Old school Easter eggs.
Tứ đại tài phiệt: Đăng ký kết hôn trễ

Tứ đại tài phiệt: Đăng ký kết hôn trễ

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215384

Bình chọn: 7.00/10/1538 lượt.

t nhục của anh sao? Em học cùng một khóa với cô ấy, đương nhiên cũng biết cô ấy và Thư Tử Hạo có những chuyện không thể lộ ra ngoài, bác gái Cung …’

Cô chuyển ánh mắt nhìn về phía Trình Thiến Tây, thút thít nói: ‘Đúng vậy, con không có nói cho bác biết chuyện Sầm Tử Tranh mang thai là lỗi của con, nhưng mà bởi vì … đứa con trong bụng cô ấy không phải là của Quý Dương ca!’

‘Cái gì?’

Cả người Trình Thiến Tây loạng choạng như muốn ngã nhưng ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn về phía Sầm Tử Tranh.

‘Aaaaa …’

Theo tiếng kêu của Ngải Ân Hà, cả người cô đã bị kéo trở lại, lực tay của Cung Quý Dương lớn đến nỗi gần như làm cho cho cô ngã nhào trên đất không đứng dậy nổi.

‘Ân Hà …’

Cha mẹ của Ngải Ân Hà vừa thấy vậy lòng đau như dau cắt, vội bước về phía con gái ….

‘Xem thử có ai dám bước đến hay không?’

Cung Quý Dương lạnh giọng quát một câu, lửa giận trong mắt hắn tưởng chừng như có thể thiêu đốt bất cứ ai dám cả gan bước đến.

Hắn chậm rãi cúi xuống, vươn tay về phía Ngải Ân Hà …

‘Quý Dương ca … vì sao anh không chịu tin em chứ? Quả thực là lúc đó em không có người yêu nào cả, nhưng nguyên nhân cũng chỉ vì quá yêu anh mà thôi. Sầm Tử Tranh và Thư Tử Hạo đúng là có quan hệ không chính đáng mà đứa con trong bụng cô ta chính là chứng cứ hữu hiệu nhất. Anh không thử nghĩ lại xem, nếu như không phải vì cô ta chột dạ thì vì sao trước khi anh đi cô ta lại không chịu nói cho anh biết chứ? Áaaa …’

Ngải Ân Hà còn chưa nói hết câu thì tay của Cung Quý Dương đã như hai gọng kìm thít chặt lại …

‘Quý … Quý Dương ca …’

Ngải Ân Hà không thở nổi, tay không ngừng đánh lên cánh tay của Cung Quý Dương nhưng cũng đành chịu, sức của hắn quá lớn, gương mặt lúc đỏ lúc trắng, miệng không ngừng kêu …

‘Người phụ nữ không biết liêm sỉ này, thật không ngờ cô đảo điên sự thật đến mức này!’

Hắn vừa nói lực tay vừa tăng thêm một chút, đôi mắt đen bởi vì phẫn nộ mà đã đỏ lên, lửa giận bừng bừng.

Q.7 – Chương 6: Trắng Đen Phải Trái (2)

Dịch : dquynh122

Một đám người vội chạy đến muốn giúp Ngải Ân Hà thoát thân khỏi bàn tay của Cung Quý Dương nhưng cũng không tranh được với lực tay quá mạnh của hắn.

‘Quý Dương, buông tay, chẳng lẽ con muốn nó chết hay sao?’

Trình Thiến Tây vừa kéo Cung Quý Dương vừa thét lên.

Cung Quý Dương lúc này cứ lờ đi tiếng kêu của mọi người, cơn giận như toát ra từ mỗi chân tơ kẻ tóc của hắn, ngũ quan đoan chính bởi vì phẫn nộ mà cũng biến đổi, gân xanh nổi rõ trên trán hắn tiết lộ cơn giận dường như đã đến mức cực điểm.

