Vết sẹo định mệnh

Vết sẹo định mệnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323800

Bình chọn: 9.00/10/380 lượt.

thấy mình trong gương nó thoáng giật mình. Hình như nó gầy và hốc hác khá nhiều. Nó thấy vậy. Nhưng nó không quan tâm điều đó. Điều nó quan tâm lúc này là tìm ra cách để giải quyết mọi chuyện thật êm xuôi. Nó không muốn những gì trong giấc mơ sẽ trở thành sự thật…

Hay là nói hết mọi chuyện với Ken? Có lẽ nếu nói ra thì Ken sẽ không giận như nhưng gì nó thấy trong mơ. Nhưng nếu nói ra rồi mọi chuyện không như mong muốn thì sao? Nó không biết. Nó thực sự không biết phải làm thế nào nếu chuyện đó thực sự xảy ra. Và nó cũng không dám nghĩ đến chuyện đó.

Nó thở dài một cái như muốn trút hết muộn phiền đang chất chồng trong đầu lúc này. Thôi thì tới đâu hay tới đó vậy. Nó sẽ tiếp tục suy nghĩ cách giải quyết nhưng không phải là bây giờ. Bây giờ nó không đủ tỉnh táo để tìm ra cách tốt nhất. Và kể từ giờ phải hết sức cẩn trọng trong mọi hành động nếu không thì… Nó lắc đầu để xua đi những ý nghĩ sắp bật ra trong đầu nó.___________________________

– Thả tôi ra… Thả tôi ra mau!

Cửa mở và bước vào. Ngay lập tức Min đã bị hét thẳng vào mặt. Nhưng cậu không tỏ ra bực tức. Cậu bình thản tiến về phía người đó. Đặt cái giỏ thức ăn lên bàn cạnh đó rồi ngồi xuống bên cạnh…

– Cậu ăn đi!

Giọng cậu vẫn rất tự nhiên mà không có chút gì gọi là bực tức dù bị người kia mắng xối xả vào mặt.

– Thả tôi ra! Tôi không ngờ cậu lại là người như vậy. Gương mặt này… cậu…

Mặt người đó đỏ gay lên vì tức giận. Lời nói của cậu không đâu không đuôi nhưng đủ để Min hiểu là cậu đang nói gì. Cậu mím môi như cố nén đi bao bực tức trong lòng và vẫn tỏ ra tự nhiên như không có gì xảy ra…

– Cậu ăn đi!

Min lặp lại câu nói đó làm cho người đó càng giận dữ hơn. Nhưng người đó không mắng mỏ nữa vì thấy việc ấy không có tác dụng gì với cậu. Nhìn thẳng vào gương mặt bình thản của Min người đó cố kiềm chế sự tức giận của mình. Cậu mím môi thật chặt để lấy lại bình tĩnh. Khi đã lấy lại được bình tĩnh cậu mới lên tiếng…

– Làm như vậy chỉ vì tiền thôi đúng không? Hắn ta trả cậu bao nhiêu? Tôi sẽ trả gấp đôi…

Min nhìn vào đôi mắt giận dữ của người đó mà không khỏi bất ngờ. Min chưa từng nghĩ một người dịu dàng, hiền lành như cậu lại có lúc tực giận đến vậy. Đúng! Min có lỗi nhiều lắm! Cậu đang làm sai. Nhưng cậu không thể làm gì hơn. Nói đúng hơn là không thể dừng lại được. Cậu không thể mất người mà cậu yêu thương nhất được. Vì thế cậu không thể mềm lòng. Dợm người đứng dậy rồi tiến về phía bàn. Vừa lục lọi cái gì đó trong tủ cậu vừa nói với vẻ bình thản…

– Đúng! Tôi vì tiền đấy. Nhưng rất tiếc, tôi không có hứng thú làm việc với cậu…

Vừa dứt cậu thì Min cầm con dao từ trong tủ tiến lại gần người đó. Người đó không khỏi hoảng sợ khi thấy Min tiến gần hơn với con dao trên tay. Min ngồi xuống bên cạnh cậu. Con dao từ từ được đưa lên. Người đó có vẻ sợ hãi nên nhắm tịt mắt lại. Và rồi…

ROẸT…ROẸT…

Tiếng cắt của lưỡi dao vào sợi dây đang trói chặt tay người đó. Dần dần sợi dây được nới lỏng ra. Khi người đó vẫn chưa thấy động tĩnh gì nên mở mắt ra thì thấy Min đã đi ra tới cửa. Min quay lại nhìn rồi nói…

– Chỉ cần dùng chút sức thì sợi dây đó có thể đứt. Cậu ăn đi. Đừng nghĩ đến việc bỏ trốn. Việc đó không có ích gì cho cậu đâu…

Nói xong Min bước ra và cánh cửa đóng lại. Tiếp theo đó là tiếng cửa đã được khóa bên ngoài…

Tại trường học, khu ký túc…

Cốc cốc cốc…

Đứng trước cửa phòng nó, Jimmy đưa tay lên gõ vào cửa vài cái….

– Ai vậy? – Tiếng nó vọng ra từ trong phòng.

Im lặng. Không một câu trả lời. “Cốc…cốc…cốc”. Cửa tiếp tục bị ai đó gõ vào. Nó đang nằm dài trên giường vì bận tâm suy nghĩ cách để giải quyết chuyện đó. Nó đứng dậy, lấy tay vuốt vuốt lại mái tóc cho đàng hoàng rồi bước ra mở cửa.

– Jimmy?! *bất ngờ*

Jimmy cười thật tươi nhìn nó. Nụ cười ấy chứa đựng nhiều ý nghĩa. Một lời chào và niềm vui, trước bộ mặt ngơ ngơ của nó…

– Không định mời mình vào à?

– À không. Cậu… vào đi!

Nó lùi lại vài bước để mở cửa rộng ra hơn. Jimmy bước vào nó đóng cửa lại rồi đi về phía cậu đang tiến vào trong.

– Ký túc ở đây cũng tuyệt nhỉ!

– Ừ. – Nó đáp.

Jimmy tiến đến bàn học của nó. Cầm bức ảnh đặt ở góc bàn lên. Nhìn qua nhìn lại hao đứa trẻ trong bức hình. Lát sau, cậu quay sang nó…

– Đây có phải là Hoàng Anh?

Cậu chỉ vào cậu bé trong hình. Nó gật đầu thay cho câu trả lời. Cậu lại quay sang nhìn bức hình. Khoảng vài giây sau thì cậu đặt nó xuống và tiến đến giường của nó. Ngồi lên, cậu như đang đi mua sắm. Thử độ êm ái của giường khiến nó không khỏi ngạc nhiên.

– Giường cũng tốt! Mà công nhận giường cậu có mùi gì đó thơm thật. Tớ rất thích!

Cậu quay sang nhìn nó nói sau khi kiểm tra chất lượng của cái giường. Nó thì ngượng khi nghe cậu nói thế. Dù gì nó cũng là con gái. Cậu nói như thế nó không thấy ngại thì mặt nó chắc cũng dày lắm…

– Cậu… đừng ghẹo mình nữa.

Jimmy phì cười khi thấy nó lắp bắp. Nụ cười vẫn yên vị trên gương mặt thanh tú của cậu trong từng câu nói, từng cái nhìn nó.

– Làm gì mà lắp bắp dữ vậy? Her…

– Ờ thì…

Nó gãi gãi đầu vì không biết nên trả lời thế nào. Hành động của nó khiến cậu chỉ muốn bay đến mà ôm lấy nó. Ngấu n


XtGem Forum catalog