về nhà của cô mà Sầm Tử Tranh sau khi đưa cô về nhà cũng không rời đi mà vẫn luôn ở bên cạnh cô. Tình cảm của hai người yêu nhau ở bên nhau trong một đêm yên tĩnh càng nở rộ. Cô biết mình vì sao lại mơ thấy giấc mộng kia, là bởi vì sáng sớm ngày mai Quý Dương sẽ đi đến Paris công tác, không hiểu vì sao cô luôn cảm thấy, qua đêm nay sẽ có thêm nhiều chuyện xảy ra hơn nữa, điều này khiến cô có cảm giác rất bất an.
Cung Quý Dương tựa lưng vào đầu giường, chiếc chăn trượt xuống vùng eo của hắn để lộ lồng ngực tinh tráng, cánh tay hắn vòng qua để cô hoàn toàn tựa vào ngực mình, ngón tay thuôn dài xuyên qua những sợi tóc dài mềm mại của cô, nhẹ giọng nói: ‘Tranh Tranh, ngủ đi, anh trông chừng cho em …’
Trời cũng sắp sáng rồi, nơi chân trời bóng đêm đã dần bị từng tia nắng mặt trời đẩy lùi để lộ một mảng trời xanh.
Lúc này trong lòng Sầm Tử Tranh có ngàn vạn điều không nỡ, cảm giác sợ hãi từ cơn ác mộng tan đi chỉ còn lại thâm tình và quyến luyến.
Cô lắc đầu, thân thể mềm mại nép sát vào người hắn, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp dịu dàng ngả lên vai hắn …
‘Không muốn ngủ … không muốn ngủ chút nào! Ngày mai trời vừa sáng là anh phải đi rồi …’
Bờ vai mảnh mai thấp thoáng ẩn hiện sau mái tóc dài, mái tóc đen càng làm nổi bật màu trắng của làn da và sự mượt mà của nó, từ mái tóc cô tỏa ra một mùi hương dịu dàng mê người.
Bàn tay hắn quyến luyến vuốt ve mỗi một tấc da thịt bóng loáng đầy xúc cảm của cô khiến cô không tự chủ được thở rút một hơi, cánh môi anh đào hé mở, đôi môi mỏng gợi cảm của Cung Quý Dương ngay lập tức đáp xuống, nụ hôn càng lúc càng triền miên …
Rất lâu sau hắn mới quyến luyến rời khỏi môi cô, ngón tay thon dài trìu mến vuốt ve cánh môi đã bị hôn đến có chút thũng, trong mắt lộ rõ sự lưu luyến không nỡ rời xa …
‘Mấy ngày này nhất định phải ngoan, biết chưa?’ Hắn kề sát môi vào tai cô, âu yếm mà bá đạo ra lệnh.
Sầm Tử Tranh rầu rĩ gật đầu, vô lực thở dài một tiếng: ‘Thật hy vọng anh không phải đi …’
Q.7 – Chương 11: Khó Chia Lìa (2)
‘Tiểu thư, anh đã thành tâm thành ý mời em đi Paris cùng anh, là em không cần anh kia mà!’ Nghe câu nói kia của cô lòng Cung Quý Dương không khỏi xúc động và vui vẻ, trong giọng nói mang theo một chút đùa pha.
‘Không được thật mà. Bây giờ chính là thời điểm then chốt của thương hiệu Leila, em không thể phân thân bằng không lại có người nói em là bình hoa chỉ biết dựa vào đại kim chủ như anh để phát tài mà thôi!’ Sầm Tử Tranh ngẩng đầu nhìn hắn, nghiêm túc nói.
‘Em đó …’
Cung Quý Dương thấy dáng vẻ của cô như vậy không khỏi buồn cười, nhẹ lắc đầu: ‘Phụ nữ là để cho đàn ông yêu thương, không cần suốt ngày cùng đàn ông cậy mạnh, chỉ tại em không chịu tụt hậu với ai thôi!’
‘Vậy có gì không tốt đâu, chẳng lẽ muốn em mỗi ngày nhàn nhã không có việc gì làm anh mới vui sao?’ Cô bất mãn lên tiếng kháng nghị.
Cung Quý Dương nhún vai cười nói: ‘Đương nhiên rồi, anh thật không hy vọng vợ anh mỗi ngày phải xuất đầu lộ diện, bôn ba vất vả!’
‘Anh đúng là người kỳ thị giới tính, gia trưởng điển hình!’ Cô nhíu mày, mắt đẹp trừng hắn.
‘Được, anh kỳ thị giới tính, anh gia trưởng nhưng mà … không phải em vẫn yêu anh sao?’
Cung Quý Dương nâng gương mặt nhỏ nhắn của cô lên thâm tình nhìn cô, trong ánh mắt tràn đầy ý cười.
Hai má Sầm Tử Tranh đã hồng thành một mảnh, cô rũ rèm mi dài có chút thẹn thùng làu bàu: ‘Thật đúng là không biết xấu hổ, ai thèm yêu anh chứ!’
Nhìn cô gái trong lòng thẹn thùng lại diễm lệ như một đóa hoa, lòng Cung Quý Dương rung động không thôi. Rốt cuộc cũng không kìm chế được tình cảm dâng trào trong lòng, hắn cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cô, thân thiết dặn dò: ‘Bất luận là xảy ra chuyện gì cũng đều phải ngoan ngoãn chờ anh về, sau khi anh từ Paris trở về, chúng ta lập tức đi đăng ký!’
Nói xong hắn lần nữa ôm cô vào lòng, dịu dàng như nâng niu một bảo vật trân quý nhất trên đời.
Sầm Tử Tranh ngoan ngoãn gật đầu, khép hờ mắt, lẳng lẳng cảm thụ hơi ấm truyền đến từ người hắn, một cảm giác an toàn vây phủ lấy cô …
***
‘Leila, Leila …’ Trong phòng họp, Alina không ngừng gọi Sầm Tử Tranh.
Trong mắt Alina lộ ra chút nghi hoặc, thực ra không chỉ có Alina mà tất cả những nhân viên có mặt trong cuộc họp cũng lộ vẻ khó hiểu và nghi hoặc …
Đây đã là lần thứ năm cô lơ đễnh trong cuộc họp chỉ kéo dài ba mươi phút, người trước giờ vẫn nổi tiếng là coi trọng sự nghiệp hơn tính mạng lại lơ đễnh đến năm lần trong cuộc họp, điều này bảo sao mọi người không kinh ngạc cho được!
Khi Alina huơ huơ tay trước mắt cô, Sầm Tử Tranh mới hoàn hồn lại.
Khi cô nhìn thấy mọi người đều dùng ánh mắt ngạc nhiên và khó hiểu nhìn mình thì vội xốc lại tinh thần nhưng dù vậy vẫn không dấu được nội tâm đầy lo lắng của cô.
‘Kiki, nói lại lần nữa ý tưởng phối màu của anh đi!’
Sầm Tử Tranh cố tập trung tinh thần vào cuộc họp dù vừa nãy, trong đầu cô chỉ toàn là hình ảnh quyến luyến không nỡ rời của Cung Quý Dương trước khi lên đường đi công tác.
Kiki là một chuyên viên phối màu, anh ta đã có nhiều năm kinh nghiệm làm việc với những thương hiệu lớn toàn cầu hơn nữa còn giành