‘Hôm nay chuyện đã đến thế này mà cô ta không hề có chút ý hối cải lại còn muốn hủy đi sự trong sạch của Tranh Tranh! Chính bởi vì người phụ nữ này con mất đi đứa con của mình, cho dù muốn cô ta đền mạng thì thế nào chứ?’

‘Quý Dương, cầu xin cháu, cháu tha cho con gái của bác đi!’

Mẹ của Ngải Ân Hà sớm đã khóc sướt mướt, tuy bà không biết rốt cuộc năm đó xảy ra chuyện gì nhưng vẻ mặt của Cung Quý Dương không gạt người, hắn có vẻ như thật sự muốn giết chết con gái của bà vậy bảo sao bà không lo lắng cho được.

Còn cha của Ngải Ân Hà cũng lộ vẻ lo lắng, ông nhìn Cung Doãn Thần, nói: ‘Anh Cung, mau, xin anh giúp con gái tôi với. Cho dù năm đó có xảy ra chuyện gì thì cũng không nên đối xử với Ân Hà như thế!’

Không cần ông nói thì trên mặt Cung Doãn Thần cũng đã sớm lộ vẻ lo lắng, ông chưa bao giờ thấy con mình tức giận đến mức độ này. Nhưng bây giờ, nhìn con giống như nổi điên vậy khiến ông muốn khuyên cũng không biết khuyên thế nào.

Còn Sầm Tử Tranh đứng ở bên cạnh Cung Quý Dương nãy giờ sớm đã sợ ngây người, tuy cô bởi vì lời lăng nhục của Ngải Ân Hà làm cho rất tức giận nhưng hành động của Cung Quý Dương hoàn toàn là ngoài sức tưởng tượng của cô. Từ đầu đến cuối cô cũng không muốn nhìn thấy Ngải Ân Hà xảy ra chuyện gì.

Đang lúc cục diện cực kỳ hoảng loạn và nguy hiểm, sự dãy dụa của Ngải Ân Hà cũng càng lúc càng yếu, Sầm Tử Tranh cũng sợ đến mức cả người nhũn ra phải bám vào tay vịn cầu thang mới đứng vững được, hơi thở càng lúc càng dồn dập.

Lúc này cha mẹ của Ngải Ân Hà chợt xông đến trước mặt Sầm Tử Tranh, nắm chặt lấy tay cô, giọng lo lắng pha lẫn với hoảng sợ: ‘Vị tiểu thư này, cầu xin cô, cứu Ân Hà nhà chúng tôi với! Bất luận thế nào Ân Hà cũng không đáng tội chết mà …’

Mẹ của Ngải Ân Hà sớm đã khóc nấc lên, nói không thành lời, ngay cả Sầm Tử Tranh cũng cảm nhận được sự sợ hãi trong lòng bà đã dâng đến cực điểm …

Lúc này Sầm Tử Tranh mới hoàn hồn lại, cô chạy đến trước mặt Cung Quý Dương, ôm chặt lấy cánh tay hắn …

‘Quý Dương, anh không thể làm như vậy được. Cho dù anh giết cô ấy, con cũng không sống lại được đâu …’

Giọng cô yếu ớt mà bất lực, trên mặt lộ ra một vẻ đau thương không thể diễn tả bằng lời …

Bàn tay đang dùng sức của Cung Quý Dương chợt run lên, trong đôi mắt sắc bén cũng lộ ra vẻ đau khổ …

‘Quý Dương …’

Bàn tay nhỏ nhắn của Sầm Tử Tranh nhẹ gỡ bàn tay hắn ra khỏi người Ngải Ân Hà, nét mặt nhu hòa nói: ‘Tuy rằng em rất đau lòng nhưng … chuyện đã qua hãy để cho nó qua đi thôi. Anh tuyệt đối đừng nên vì chuyện ngày xưa mà làm tổn hại đến người khác!’

‘Tranh Tran