Dương cười cười, lần nữa cúi xuống âu yếm đặt lên trán cô một nụ hôn, hắn chu đáo cởi áo vest khoác lên người cô, cẩn trọng dặn dò:
‘Cung Viên gần núi gần biển cho nên nhiệt độ tương đối thấp một chút, cẩn thận đừng để bị cảm!’
Sầm Tử Tranh hít sâu lần nữa, gật đầu, trên môi gượng gạo nở một nụ cười …
***
Khi Cung Quý Dương nắm tay Sầm Tử Tranh chậm rãi bước vào khuôn viên tòa nhà, cô gần như bị sự xa hoa và rộng lớn của Cung Viên dọa đến giật mình. Có thể nói Cung Viên là kiến trúc vận dụng một cách khéo léo nhất địa thế thiên nhiên để xây dựng lên mà cô biết, thật sự tận dụng đến tận mỹ lợi thế gần biển gần núi.
Lúc này tuy đã là buổi tối nhưng cả Cung Viên dưới ánh sáng của vô số ngọn đèn rực rỡ như ban ngày, bất luận là dưới chân hay trên đầu, nơi nơi đều rực rỡ muôn màu như những vì sao lấp lánh khiến cô trong nhất thời có một loại ảo giác như chính mình đang phiêu đãng trên không trung!
‘Quý Dương, Cung Viên rộng quá …’
Sầm Tử Tranh không nhịn được thốt lên một câu khen ngợi từ đáy lòng, chỉ đi ngang một góc vườn hoa mà đã có quá nhiều thứ cô không kịp xem hét.
Cung Quý Dương mỉm cười, âu yếm nhìn cô: ‘Vì vậy tối nay em phải theo sát bên cạnh anh, bất luận là anh đi đâu em cũng phải đi theo, biết chưa?’
‘Ân!’
Sầm Tử Tranh càng dựa sát vào hắn, thực ra không cần hắn dặn dò cô cũng sẽ làm như vậy.
Chỉ riêng mẹ của Quý Dương đã rất khó đối phó rồi, còn cha của Quý Dương nữa, hoặc là những người khác trong nhà hắn?
Chỉ nghĩ thôi mà Sầm Tử Tranh đã bắt đầu thấy nhức đầu rồi.
‘Thiếu gia, ngài về rồi!’
Dì Tề, quản gia lâu năm của Cung Viên cùng một nhóm người làm sớm đã đứng ở cửa chờ đợi, khi bà nhìn thấy bóng của Cung Quý Dương, chính mình cùng những người làm đều cúi người chào.
‘Ừ. Hôm nay mọi người đều ở Cung Viên cả rồi?’ Cung Quý Dương thuận miệng hỏi một câu.
Dì Tề thẳng người, vẻ mặt nghiêm túc trả lời: ‘Thiếu gia, ngoại trừ Cung lão thái thái vẫn còn ở Trung Quốc lễ Phật, lão gia và phu nhân, còn có lão gian và phu nhân của Ngải gia, Ngải tiểu thư, mọi người đều đang đợi ngài!’
Ngải tiểu thư?
Sầm Tử Tranh nghe đến danh xưng này, cả người chợt run lên …
‘Ngải Ân Hà?’ Cô nhìn Cung Quý Dương thấp giọng hỏi.
Không biết vì sao cô lại cảm thấy có chút sợ hãi khi phải đối mặt với cô gái này …
Cung Quý Dương nhẹ vỗ vỗ tay cô, nhẹ giọng nói: ‘Thả lỏng chút, em với cô ấy nhiều năm không gặp rồi, tối nay cũng nên ôn lại chuyện cũ một chút!’
Sầm Tử Tranh lại bởi vì lời của hắn mà sợ run lên.
Q.7 – Chương 2: Cung Viên Dậy Sóng (2)
Lời của Cung Quý Dương khiến cho dì Tề vô cùng khó hiểu và hoài nghi, bà chuyển ánh mắt nhìn về phía cô gái đang đứng bên cạnh thiếu gia, thấy cô gái này ăn mặc thật hợp thời trang, khí chất thời thượng nhưng vẫn mang đến cho người đối diện một cảm giác ấm áp.
‘Thiếu gia, vị tiểu thư là …’ Dì Tề có chút tò mò hỏi.
‘Đây là Sầm Tử Tranh, Sầm tiểu thư là … nữ chủ nhân tương lai của Cung Viên!’
Cung Quý Dương lớn tiếng tuyên bố xong liền cầm tay Sầm Tử Tranh, không chút cố kỵ đi thẳng vào phòng khách.
Dì Tề và tất cả người làm có mặt ở đó đều ngây người ra tại chỗ, bọn họ ai nấy đều ngơ ngẩn nhìn theo bóng hai người, rồi ai nấy lại nhìn nhau như đang đánh giá thử xem câu nói mình vừa nghe được có bao nhiêu phần trăm là sự thật.
Nữ chủ nhân tương lai của Cung Viên?
Đây là chuyện thế nào chứ? Người mà thiếu gia muốn cưới không phải là Ngải tiểu thư đang ở trong phòng khách sao? Sao bây giờ lại xuất hiện thêm một Sầm tiểu thư nữa vậy chứ?
Nhất thời đám người làm nhịn không được bàn tán xôn xao cả lên …
‘Được rồi, thân là người hầu kẻ hạ, đừng nên đi suy đoán lung tung những chuyện không nên suy đoán, chẳng lẽ mọi người không muốn giữ lại chén cơm sao?’
Dì Tề thấy chướng mắt vội lên tiếng quát, tuy bà cũng rất tò mò nhưng dù sao cũng là quản gia làm việc lâu năm ở Cung Viên, nếu như ngay cả bà cũng tỏ ra kinh ngạc vậy về sau làm sao quản lý được những người làm kia chứ.
Rõ ràng sự cảnh tỉnh của dì Tề đã có tác dụng, ai nấy đều tự giác ngậm miệng, vội vàng đi làm bổn phận của mình.
Vừa đi đến nhà lớn liền nghe được từng tràng cười nói vui vẻ truyền ra từ bên trong.
Cung Quý Dương hơi nhíu mày, hắn tạm dừng bước nhìn Sầm Tử Tranh nãy giờ vẫn luôn khẩn trương bên cạnh mình, ân cần nói: ‘Tranh Tranh, thả lỏng một chút!’
Sầm Tử Tranh cắn đôi môi phấn hồng, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy tay Cung Quý Dương không chịu buông. Tám năm trước, những lời lạnh như băng của mẹ Cung Quý Dương như vẫn còn văng vẳng bên tai khiến cô có cảm giác không rét mà run …
‘Quý Dương …’ Cô không ý thức thấp giọng gọi tên hắn.
Lúc này dì Tề đã đuổi kịp hai người, ánh mắt bà quét qua Sầm Tử Tranh trước rồi sau đó mới chuyển mắt nhìn về phía Cung Quý Dương …
‘Thiếu gia, để tôi vào thông báo cho lão gia và phu nhân ngài đã trở về!’
‘Đợi đã!’ Cung Quý Dương chợt ra lệnh.
Trong mắt dì Tề lần nữa lộ ra nét nghi hoặc.
Nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của dì Tề, Cung Quý Dương hoàn toàn hiểu rõ, nhưng hắn vẫn điềm tĩnh không giải thích, xoay người về phía Sầm Tử Tranh bàn tay to sủng nị