XtGem Forum catalog
Vết sẹo định mệnh

Vết sẹo định mệnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323853

Bình chọn: 7.00/10/385 lượt.

g nhìn nhau không nói gì với biết bao cặp mắt đang nhìn bọn nó. Ngưỡng mộ có, ghen tị có, thắc mắc có, so sánh có,… Nó thì vẫn cứ mở mắt to hết sức có thể vì quá bất ngờ mặc dù bất ngờ đến với nó như cơm bữa. Còn người khiến nó bất ngờ thì cứ ngồi đó mà cười cười mãi khiến bao nhiêu cặp mắt đang nhìn phải chết lên chết xuống. Cố gắng lấy lại bình tĩnh nó bắt đầu cất tiếng…

– Sao… sao cậu lại ỡ đây thế?!

Người ngồi đối diện vẫn nhìn nó mà cười tươi rói…

-Thì tại nhớ nên đến thăm hai cậu đây nè! *cười*

– Thật là nhớ cả hai không. Hay chỉ nhớ có mỗi… – Sun bĩu môi nói sau một hồi im lặng, bất ngờ và cố gắng lấy lại bình tĩnh như nó.

– Cậu này! Lâu rồi mới gặp mà cứ troll tớ.

Nó phì cười khi thấy Sun trêu chọc “cậu ấy”. Rồi nó sực nhớ Ken và Min cũng đang hết sức “không hiểu chuyện gì” xảy ra. Nó vội quay sang cả hai để giời thiệu…

– Đây là Jimmy! Bạn của tớ và Sun ở Mỹ. Còn đây là Ken và Min. Bạn cùng lớp của mình ỡ đây.

Nó đưa tay về phía Jimmy giới thiệu rồi lại đưa tay về phía Ken và Min mà “in trồ điêu” (introduce)…

– Chào hai cậu! Rất vui được làm quen.

Jimmy cười với vẻ thân thiện rồi đưa tay về phía Ken ra hiệu bắt tay. Ken cũng đưa tay ra để đáp.

– Chào cậu!

Sau đó, Jimmy đưa tay về phía Min và nở một nụ cười – một nụ cười ẩn chứa biết bao nhiêu là ý nghĩa.

– Chào… chào cậu!

Sun nhìn Min đầy nghi vấn khi cậu nói với giọng lắp bắp và có gì đó hơi run sợ…

– Cậu định ở đây đến khi nào rồi về?!

Nó lên tiếng làm Sun cũng thôi nhìn Min.

– Tớ định ở đây mấy tuần vì cũng có chút việc cần giải quyết.

– Vậy đến thăm là nói dóc rồi. – Sun lên tiếng.

– Thì một công hai, ba chuyện mà! – Jimmy cười đáp.

– Hai cậu này! Tối ngày không châm chọc nhau là không chịu nổi hay sao ấy…

– Sun gây sự với tớ trước cơ mà!

– Con trai gì mà thích đổ thừa. Nhỏ mọn quá…! – Sun bĩu môi (sắp rớt ra rồi)

– Ơ… – Jimmy ú ớ trước câu nói của Sun khiến nó phì cười.

– Thôi thôi… Tớ xin can!

Cả ba nãy giờ nói chuyện vui vẻ mà quên mất sự hiện diện của hai con người kìa.Từ lúc gặp Jimmy tới giờ. Min thì có vẻ gì đó lo lắng, sợ sệt như gặp phải ma. Ken thì lại nhìn Jimmy không thiện cảm mấy. Ken thấy ở con người này có gì đó khiến cậu không thoải mái. Nhưng cậu không thể lí giải được cảm giác đó là gì. Nói tóm lại cậu không thích cậu bạn này của nó cho lắm.

Bỗng Ken đứng dậy làm nó giật mình. Ken cũng hơi khớp vì mình cư xử hơi lạ nên quay sang nó rồi nói…

– Tớ có việc. Tớ đi trước nhé!

– Ơ… Có việc gì thế?

– À không có gì quan trong lắm đâu.

