳ khẩn trương nhìn hai người đàn ông, cô không biết Thư Tử Hạo muốn nói gì với Cung Quý Dương, cũng không dám tưởng tượng sau đó Cung Quý Dương sẽ đối phó với Thư Tử Hạo như thế nào.
‘Tử Hạo, đủ rồi!’ Cô vội lên tiếng đánh động hắn.
Nhưng Thư Tử Hạo chừng như không hề nghe thấy, hắn đi thẳng đến trước mặt Cung Quý Dương, đôi mắt mang theo chút giận dữ nhìn thẳng vào mắt Cung Quý Dương, nói rành mạch từng chữ: ‘Tám năm trước, khi anh dùng thủ đoạn ác liệt kia làm tổn thương Tử Tranh, bây giờ anh còn tư cách gì mà có được cô ấy lần nữa? Càng không cần nói đến anh có tư cách gì khống chế tự do của cô ấy?’
‘Ngươi nói cái gì?’
Giọng của Cung Quý Dương chợt trở nên lạnh như băng, một cỗ khí tức nguy hiểm quẩn quanh giữa ba người.
Thủ đoạn ác liệt?
Chuyện khôi hài như vậy đây cũng là lần đầu tiên hắn nghe được!
‘Hừm …’
Thư Tử Hạo cười lạnh một tiếng, trong mắt toàn là sự khinh miệt lẫn chế giễu: ‘Thế nào? Cung học trưởng thật đúng là quý nhân hay quên, chẳng lẽ chính mình làm chuyện gì cũng cần học đệ này nhắc lại một lần hay sao? Lúc đó nếu như anh không không giữ lời hứa, bội tín vong tình thì Tử Tranh sao lại phải chịu khổ nhiều như thế, thậm chí bất đắc dĩ phải thôi học? Tất cả đều do một tay anh ban cho mà thôi!’
Q.6 – Chương 16: Sự Thật Phơi Bày (1)
Lời của Thư Tử Hạo như một quả bom nguyên tử ném vào không trung, uy lực của nó khiến cho Cung Quý Dương, người trước giờ vẫn luôn bình tĩnh đến mức lạnh lùng run rẩy toàn thân …
‘Tử Hạo …’
Sầm Tử Tranh vội tiến đến, thấp giọng nói: ‘Đủ rồi Tử Hạo, đừng nói nữa, chuyện trước đây em không muốn nhắc đến nữa!’
Có cần phải nhắc đến nữa không? Nhắc đến một lần lại đau thêm một lần. Đây đã là sự thật không thể thay đổi được thì vì sao lại cứ muốn xát muối vào vết thương của cô làm gì chứ?
Thư Tử Hạo không tán đồng với cách nghĩ của cô, hắn lắc đầu, rõ ràng là quá kích động và lo lắng, nhất là khi hắn nhìn thấy Sầm Tử Tranh và Cung Quý Dương lại ở bên nhau lần nữa, bảo hắn sao có thể nuốt trôi cơn tức này chứ?
‘Tử Tranh, em đã quên lúc đó hắn đã làm gì với em sao? Em đã quên lúc đó em từ thiên đường rơi xuống địa ngục, từ trông đợi trở thành tuyệt vọng thế nào sao? Em đã quên em vì hắn mà bỏ lỡ những gì sao? Em quên em đã có con …’
‘Tử Hạo!’
Sầm Tử Tranh sốt ruột lên tiếng ngắt lời Thư Tử Hạo, rồi sau đó, sự sốt ruột thay bằng một vẻ tuyệt vọng và đau khổ khiến người ta nhìn vào liền chạnh lòng.
‘Anh đi đi. Đừng vì chuyện của em mà cứ mang nỗi bất bình làm gì, không đáng đâu!’
Cô hiểu rất rõ tính tình của Cung Quý Dương, người tự cao tự đại như hắn như hắn trước giờ vốn không thích bị người ta chế giễu như vậy mà Thư Tử Hạo hết lần này đến lần