đi. Nếu không không kịp mất…
– Sao… ừm!
Jun định hỏi thêm nhưng thôi. Thấy vẻ mặt nó anh nghĩ chắc chắn có gì đó rất quan trọng. Để lên xe rồi hỏi một thể. Nó và anh nhanh chóng lên xe và chạy về hướng sân bay. Nó cứ mãi hối thúc anh chạy thật nhanh kẻo không kịp. Anh chẳng hiểu chuyện gì xảy ra nhưng vẫn làm theo lời nó. Vì anh biết em mình không phải người không biết suy nghĩ, mỗi việc nó làm đều có mục đích…___________________________
Vừa đến sân bay nó đã vội vàng mở cửa xe và lao ra. Đứng giữa dòng người tấp nập khiến nó không khỏi khẩn trương. Cố gắng quan sát thật kĩ, nó sợ nếu không thì sẽ không thấy cậu ấy.
– Em tìm ai? – Jun bước xuống xe và chạy đến bên cạnh nó đang tìm kiếm.
– Ken… Anh giúp em tìm cậu ấy đi!
Jun tuy không hiểu tại sao Ken ra sân bay nhưng anh vẫn chạy xung quanh để tìm kiếm. Gần năm phút nhưng vẫn chưa thấy đâu. Nó tưởng chừng Ken đã đi mất. Mắt nó bắt đầu rưng rưng. Nó đứng thừ ra như kẻ mất hồn. Bỗng có tiếng loa thông báo vang lên…
– Chuyến bay đến Pháp phải dời lại một giờ sau vì lí do nhiên liệu. Xin quý khách vui lòng ra ngoài phòng chờ và đợi. Xin chân thành cảm ơn quý khách!
Đoàn người chuẩn bị đến Pháp ào ra canteen để đợi. Nó vì giật mình do thông báo nên quay sang phía cửa. Giữa dòng người đang dạt ra nhiều phía, nó thấy… Nó đã thấy Ken. Nó nhìn thẳng về phía cậu đang lủi thủi bước ra. Cậu ngước mặt lên và thấy nó. Bất ngờ, cậu im lặng nhìn nó không chớp mắt.
Nó hít một hơi thật sâu và tiến về phía Ken. Nó đứng trước mặt. Nhìn thẳng vào đôi mắt cậu.
– Sao… sao cậu biết tớ ở đây? – Ken e dè trước ánh mắt của nó.
– Chẳng phải cậu từng nói cậu rất muốn đến Pháp để ngắm tháp Eiffel sao?! – Nó nói với giọng bình tĩnh nhất có thể.
Ken chợt nhớ lại, có lần cậu đã bảo muốn đến tháp Pháp để ngắm thấp Eiffel. Và cậu còn hứa sẽ đi cùng với nó, cậu muốn nói gì đó nhưng cổ họng như nghẹn lại…
– Cậu định bỏ đi mà bỏ tớ lại một mình sao? – Giọng nó đã bắt đầu run run.
– Tớ…tớ…
– Cậu…
Nó bật khóc! Nó không thể gượng được nữa. Nó khóc nhiều khiến Ken không khỏi bối rối. Ken lấy tay gạt nước mắt cho nó nhưng nó lại gạt tay cậu ra. Nó hít một cái để ngưng khóc…
– Cậu… không muốn bên cạnh có tớ. Vậy thì người ra đi phải là tớ chứ không phải cậu. Tớ đến đây và tớ không thuộc về nơi này. Còn cậu thì khác. Cậu hãy ở lại, người ra đi phải là tớ.
Nói rồi quay lưng đi, nó không muốn Ken thấy nó khóc nữa. Nó quay đi. Ken đứng đó, bàng hoàng. Trong lòng cậu cảm thấy khó chịu. Cậu không muốn rời xa nó?! Đúng, cậu muốn bên cạnh nó!
