Tướng công mười bốn tuổi

Tướng công mười bốn tuổi

Tác giả: Mạnh Cầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215092

Bình chọn: 7.00/10/1509 lượt.

ểu cho điều gì thì tiếng “Hoàng thượng giá lâm” đã nện cho tôi một gậy tỉnh hẳn, thời gian suy nghĩ lung tung trước đó tan thành mây khói.

Trang phi dừng bước, ngay tức khắc xoay người đưa mặt về phía cửa cung, tôi và Liệt Minh Dã cũng nhanh chóng xoay người lại. Khi Hoàng thượng xuyên qua bóng cây cao lớn, khi màu vàng rực rỡ lọt vào trong tầm mắt thì ba người chúng tôi đồng thời hành lễ, “Thần thiếp/ thảo dân/ dân nữ tham kiến Hoàng thượng!” Nhiếp Quang đi theo phía sau.

“Ha ha ha ha, miễn lễ, tất cả hãy đứng lên.” Tiếng cười sang sảng mạnh mẽ của Hoàng thượng để lộ ra tâm tình anh ta đang rất tốt, nụ cười của anh ta từ khóe môi lan dần tới mắt, toàn bộ ý cười đều hiện rõ ràng trong mắt. “Minh Dã chưa đi, vậy tốt, theo trẫm vào đây.” Anh ta một tay đỡ Trang phi dậy, tay khác vỗ vỗ bả vai Liệt Minh Dã .

Liệt Minh Dã gật đầu đáp lại, sau đó đi theo.

Hoàng thượng và Trang phi chia ra ngồi xuống ở hai bên trái phải sập mềm, Liệt Minh Dã đứng ở ngay trước sập, tôi và Nhiếp Quang cùng đứng phía bên phải.

“Minh Dã, ngươi có hiểu trận pháp không?” Hoàng thượng bưng chén trà cung nữ dâng lên nhấp một ngụm, ngắm nghía nắp chén cười tủm tỉm hỏi.

“Bẩm hoàng thượng, thảo dân hiểu được.” Vẻ mặt Liệt Minh Dã vô cùng nghiêm túc, từng câu từng chữ âm vang mạnh mẽ.

“Nói nghe xem.” Nụ cười trên môi Hoàng thượng càng tươi, đậy nắp chén trà lại cầm trên tay.

“Trận pháp có mười trận, lần lượt là: ‘Nhất tự trường xà trận’, ‘Nhị long xuất thủy trận’, ‘Thiên địa tam tài trận’, ‘Tứ môn đâu để trận’, ‘Ngũ hổ quần dương trận’, ‘Lục đinh lục giáp trận’, ‘Thất tinh bắc đẩu trận’, ‘Bát môn kim tỏa trận’, ‘Cửu tử liên hoàn trận’, ‘Thập diện mai phục trận’.” Liệt Minh Dã hơi ngẩng đầu lên, nói rõ ràng rành mạch Thập đại trận pháp quân sự.

Tôi hơi ngẩng lên liếc trộm một lượt, thấy Hoàng thượng mỉm cười gật đầu. Anh ta chỉ đơn thuần muốn kiểm tra Liệt Minh Dã? Hay là có trận chiến sắp đánh?

Liệt Minh Dã vừa dứt lời, Hoàng thượng lại nhấc chén uống một hớp trà, sau đó để chén trà xuống nói tiếp: “Có biết bày trận không?”

“Thảo dân biết.” Liệt Minh Dã trả lời gọn gàng dứt khoát, ánh mắt và thần sắc khẳng định.

“Ừ.” Hoàng thượng gật đầu, nụ cười dưới đáy mắt càng thêm sâu, lời nói kế tiếp khiến mọi người sững sờ! Chỉ thấy anh ta bỗng chuyển đề tài: “Trẫm cho ngươi năm ngày, nội trong năm ngày ngươi phải bày được ‘Long môn trận’ cho trẫm, năm ngày sau trẫm muốn Nhiếp Quang nghiệm thu trên thao trường!”