– Ừm. Vậy cậu đi trước nhé!

Ken gật đầu chào cả đám rồi bước ra khỏi canteen. Nhìn thấy dáng Ken đã khuất rồi Jimmy mới lên tiếng…

– Hình như cậu ấy không có thiện cảm với tớ cho lắm thì phải?!

– Không… không phải vậy đâu. Tại tính cách của Ken lúc giờ vậy thôi. Cậu ấy thân thiện lắm. – Nó vội phân bua.

– Thế à!

Nói rồi Jimmy nở một nụ cười… đểu. Nó không thấy. Nó không để ý. Nhưng Sun thấy. Sun nhìn Jimmy đấy thắc mắc. Có gì ẩn chứa sau nụ cười ấy khiến Sun phải suy nghĩ…

Bất chợt Jimmy bắt gặp ánh mắt Sun nhìn cậu. Sun thoáng giật mình. Cô vội nhìn nơi khác và lên tiếng…

– Hay là dẫn cậu ấy đi tham quan trường đi!

– Ừm. Cậu có muốn đi không?

– Ok! *nháy mắt*

Đứng dậy, cả đám bắt đầu bước ra khỏi canteen và ra ngoài. Jimmy nhìn Sun, thoáng trông mắt cậu ánh lên một điều gì đó…

__

Tối đó, trời đầy sao lấp lánh và trăng cũng sáng không kém khiến nó thích thú. Nó mon men đi ra chổ Lu ngồi hóng mát. Nó nhìn từ xa thấy có người đang ngồi đó, cạnh Lu. Không cần nói thì nó cũng biết đó là ai rồi. Nó nhẹ nhàng bước đến rồi quan sát. Nó thấy Ken ngồi đó vuốt vuốt bộ lông của Lu mà mĩm cười. Nhưng nụ cười đó hơi lạ. Không phải nụ cười của niềm vui. Nó giống như nụ cười bâng quơ. Cười không có lí do. Nó đứng bên cạnh rồi từ từ ngồi xuống…

– Sao ở đây một mình vậy?!

Ken hơi giật mình khi thấy nó ngồi bên cạnh và lên tiếng nhưng cậu không biểu lộ ra bên ngoài vì đây đâu phải lần đầu nó xuất hiện đột ngột. Ken vẫn vuốt vuốt bộ lông của Lu mà đáp…

– Chứ có ai nữa đâu mà hai mình.

– Cậu sao vậy? – Nó ngạc nhiên trước thái độ của Ken. – Cậu giận mình hả?!

– Còn nhớ tới mình sao?! Tưởng quên luôn rồi chứ!

Câu đáp hờn dỗi của Ken khiến nó muốn bật ngữa vì mắc cười. Nhưng nó cố gắng kiềm chế. Nó sợ làm Ken quê rồi giận thật. Cậu đang dỗi vì cả ngày hôm nay nó đi cùng Jimmy sao? Nó thoáng đỏ mặt rồi lắc đầu với suy nghĩ của mình. Nó không ngờ Ken cũng có thể có thái độ như vậy…

– Làm sao mà quên Ken đẹp trai được chứ! – Nó cố nhịn cười rồi lay tay Ken.

Tự dưng thấy nó như vậy bao nhiêu hờn dỗi trong lòng cậu biến đâu mất. Cậu muốn phì cười nhưng không. Cậu khẽ chau mày lại rồi cốc nhẹ vào đầu nó…

– Xạo quá nhóc!

– Ui da! – Nó xoa xoa đầu ra vẻ như đau lắm ấy.

– Mà vết thương sao rồi?!

– Hết rồi!

Nó giơ cái tay và chân bị thương lên khiến cả người bật ngữa ra sau khiến Ken giật mình. Vội đỡ nó dậy…

– Có sao không? *lo lắng*

– Không sao! – Nó cười tươi rói.

Ken chỉ biết cười và lắc đầu trước độ hồn nhiên “mát xi mum” của nó…

– Mà này…

– Sao?!

– Tên đó là sao thế?!