mắt bắt đầu ẩm ướt.
Nhưng cô tuyệt đối không thể rơi lệ trước mặt mẹ được, chỉ đành gắng gượng nhịn xuống.
Bà Sầm nghe cô nói vậy, nỗi lo lắng trong lòng cũng vơi đi, bà vừa vỗ nhẹ sau lưng cô vừa nói: ‘Con đó nha, có làm việc thì cũng đừng gắng sức quá, trước đây cũng vậy, bây giờ cũng vậy. Quý Dương không phải đã nói rồi sao, đợi nó trở về hai đứa sẽ chuẩn bị kết hôn, hai ngày nay con suy nghĩ thử xem mình cần mua sắm những gì để chuẩn bị cho đám cưới chưa?’
Con gái lấy chồng là chuyện lớn, người làm mẹ như bà đương nhiên phải giúp con suy nghĩ thấu đáo, lo mọi việc cho chu toàn, nhưng cho đến hôm nay vẫn chưa thấy con nhắc gì đến đám cưới nên bà đành phải lên tiếng hỏi trước vậy.
Sầm Tử Tranh nghệm hỏi vậy lòng lại đau thêm một chút, câu hỏi của bà như xát muối vào vết thương đang đau đớn của cô, khiến nó đã đau càng đau thêm …
‘Không cần đâu mẹ, con đâu có cần mua sắm gì …’
Cô thở dài một tiếng thật sâu, cố nén nỗi đau khiến người ta không thở nổi kia xuống đáy lòng rồi chợt tuyệt vọng phát hiện, thì ra hít thở cũng có thể đau đến như vậy.
Hôn lễ đã không còn, còn mua sắm gì nữa chứ?
Ngược lại bà Sầm cũng không phát hiện ra điều gì bất thường, bà chỉ gật đầu nói: ‘Cũng đúng thôi, mẹ nghĩ tất cả mọi chuyện có liên quan đến đám cưới Quý Dương chắc đã sắp xếp xong cả rồi. Bé cưng à, nếu như mấy người bạn già của mẹ mà biết mẹ tìm được một người con rể lý tưởng như vậy chắc là hâm mộ đến chết thôi. Con không biết đấy thôi, con của mấy người đồng hương của mẹ nếu kết hôn thì phải chuẩn bị rất lâu rất lâu, lo lắng đủ thứ, đâu có giống như Quý Dương, chuyện gì cũng chuẩn bị thỏa đáng hết cả. Đứa con rể này, đúng là mẹ đốt đèn cũng không tìm được đứa thứ hai nha …’
‘Mẹ …’
Sầm Tử Tranh đúng là không nghe tiếp được nữa, cô vội lên tiếng ngắt lời bà, muốn nói cho bà biết mọi chuyện nhưng rồi lại không biết nên mở lời thế nào.
Cô không biết nên giải thích với mẹ thế nào, rằng cuộc hôn nhân này … không thành!
Ngay lúc này, điện thoại của Sầm Tử Tranh chợt reo lên, bà Sầm giúp cô lấy điện thoại đến, vừa nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình, trên mặt liền lộ ra ý cười.
‘Thật đúng là … nói đến người nào thì người đó gọi điện thoại đến ngay. Là điện thoại của Quý Dương, con mau nghe đi!’
Chậm chạp cầm lấy điện thoại, Sầm Tử Tranh thầm thở dài một tiếng, ấn nút nhận.
Bà Sầm cười, rất tâm lý rời khỏi phòng không muốn làm con gái ngượng ngùng.
‘Tranh Tranh, ăn tối chưa?’ Bên đầu bên kia là giọng nói ân cần của Cung Quý Dương.
‘Chưa …’ Lòng cô lại thắt lại.
‘Sao vậy? Lúc này không phải em đã tan sở rất lâu rồi sao? Vì sao còn chưa ăn?’ Trong giọng nói của hắn không giấu được sự lo lắng.
Sầm Tử Tranh thở dài một tiếng, tìm đại một lý do: ‘Về nhà em mới thấy mệt quá nên ngủ thiếp đi, vừa mới tỉnh giấc …’
‘Tranh Tranh, không cần phải quá vất vả như vậy làm gì. Bây giờ công việc kinh doanh của thương hiệu Leila đã đi vào quỹ đạo, bên em còn có rất nhiều người tài giỏi có thể giúp được em, em chỉ cần ngoan ngoãn chờ làm cô dâu xinh đẹp của anh là được rồi, biết chưa?’ Trong lời dặn dò ân cần của Cung Quý Dương không dấu được sự bá đạo.
‘Ân …’
Sầm Tử Tranh chua xót trả lời hắn, đây cũng là lần đầu tiên cô không bởi vì thương hiệu Leila mà phản bác lại lời hắn.
Chừng như cảm nhận được trong thái độ ngoan ngoãn bất thường của cô, hắn lo lắng hỏi: ‘Tranh Tranh … em không sao chứ?’
‘Không sao, em làm sao có chuyện được chứ? Quý Dương, em … em …’ Sầm Tử Tranh ngập ngừng muốn nói lại thôi.
‘Sao vậy? Có chuyện gì thật sao?’ Nhạy cảm nhận ra cô có thái độ khác thường, Cung Quý Dương hỏi lại.
‘Ừm, không, không có gì, chỉ là em quá mệt thôi!’
Đầu bên kia truyền đến một tiếng cười ấm áp: ‘Tranh Tranh, phải nghỉ ngơi thật tốt chứ …’ Trong tiếng cười mang theo sự ân cần và tình ý nồng đượm …
Q.7 – Chương 22: Đêm Không Ngủ (2)
Điện thoại đã ngắt lâu rồi mà Sầm Tử Tranh vẫn giữ nguyên tư thế ngồi như nãy giờ, đầu gác lên hai gối, điện thoại từ trong tay rơi xuống giường lúc nào cô cũng không hay biết …
Nửa đêm, tất cả đều yên tĩnh đến không chân thật, bốn phía đều không có một tiếng động, yên tĩnh như cái chết.
Người trên giường trở mình qua lại, thân thể sớm mệt đến không chịu được mà một chút buồn ngủ cũng không có.
Sầm Tử Tranh bước xuống giường, cô bước đến bên cửa sổ chậm rãi mở ra. Ánh trăng dịu dàng như nước vây phủ lấy cô. Vừa mới qua nửa đêm vậy mà Sầm Tử Tranh có cảm giác như đã qua một thế kỷ vậy. Dù sao cũng không thể ngủ được, cô quyết định đi xuống vườn hoa dưới lầu đi dạo một vòng.
Gió đêm mát rượi phất qua người Sầm Tử Tranh rồi xuyên thẳng vào lòng cô khiến Sầm Tử Tranh không tự chủ được co người lại …
Gió phất nhẹ qua làn váy trắng của cô, dưới ánh trăng mờ ảo cô như một hồn ma vất vưởng, cô đi một cách không mục đích xuyên qua những khóm hoa, cánh tay bị một nhánh cây khô quẹt trúng làm sượt một đường cô cũng không để ý.
Không âu sầu, không rơi lệ, biểu tình trên mặt cô nhìn có vẻ cứng nhắc dù trong mắt che dấu không được một nỗi đau khổ đến tận cùng.
Cô cũng rất muốn khóc to một tr