Anh ta vừa dứt lời, đầu óc tôi đột nhiên trống rỗng, lập tức nhìn về phía Liệt Minh Dã, chỉ thấy vẻ chắc chắn trên mặt cậu ta đã biến mất một chút thay vào đó là một tia mờ mịt. Tiêu rồi, cậu ta không biết “Long môn trận” bày như thế nào! Từ phản ứng của cậu ta tôi đã có thể đoán ra.

Trong chính cung lặng ngắt như tờ, cánh môi Liệt Minh Dã mấp máy, nhìn vẻ mặt tươi cười của Hoàng thượng một hồi lâu vẫn chưa thể mở lời. Có thể nhìn ra được, cậu ta muốn nói rồi lại thôi. Hoàng thượng miệng vàng lời ngọc, lệnh đã ban, cho dù cậu ta muốn cự tuyệt cũng phải nghĩ tới hậu quả!

Tôi chuyển mắt nhìn sang Nhiếp Quang ở bên cạnh, anh ta nhếch môi nở nụ cười khổ bất đắc dĩ với tôi rồi lắc lắc đầu.

“Đêm đã khuya, Nhiếp Quang, đưa hai người họ xuất cung.” Hoàng thượng không nói thêm gì, cũng chẳng để ý tới Liệt Minh Dã muốn nói lại thôi, tự mình dắt theo Trang phi đi tới phòng ngủ bên cạnh.

Thấy thế, ba người chúng tôi cũng không dám nán lại, rối rít hành lễ thối lui rời khỏi cung Minh Hỉ.

Nhiếp Quang đưa hai người chúng tôi xuất cung, ở bên ngoài cửa cung nói lời từ biệt, trước khi lên xe ngựa Liệt Minh Dã hỏi, “Nhiếp đại ca, huynh có hiểu “Long môn trận” không?”

Nhiếp Quang gật đầu thay cho câu trả lời, sau đó lại lực bất tòng tâm thở dài nói, “Đây là kiểm tra của Hoàng thượng dành cho đệ, ta không giúp gì được.”

Liệt Minh Dã nhíu mày, không nhiều lời nữa xoay người lên xe ngựa.

“Nhiếp đại ca, cáo từ.” Tôi vẫy vẫy tay với Nhiếp Quang, sau đó cũng chui vào trong xe ngựa hạ màn xe xuống.

Đêm khuya yên tĩnh, hạ nhân giục ngựa đưa hai người chúng tôi quay về Liệt phủ. Suốt đường đi không ai nói gì, Liệt Minh Dã thì nhíu mày trầm ngâm.

Hầu hạ Liệt Minh Dã cởi áo đi ngủ, nhịn tới nhịn lui cuối cùng không nhịn được nữa, vừa cởi cột tóc cậu ta ra, vừa khó hiểu hỏi, “Vì sao không báo chuyện Dung phi thông dâm với người khác cho Trang phi nương nương?”

Nghe vậy, cậu ta lập tức xoay người nhìn tôi, hai hàng lông mày chau lại, giọng nói trầm thấp không đáp mà hỏi ngược lại, “Cô có chứng cớ gì chứng minh hai người họ thông dâm sao?”

Câu hỏi đó khiến tôi á khẩu không trả lời được, há to miệng một hồi lâu mới thốt ra được một câu phản bác, “Cái sừng này, chẳng phải hoàng thượng đội thật oan uổng sao?”

“Oan thì thế nào? Thay vì vạch trần lúc này chi bằng đợi bào thai trong bụng sinh ra rồi tố giác, đến chừng đó trích máu nghiệm thân chẳng phải trực tiếp hơn sao?” Cậu ta hơi nheo mắt, trong mắt để lộ ra sự khinh thường.

“Chậc!” Tôi hít một hơi, sắc mặt có chút thay đổi. Không thể không thừa nhận ý nghĩ của cậu ta thật lớn mật, nhưng lợi ích và h


Insane