i chứa đựng sự mất tự nhiên, cô ta thật không ngờ Lăng Thiếu Đường có thể thẳng thắn nói ra chuyện trước kia giữa hai người với người phụ nữ này, đây là chuyện tình yêu giữa hai người, không phải sao?
Nghĩ đến đây, trong lòng An Vũ Ân nảy sinh trăm ngàn sự đố kị, dựa vào cái gì mà cô ta có thể chia sẻ chuyện tình cảm đã qua cùng với Đường chứ? Điều làm An Vũ Ân khó hiểu hơn là sao biểu hiện của Kỳ Hinh lại bình thản như vậy, cô ta còn thản nhiên gọi anh “Đường”! Xem ra mình thật sự đã đánh giá thấp thiên kim tiểu thư này rồi!
Kỳ Hinh nhìn động tác của An Vũ Ân hơi mất khống chế, mỉm cười, động tác này đã thể hiện sâu sắc sự ngổn ngang của cô ta, cô nhẹ giọng nói: “Là tôi hiếu kì về chuyện đã qua của Đường, vì thế anh ấy kể cho tôi nghe quá trình từ lúc hai người quen nhau đến lúc chia tay, tiểu thư An, những năm đó, nhất định cô đã phải chịu không ít đau khổ!”
Trong lòng An Vũ Ân cố nén cảm giác chấn động và sắp sụp đổ, ngầm thở ra, Kỳ Hinh! Qủa nhiên không đơn giản!
“Lúc trước, tôi buộc phải rời khỏi Thiếu Đường, nhiều năm trôi qua như vậy, tôi vẫn còn yêu anh ấy, thực ra vào đêm hôm đó ở nước Pháp, cuối cùng tôi cũng đã biết được tấm lòng của Thiếu Đường, hóa ra, ở trong lòng anh ấy vẫn còn vương vấn bóng hình của tôi!”
An Vũ Ân cố ý để lộ ra chuyện xảy ra đêm hôm đó trước mặt Kỳ Hinh, con ngươi nhìn chằm chằm nét mặt Kỳ Hinh, cô ta tin, nếu Lăng Thiếu Đường thật sự để ý đến người phụ nữ này giống trong lời anh nói, nhất định sẽ không chủ động nói chuyện kia cho Kỳ Hinh biết, không một người nào, không một người đàn ông nào thích tự tìm phiền phức cho mình.
Trái tim Ky Hinh như rỉ máu, đặt cốc cà phê lên bàn, bàn tay nhỏ bé không tự giác nắm thật chặt, trong đầu giống như cái máy quét, lọc lại từng lời mà cô ta vừa nói.
Đôi mắt xinh đẹp khẽ nhìn qua khuôn mặt An Vũ Ân, môi hơi cong lên – cô ta nói dối!
Dù sao thời gian Kỳ Hinh làm việc ở Lăng thị cũng lâu như vậy, ở phương diện đánh giá người khác cũng khá nhạy cảm, dựa trên ánh mắt nhìn mình chăm chú của An Vũ Ân, đủ để cô phân biệt suy nghĩ trong lòng An Vũ Ân.
Ít nhất, cô tin tưởng tình cảm của Lăng Thiếu Đường dành cho mình!
Giống như Lăng Thiếu Đường vậy, một khi trong lòng anh đã xác định điều gì thì sẽ không thay đổi dễ dàng, cô và Lăng Thiếu Đường đã trải qua nhiều công việc bận rộn như thế, nhất là cùng nhau trải qua khoảnh khắc sinh tử, cô rất tin người đàn ông này yêu mình!
“Trước mặt tôi Đường có nói qua chuyện này, với chuyện cô rời đi anh ấy rất áy náy, tôi nghĩ đó cũng là lý do anh ấy vẫn không thể buông tay được!”
Ý tứ trong lời nói của Kỳ Hinh rất rõ ràng, cô gián tiếp phủ nhận suy nghĩ Lăng Thiếu Đường còn yêu An Vũ Ân, nói cho cô ta, nguyên nhân không thể quên, chỉ có áy náy mà thôi!
“Cô –”
An Vũ Ân tức giận đến mức suýt chút nữa đứng dậy, trong chớp mắt vẻ mặt cũng trở nên tái nhợt một chút.
Kỳ Hinh chỉ thản nhiên, không nóng không lạnh nhưng lại dễ dàng khiến cho cô ta hỗn loạn và bất an!
Chương 199: Chủ Nhân Của “khuynh Quốc Nhan”
Em tưởng thở ra một hơi, có thể biến thành mây trắng trời xanh, không nghĩ rằng ở khóe mắt lại đọng thành hạt mưa. Ở đêm đông giá rét này.
Bên trong, tình yêu giống một thứ xa hoa, khiến người yêu nhau muốn hạnh phúc hơn, khiến người cô đơn không chịu nổi. . . . . .
☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆
Trong nháy mắt không khí ngập tràn yếu tố ngầm, trong lòng hai người phụ nữ mỗi người đều có một mục đích
khác nhau.
Một kẻ muốn cướp đoạt tình yêu, một người muốn bảo vệ tình yêu!
Đúng ở lúc này, tiếng điện thoại trong túi Kỳ Hinh vang lên, cô nhìn điện thoại xong, trên mặt hiện lên nụ cười tĩnh lặng mềm mại.
“A lô?”
“Hinh Nhi, sao còn chưa tới?” Giọng Lăng Thiếu Đường khàn khàn lại gợi cảm vang lên ở đầu kia điện thoại, đồng thời cũng chứa đựng sự lo lắng và khẩn trương.
“Đường, em gặp một người bạn, cho nên không thể ăn cơm cùng anh, rất xin lỗi, Đường!” Âm thanh dịu dàng của KỳHinh chứa đựng cảm giác có lỗi.
“Bạn? Người bạn nào? Là đàn ông hay phụ nữ?” Giọng Lăng Thiếu Đường lại truyền tới, nhưng lần này là sự ghen tuông.
Kỳ Hinh làm nũng: “Đương nhiên là phụ nữ, anh bá đạo như vậy, có người đàn ông nào dám tiếp cận em!”
“Sau khi gặp bạn, lập tức về công ty ngay, biết không?” Lăng Thiếu Đường bá đạo ra lệnh nói.
“Được… đã biết!”
Kỳ Hinh mỉm cười tắt điện thoại.
Lúc này, sắc mặt An Vũ Ân càng thêm khó nhìn. Trái tim bị sự ghen tuông sâu sắc không ngừng ăn mòn, tay không tự giác được nắm thật chặt cái cốc.
Nhưng, lúc cô ta nhìn Kỳ Hinh tắt điện thoại xong, trên mặt cố tỏ ra vẻ thản nhiên tươi cười: “Thiếu Đường, anh ấy… thật rất lo lắng cho cô!”
Giọng nói đã chuyển sang dịu dàng, đầy nhạy cảm và nhàn nhạt đau khổ.
Kỳ Hinh nhìn thấy bộ dạng của An Vũ Ân như vậy, có chút không nỡ, giọng nói cũng hơi mất tự nhiên: “Đường, anh ấy rất tốt với tôi, có anh ấy ở bên cạnh, tôi rất hạnh phúc!”
Thực ra, cô cũng không muốn nhất định phải gây tổn thương cho An Vũ Ân, phụ nữ khi muốn bảo vệ tình yêu thì khó tránh khỏi việc phải trở thành kẻ thù của người khác.
Dù sao yêu một người là không sai, sai