ng càng khiến cho phản ứng của Sầm Tử Tranh càng dữ dội hơn …
‘Tại sao? Tại sao anh cứ nhất định phải mang em đến đó chứ? Tại sao em phải chịu những lời nhục mạ của mẹ anh chứ? Bà có tư cách gì sỉ nhục người nhà của em? Bà dựa vào cái gì chứ? …’
Cô vừa nói năng lộn xộn vừa khóc vừa rống, nắm tay thì không ngừng đấm vào ngực Cung Quý Dương, lúc này nhìn dáng vẻ của cô giống như mất đi lý trí vậy …
‘Cung Quý Dương, anh có biết anh nhẫn tâm đến mức nào không? Thực ra mọi chuyện đều không thay đổi, tám năm trước như vậy, tám năm sau cũng như vậy. Em thật sự mệt quá … mệt quá, em không muốn yêu đương nữa, thật sự không muốn …’
‘Được, em không muốn yêu vậy thì để anh đến yêu em là được. Anh sẽ dùng cả đời này để yêu em!’
Cung Quý Dương không hề có ý né tránh, hắn đứng yên đó để mặc Sầm Tử Tranh dùng mình như một bao cát để trút giận, điều mà hắn lo lắng chỉ là liệu cô có bởi vì đánh hắn mà làm đau chính mình hay không mà thôi.
‘Tranh Tranh, em phải nhớ kỹ, anh với em, bất luận là yêu đương hay kết hôn đều chỉ là chuyện giữa hai chúng ta, không có liên quan đến bất cứ người nào, em nghe rõ chưa?’ Trong giọng nói dễ nghe có một tia kiên định không dễ dàng bị lay chuyển.
Q.7 – Chương 10: Khó Chia Lìa (1)
Sầm Tử Tranh khóc đến không thở nổi, cô nhào vào lòng hắn nước mắt tuôn như mưa, cô không nói thêm gì nữa, có lẽ là do phát tiết đủ rồi, mệt rồi, chỉ còn lại nỗi khổ sở và đau lòng …
‘Huhuhu …’
Hai tay vòng ra sau lưng hắn, gương mặt nhỏ nhắn vùi sâu trong lồng ngực hắn, Sầm Tử Tranh tận tình khóc lớn một trận nữa.
‘Khóc đi, khóc đi! Tất cả đều đã qua rồi. Tin anh …’
Cung Quý Dương vỗ nhẹ lên vai cô, giọng nói mang đầy yêu thương và trìu mến, lại có thêm một chút nghiêm túc như một lời tuyên thệ.
Cho dù chết hắn cũng sẽ không buông tay, cũng sẽ không để cô rời đi!
***
Sương mù vây phủ vạn vật, khắp nơi chỉ toàn một màu đen kịt, Sầm Tử Tranh cảm thấy mình giống như một hồn ma vật vờ, ngay cả cơ thể cũng trở nên hư nhược như không, khi cô đứng trước một tòa kiến trúc xa hoa, ngẩng đầu lên nhìn … lại là Cung Viên!
Còn chưa kịp thốt lên tiếng kêu kinh hoàng thì mắt đã xẹt qua một bóng người, tiếp đó, trong sương mù dày đặc, một gương mặt uy nghiêm mà lạnh lùng chợt hiện ra trước mặt cô …
Là mẹ của Cung Quý Dương – Trình Thiến Tây!
Sầm Tử Tranh bị dọa đến nỗi hoảng sợ lùi về sau mấy bước, nào hay Trình Thiến Tây vẫn không chịu buông tha, từng bước từng bước ép sát đến …
‘Chỉ bằng vào ngươi mà dám vọng tưởng gả vào nhà họ Cung sao? Nằm mơ đi! Đời này, ngay cả đời sau cũng không có tư cách bước một bước chân vào cửa nhà họ Cung!’
Tiếng nói bén nhọn sắc sảo như một thanh dao nhọn đâm thẳng vào tim Sầm Tử Tranh.
Nhưng rất nhanh, gương mặt của Trình Thiến Tây đột nhiên phát sinh biến hóa, trong màn sương mù, một đôi mắt đẹp từ từ hiện ra …
‘Sầm Tử Tranh …’ Theo một tràng cười chói tai, Sầm Tử Tranh nhìn thấy một gương mặt quen thuộc!
Là Ngải Ân Hà!
Cô ta mặc một chiếc váy dài màu trắng, như một tiên nữ xuất hiện trong màn sương, nhưng gương mặt xinh đẹp trong chớp mắt lại trở nên cực kỳ hung ác.
‘Cô tưởng rằng cô có được tình yêu của Quý Dương ca thì giỏi lắm sao, tôi muốn giết cô, giết cô …’
Nói dứt lời, không hiểu từ đâu cô lấy ra một thanh đao nhắm về phía Sầm Tử Tranh đâm tới …
‘Aaaa … đừng mà …’
Trong tiếng thét chói tai, Sầm Tử Tranh sợ hãi bừng tỉnh lại từ cơn ác mộng …
Mái tóc dài xõa tung trên vai, trán sớm đã ướt đẫm mồ hôi.
‘Tranh Tranh …’
Cung Quý Dương nằm bên cạnh cũng bị tiếng kêu của cô làm cho tỉnh giấc, nhìn thấy vẻ hoảng sợ của cô, cánh tay rắn rỏi của hắn dịu dàng vòng qua cơ thể đang run rẩy của cô …
‘Sao vậy? Gặp ác mộng sao?’
Giọng nói trầm ấm cực kỳ ôn nhu mang theo sức mạnh an ủi, hắn ôm chặt cô vào lòng.
Sầm Tử Tranh chợt bừng tỉnh từ cơn mộng, cô thở dồn dập một hồi, cảnh tượng trong mộng vẫn khiến cô không kìm được mà cảm thấy ngực rất đau, lại không thốt được tiếng nào, mồ hôi trên trán đã được bàn tay ấm áp của Cung Quý Dương giúp cô lau đi.
‘Tranh Tranh, không có gì, đó chỉ là một giấc mộng thôi!’
Cung Quý Dương đau lòng ôm cô vào lòng, vào lúc này, khi hắn nhìn thấy sự yếu ớt và bất lực trong mắt cô, không hiểu sao cũng cảm thấy mình thật bất lực, hắn hận bản thân vì sao không thể mang lại cho cô cảm giác an toàn. Chẳng lẽ trong giấc ngủ cô cũng không thể an ổn được sao?
Giọng đàn ông trầm thấp mang theo vô hạn thâm tình như gió xuân nhẹ phất qua tai Sầm Tử Tranh khiến tâm tình hoảng loạn của cô bình tĩnh trở lại …
‘Quý Dương …’
Sầm Tử Tranh vùi đầu vào ngực hắn, thở sâu một hơi, mùi long diên hương nhàn nhạt tỏa ra từ người hắn có tác dụng như một liều thuốc an thần khiến cô cảm thấy yên tâm trở lại.
‘Đừng sợ, có anh ở bên em …’
Cung Quý Dương vẫn ôm chặt lấy cô, bàn tay nhè nhẹ vỗ về sau lưng cô như muốn truyền cho cô thêm sức mạnh, giảm bớt cảm giác sợ hãi trong cô.
‘Quý Dương … Quý Dương …’
Cũng như hắn, Sầm Tử Tranh vòng tay ôm hắn thật chặt giống như một người sắp chết đuối với lấy chiếc phao cứu sinh.
Tối nay Sầm Tử Tranh kiên trì muốn trở
