ch ôm chặt vai cô, thấp giọng nói bên tai cô: ‘Tranh Tranh, hôm nay em là nhân vật chính nha, cứ khẩn trương như vậy sao được chứ?’
Có chút tức cười nhìn cô gái nhỏ trong lòng, một Sầm Tử Tranh trong buổi công bố sản phẩm điềm tĩnh đứng trước hằng trăm ký giả, phóng viên của giới truyền thông toàn cầu mà không có một cái nhíu mày vậy mà lúc này trên mặt lại lộ ra một vẻ yếu ớt khiến người ta nhìn mà tội nghiệp.
‘Quý Dương, em …’
Hơi thở cô có chút gấp gáp, không biết vì sao khi cô vừa bước chân vào Cung Viên thì lòng cô càng lúc càng cảm thấy bất an.
Đôi môi gợi cảm của Cung Quý Dương nhẹ câu lên, hắn không nói gì thêm mà nhẹ nâng cằm cô lên, cúi đầu đặt lên môi cô một nụ hôn …
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, nụ hôn của hắn càng lúc càng sâu, như muốn dùng chính sức lực của mình để áp chế nội tâm bất an và khẩn trương của cô.
Những người làm có mặt lúc đó nhìn đến ngây người nhất là dì Tề. Bà là người trông coi Cung Quý Dương từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ bà thấy thiếu gia giống như hôm nay, trước đây thiếu gia chưa từng đối đãi với bất cứ cô gái nào tốt đến như vậy.
Sầm Tử Tranh gần như là bị ép buộc đón nhận nụ hôn bá đạo này, dưới một phương thức trấn an “đặc biệt” như vậy, cô thừa nhận chính mình hình như lại có thêm chút can đảm. Thật vất vả đợi đến lúc Cung Quý Dương rốt cuộc chịu buông cô ra, hai má Sầm Tử Tranh đã hồng thành một mảnh …
‘Đi. Chúng ta vào thôi!’ Hắn đưa tay về phía cô, tư thái tiêu sái, ung dung mà đầy khí phách.
Sầm Tử Tranh hít sâu một hơi, môi gượng nở một nụ cười, cô tin cậy đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào trong bàn tay to của hắn.
***
Trong phòng khách lớn, Ngải Ân Hà ngồi sát bên cạnh Trình Thiến Tây, tự tay gọt một quả táo sau đó đưa sang cho bà.
‘Bác gái, hôm nay Quý Dương ca có về nhà không?’
Câu hỏi của cô khiến cho những người khác trong phòng bật cười …
‘Có thấy chưa, nuôi con gái đến chừng này thực ra là nuôi dùm nhà người ta thôi!’ Mẹ của Ngải Ân Hà vừa cười vừa nói.
‘Mẹ, mẹ nói gì vậy?’ Ngải Ân Hà ngượng ngùng lên tiếng.
‘Ân Hà à, ngượng ngùng gì chứ, con sớm muộn gì cũng sẽ là người của Cung gia thôi, Quý Dương nói tối nay sẽ về, trong điện thoại nó còn dặn kỹ bác là bất luận thế nào tối nay cũng phải giữ con lại cho đến lúc nó về đó!’
Trình Thiến Tây tươi cười đón lấy quả táo mà Ngải Ân Hà đưa, vẻ mặt hiền hòa lên tiếng.
‘Thật vậy sao bác? Quý Dương ca thực sự nói như vậy sao?’ Mặt Ngải Ân Hà nhất thời bừng sáng lên.
‘Đương nhiên rồi, chẳng lẽ bác gái lại gạt con sao?’
Ngải Ân Hà nghe được câu nói này, trên mặt không khỏi lộ vẻ kích động.
Nhưng tất cả mọi người đều không phát hiện ra, ở một góc bên kia của sofa, gương mặt tươi cười của Cung Doãn Thần sau khi nghe được câu nói này trong phút chốc chợt trở nên ngưng trọng.
Lúc này cha của Ngải Ân Hà mới lên tiếng …
‘Tôi thấy nếu như Quý Dương với Ân Hà đã có hôn ước, chi bằng chúng ta tìm một ngày lành để định hôn sự thôi. Người trẻ tuổi bây giờ cứ nhắc đến kết hôn thì lại nói không vội không vội, nếu như chúng ta không giúp các con quyết định, còn không biết chúng nó định kéo dài đến lúc nào đây!’
‘Phải đó phải đó. Tôi cũng luôn nói như vậy với Quý Dương nhưng đứa con này cứ nói công việc quá bận mà thoái thác. Tôi thấy chẳng bằng người làm mẹ này trực tiếp chọn một ngày lành, quyết định hôn sự thôi!’
Trình Thiến Tây vốn rất thích Ngải Ân Hà, bà đã rất nóng lòng muốn cưới nàng dâu này về nhà rồi.
Mẹ của Ngải Ân Hà nghe bà nói vậy, trong lòng âm thầm cao hứng: ‘Nếu đã như vậy, chúng ta chọn ngày trước. Tuy nói là tôi không nỡ xa đứa con gái bảo bối này nhưng gả vào nhà họ Cung thì tôi rất yên tâm. Nha đầu này có lúc cũng rất bướng bỉnh, sau này phải nhờ ông bà thông gia bao dung nhiều mới được!’
Q.7 – Chương 3: Cung Viên Dậy Sóng (3)
Dịch : dquynh122
Trình Thiến Tây nắm lấy tay Ngải Ân Hà, cười nói: ‘Ai nói Ân Hà bướng bỉnh chứ. Theo tôi thấy nó là một đứa con gái tốt cho dù đốt đèn cũng tìm không thấy. Tôi thật thích con bé! Đám cưới này cứ để cho tôi quyết định, chỉ cần Ân Hà không có ý kiến thì Quý Dương cũng sẽ không nói gì!’
Câu nói này của bà khiến cho má Ngải Ân Hà lập tức đỏ lên.
Cung Doãn Thần nghe vậy, ông chậm rãi đặt tách trà trên tay xuống bàn, lên tiếng: ‘Tôi thấy … làm như vậy không tốt lắm đâu. Dù sao kết hôn cũng là chuyện của hai đứa nhỏ, không thương lượng với Quý Dương mà tự quyết định đám cưới, lỡ như xuất hiện sai lầm gì thì làm thế nào?’
Câu nói của ông khiến cho trên mặt hai vợ chồng ông Ngải có chút ngượng ngùng.
‘Ông đó, chẳng lẽ ông già hồ đồ rồi sao? Có thể có sai lầm gì chứ? Quý Dương là con tôi sinh ra, tôi đương nhiên hiểu tính con mình, hơn nữa, trong điện thoại Quý Dương đã nói rõ Ân Hà phải chờ nó về, nói không chừng là vì muốn thương lượng ngày cưới thì sao!’ Trình Thiến Tây thấy bầu không khí có chút cương, vội vàng ra mặt lên tiếng phản bác.
‘Thực ra …’ Ngải Ân Hà ấp úng lên tiếng, cô rũ nhẹ rèm mi, khi ngẩng đầu lên lần nữa thì trong mắt đã tràn đầy nét buồn bã …
‘Bác gái, bác cũng biết đó, trước khi Sầm Tử Tranh chưa xuất hiện, tình cảm