Ring ring
Tứ đại tài phiệt: Đăng ký kết hôn trễ

Tứ đại tài phiệt: Đăng ký kết hôn trễ

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214801

Bình chọn: 7.00/10/1480 lượt.

vào ghế, trong mắt lộ ra một tia bất lực.

Nếu như cô không nghe những lời này của Trình Thiến Tây thì cô hoàn toàn có đủ kiên trì và tự tin chạy theo lý lẽ của con tim nhưng … cô có tư cách gì đi tranh với một người đã từng làm nhiều việc như vậy cho Cung thị, cho Quý Dương chứ?

‘Bác gái, cháu thua rồi, cháu không nhẫn tâm được như bác, ngay cả con trai mình cũng có thể ra tay. Bác chẳng cho Quý Dương một cơ hội nào để chứng minh hoặc thuyết phục bác thay đổi quan điểm cả!’ Cô rầu rĩ nói …

Cô còn có thể làm được gì chứ?

Thứ nhất là vì người thân của cô

Thứ hai là vì người mà cô yêu nhất

Chẳng lẽ cô thật sự hy vọng nhìn thấy Quý Dương vì mình mà trở mặt với mẹ mình sao? Vấn đề này cũng không phải dùng cách bỏ nhà ra đi là giải quyết được.

Cô cũng là một phần tử của Cung thị, đương nhiên cô biết trong số những cổ đông cao cấp của công ty, hơn một nửa là những công thần đã cùng với người phụ nữ này đánh chiếm một mảnh giang sơn. Nếu như bà thực sự muốn dùng thủ đoạn kia để đối phó với con trai mình, tin rằng Quý Dương sẽ dễ dàng bị bà đánh bại.

Nghĩ đến đây, lòng Sầm Tử Tranh chợt nguội lạnh và còn có … đau lòng.

Nguội lạnh là vì … Quý Dương có một người mẹ chẳng khác nào Võ Tắc Thiên, chỉ vì lợi ích và quyền lực mà có thể hy sinh hạnh phúc của con mình, điều này thật đáng sợ và khó tin làm sao!

Đau lòng là vì sau này mỗi lần gặp cơn ác mộng sẽ không còn ai an ủi chở che cô nữa …

Trình Thiến Tây đi nước cờ này đúng là thâm độc vô cùng, bà đã nhận ra điểm yếu của cô là ở đâu vì vậy vừa ra tay là giành được thắng lợi!

‘Sầm tiểu thư, không biết cô quyết định thế nào?’ Nhìn thấy thắng lợi trước mắt, bà sốt ruột muốn đánh nhanh thắng nhanh. Dù sao chuyện này cũng không hay ho gì, bà không muốn kéo dài quá lâu.

Tim Sầm Tử Tranh như đang rỉ máu, cô có thể nghe được tiếng lòng mình đang gào thét, một lần lại một lần, cảm giác đau khổ này khiến cô suýt nữa thì ngất đi nhưng cô cố gắng gượng đè nén xuống, khóe môi lộ ra một nụ cười vừa bất lực vừa thê lương …

‘Cung phu nhân, cháu quyết định rút lui, bà … thắng rồi!’

Cô yêu Quý Dương như thế, làm sao có thể trơ mắt nhìn sự nghiệp mà Quý Dương vất vả mở rộng ra thoáng chốc không còn chứ!

‘Vậy được, tôi hy vọng trước khi Quý Dương trở lại cô có thể chủ động rời khỏi nó, hơn nữa …’

Giọng nói của Trình Thiến Tây càng thêm sắc bén, bà đi đến trước mặt Sầm Tử Tranh, nói rành rọt từng chữ, ‘Hơn nữa, cô phải khiến cho nó triệt để hết hy vọng với cô, thậm chí là … tuyệt vọng!’

‘Không … cháu không thể làm được!’

Sầm Tử Tranh trả lời một cách vô ý thức, chẳng lẽ cô lẳng lặng rời khỏi hắn cũng không được sao? Chẳng lẽ thật sự muốn Quý Dương hận cô đến tận xương tủy mới vừa lòng sao?

Cô không làm được! Cô sao đành lòng chứ bởi cô biết, khi Quý Dương hận cô cũng là lúc hắn đau khổ nhất …

‘Sầm tiểu thư, tôi nghĩ … cô cần phải làm như vậy bởi vì … cô không còn sự lựa chọn nào khác!’ Trình Thiến Tây cười một cách đắc ý, nụ cười của bà như một bàn tay hung hăng đẩy cô vào địa ngục!

Q.7 – Chương 21: Đêm Không Ngủ (1)

Đêm muộn nhưng Sầm Tử Tranh ngủ không được an ổn …

Một lúc cô lại nằm mơ thấy cô và Quý Dương kết hôn, một lúc cô lại mơ thấy Trình Thiến Tây với ánh mắt dữ dội và lạnh lùng đang đứng trước mặt cô, sau đó lại một cơn ác mộng khác, là Cung thị bắt đầu suy sụp, lòng người hoang mang bất an …

‘ Quý Dương …’

Sau tiếng kêu thất thanh, Sầm Tử Tranh bừng tỉnh lại từ cơn ác mộng, trên trán toàn là mồ hôi lạnh.

Cô thở hồng hộc giống như vừa chạy qua một quãng đường thật dài, mái tóc dài xõa tung trên vai, phần tóc mái trước trán đã sớm ướt đẫm mồ hôi.

Từ sau khi Quý Dương rời đi, mỗi ngày cô đều mơ thấy ác mộng …

Từ sau khi cô gặp mặt Trình Thiến Tây, cô liền biết trong những ngày tháng sau này, mỗi đêm cô đều khó mà ngủ an ổn được.

Từng lời của Trình Thiến Tây, sắc bén mà lạnh mạc như muốn đông cứng tim cô.

‘Tôi hy vọng trước khi Quý Dương trở lại cô có thể chủ động rời khỏi nó, hơn nữa … hơn nữa, cô phải khiến cho nó triệt để hết hy vọng với cô, thậm chí là … tuyệt vọng!’

Câu nói này như một lời nguyền lúc nào cũng văng vẳng bên tai cô !

Lúc này cửa phòng cô chợt bị đẩy ra, bà Sầm bước vào.

‘Bé cưng à, con gặp ác mộng phải không? Ở ngoài mà cũng nghe được tiếng kêu của con!’

Bà lộ vẻ quan tâm ngồi nơi đầu giường, vươn tay âu yếm giúp cô lau mồ hôi trên trán.

‘Mẹ …’

Sầm Tử Tranh có chút yếu ớt dựa vào người mẹ mình, cô thấy mệt mỏi quá, chính vì như vậy nên tối nay cô mới không về nhà mà trở về nhà mẹ mình.

Bà Sầm nhìn bộ dạng có vẻ mệt mỏi, tinh thần hoang mang của con gái, sự lo lắng bắt đầu xuất hiện trong mắt bà.

‘Bé cưng à, sao hôm nay con vừa về là đã thấy con thấp thỏm không yên rồi, có thể nói cho mẹ biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?’

Con gái bà sinh ra làm sao bà không biết tính tình của nó được chứ, rõ ràng hôm nay bé cưng của bà có chuyện gì đó.

‘Không có gì đâu … chắc là gần đây công việc nhiều quá thôi …’

Nghe tiếng mẹ ân cần hỏi han, Sầm Tử Tranh thấy mình như một đứa bé bị ủy khuất, trong mũi tràn đầy chua xót, khóe