Cố gắng lấy lại bình tĩnh Ken đuổi theo bóng nó đang khuất dần. Cậu chạy thật nhanh. Nắm tay và ôm chặt nó vào lòng…
– Tớ xin lỗi! Cậu đừng đi có được không? Đừng rời xa tớ, nếu không tớ sẽ cơ đơn lắm. Tớ xin lỗi, tớ xin lỗi!
Giọng Ken cũng run, cậu khóc. Lại một lần nữa khi bên cạnh nó cậu khóc. Vì nó. Cậu khóc vì không muốn rời xa nó. Cậu khóc vì thấy lỗi lầm cậu đem đến cho nó quá lớn. Cậu ôm chặt lấy nó đang khóc. Jun đứng ngoài nhìn cả hai. Anh cũng khóc. Nhưng anh không khóc vì buồn. Anh khóc vì hạnh phúc và mãn nguyện… Anh mĩm cười và lắc đầu rồi quay lại xe.
Tại ngôi nhà nhỏ ấy…
Hắn ngồi tựa lưng vào ghế và hai bàn tay đan vào nhau, chân phải chéo lên chân trái. Liếc mắt nhìn người đang cúi mặt phía trước.
– Hình như chẳng bao giờ tôi giao việc gì mà cậu làm được cả. Người tôi bảo cậu giải quyết thì cậu lại giải quyết người tôi bảo cậu phải để mắt đến. Her… – Hắn nói rồi bật cười với giọng đểu cáng và khinh thường.
– Tôi… tôi… *sợ hãi*
– Chắc cậu hết “date” rồi nhỉ?
– Đừng! Hãy cho tôi cơ hội… Lần nào tôi cũng cố hết sức… Chỉ là do…
– Cậu định bao là thiếu may mắn chăng?!
– Một phần… là vậy. Nhưng mà tôi hứa…
– Thôi được rồi. Chuyện đến nước này thì đích thân tôi sẽ giải quyết… – Hắn ngắt lời.
– Còn tôi?! Tôi…
– Cậu cứ là Min đi! Chỉ cần bên cạnh và cho tôi biết tình hình. Khi tôi cần thì cậu sẽ có việc để làm…
– Vâng! Vậy… tôi về trước.
– Ừ! Mà khoan…
– Dạ?!
– Mua gì cho “nó” ăn đi.
– Vâng!
___
Trưa hôm sau tại trường học….
– Vậy là hôm qua hai đứa bây “đóng phim” ngoài sân bay luôn hả?
Sun bật cười ha hả khi nghe nó kể lại câu chuyện khiến nó đỏ bừng mặt. Nó cốc đầu Sun rồi nói:
– “Đóng phim” cái đầu mày. Nhỏ này…!
– Ui da! Mà Ken quan tâm mày thật đó. Hay là cậu ấy đã biết mày là…
Nó vội bịt miệng Sun lại trước khi Sun nói xàm nói nhảm.
– Suỵt! Mày muốn nguyên trường nay biết luôn hay sao hả?
Sun gật gật khi biết mình đã hơi bất cẩn.
– Tao giấu kĩ vậy chắc cậu ấy không biết đâu…
– Hên xui à!
– Này! Hai cậu đang thì thầm chuyện gì đó…
Nó và Sun giật mình vì sự xuất hiện bất ngờ của Ken và Min.
– Đâu có gì đâu…! – Cả hai xua tay như đuổi tà khiến hai tên phì cười.
– Sun và Shin yêu quý!
Giọng nói vang lên. Nó và Sun lại giật mình lần-thứ-hai. Nhưng lần này còn-hơn-thế-nữa. Cả hai mở to mắt khi quay lại và thấy một người…
– Hả?! – Cả hai cùng nhau thốt lên…
Chương 29
Chap 29 –
Lát sau tại canteen trường… ( Địa điểm quen thuộc với mỗi lần bất ngờ khi gặp người quen ^^ )
Cả đám ngồi giữa canteen im lặn