ện anh đang tức giận, cô biết anh đang ẩn nhẫn lửa giận trong người, rõ ràng anh là một con sư tử nguy hiểm, cô làm vậy khác gì tự tìm chỗ chết, đúng là to gan.
Nhưng cô không còn cách nào khác, chẳng lẽ cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra sao?
Kỳ Hinh hạ mi mắt, che đi những giọt nước mắt đau thương.
“Hinh Nhi…” Bàn tay to của Lăng Thiếu Đường dùng lực, rồi lại chậm rãi nới ra, anh chậm rãi ôm cô vào trong lòng, dễ dàng nghe ra giọng nói chứa đựng sự cưng chiều của anh.
“Xin lỗi em. Lúc nãy anh hơi lớn tiếng một chút, nhưng mà anh muốn nói cho em biết, anh không có khả năng để em rời đi. Em nhất định phải trở thành vợ của Lăng Thiếu Đường này!”
“Không… không! Đường, anh đừng ép em nữa, chúng ta cứ như vậy không tốt hơn sao? Đừng thay đổi gì có được không?” Kỳ Hinh giống như đang cầu xin, nỉ non nói.
Sự thiện lương của cô khiến cô rối loạn, nếu cô mất đi Lăng Thiếu Đường, cô tình nguyện cả đời không kết hôn, cứ như vậy im lặng làm người phụ nữ ở bên cạnh anh, không cần một thân phận gì cả, chỉ cần được yêu anh là đủ rồi!
Chẳng lẽ, anh nhất định muốn ép mình nói ra chuyện của An Vũ Ân và Lăng Phong mới được sao?
“Hinh Nhi!” Lăng Thiếu Đường cũng không thể chịu đựng nổi nữa gắt lên, bàn tay to vì tức giận mà gân xanh cũng nổi lên: “Em luôn miệng nói yêu anh, vì sao lại không gả cho anh? Em nói đi…”
Thân hình cao lớn sang quý ẩn sau bộ vest Italy, nhưng vẫn tản ra hơi thở nguy hiểm, con ngươi lạnh lùng cùng lửa giận trong đáy mắt như muốn cắn nuốt Kỳ Hinh, khóe môi lạnh lùng không thể tìm ra ở đó.
Đáng chết, cô từ chối lời cầu hôn của mình! Cô ngang nhiên từ chối!!
Trái tim đột nhiên bị một thứ cảm xúc gọi là vô tình khoét một lỗ hổng lớn, giống như một cái động không đáy, trong chốc lát trở nên tối đen.
“Đường, em yêu anh, chính bởi vì yêu anh, nên em càng không thể ích kỷ như vậy!” Kỳ Hinh khóc thành tiếng nói, cơ thể trở nên suy yếu khác thường.
“Đã xảy ra chuyện gì? Hinh Nhi!” Lăng Thiếu Đường híp hai tròng mắt lại, ép hỏi Kỳ Hinh.
Theo phản xạ có điều kiện, Kỳ Hinh liều mạng lắc đầu, thậm chí còn có chút sợ hãi lảng tránh hai tròng mắt của Lăng Thiếu Đường.
Lăng Thiếu Đường cố nén lửa giận của bản thân: “Hinh Nhi, em sắp trở thành vợ của anh, có chuyện gì mà không thể nói với anh?”
Giọng nói của anh khàn khàn như một ly rượu nặng, lọt vào trong tai khiến người ta mê say. Nhưng lại như đang trêu tức, lại như rất tàn khốc, khiến cho người ta không thể bình tĩnh để đối mặt.
“Em thuộc về anh, tất cả mọi thứ của em đều thuộc về anh, Hinh Nhi của anh…” Anh bất đắc dĩ thở dài, ngón tay thon dài xoa lên khuôn mặt non mịn của cô.
“Vì sao? Vì sao anh lại ép em…” Kỳ Hinh khóc ngã vào trong lòng anh, trái tim đau đớn, bàn tay nhỏ bé nắm chặt ống tay áo của Lăng Thiếu Đường, cô sợ chỉ cần mở miệng cô sẽ mất đi người đàn ông này vĩnh viễn!
Chương 207: Cầu Hôn Trong Đau Khổ (3)
Em đã khóc …
Thực sự khóc …
Hoá ra cho tới bây giờ vẫn chưa từng quên…
Chỉ là miễn cưỡng nghĩ về nó…
Em nghĩ về anh…
Nhớ tới tình yêu của em…
Ngay cả nếu chúng ta không bao giờ được ở bên nhau
Hãy để em là người trả giá cao nhất
Đi hết cuộc đời này, em cũng không thể quên được một người.
Sau đó sử dụng cả một đời để nhớ.
Nhìn vẻ mặt tiều tụy của Kỳ Hinh, đáy mắt Lăng Thiếu Đường hiện lên vẻ đau đớn, anh chịu đựng nỗi đau này, nói bằng giọng bướng bỉnh: “Hinh Nhi, em nói anh ích kỷ cũng được, bá đạo cũng chẳng sao, tóm lại, anh sẽ không để em rời đi! Em là của anh, là của anh. Có nghe thấy không?”
Kỳ Hinh ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ: “Không sai, anh thật ích kỷ, thật bá đạo, nhưng em không thể làm theo ý anh được! Em không thể gả cho anh!”
Khi nói những lời này, cô đang khóc, trái tim cũng rất đau, tiếng khóc ngăn cản câu nói của cô, linh hồn cũng dần dần rời khỏi thể xác, nhưng cô phải làm thế nào đây? Bây giờ cô và anh, thực sự tình yêu của hai người đã phân lối rẽ!
Đôi mắt Lăng Thiếu Đường lộ ra vẻ tuyệt vọng, ánh mắt lạnh thấu xương! Bàn tay to đặt trên bóng đèn thủy tinh, “bốp” một tiếng, tiếng vỡ của thủy tinh là câu trả lời cho những muộn phiền luôn phải kìm nén trong lòng, mà vật cứng rắn như đui đèn cũng bị đánh nát.
Kỳ Hinh chấn động, đồng thời cảm giác đau thương trào lên trong lòng, tại sao anh có thể lên án mình như vậy?
Máu tươi chảy xuống, dọc theo các đốt ngón tay cứng ngắc chậm rãi chảy ra…
“Em làm như vậy nhưng lại muốn tôi yêu em?” Anh vươn bàn tay bị thương gắt gao nắm lấy hai vai cô, cả người tản ra hơi thở yêu ma. Máu tươi nhỏ giọt trên làn da tuyết trắng của cô, nhỏ giọt lên những bông hoa khiến nó biến thành màu đen…
Một giọt, một giọt, lại một giọt…
Giọt máu giống như cái miệng nhỏ nhắn, gắt gao hấp thụ da thịt non mềm của cô.
Một giọt, một giọt, lại một giọt…
Giống như đang nhỏ giọt trong lòng cô…
Một giọt, một giọt, lại một giọt…
Hình như cô nghe được tiếng máu chảy từng giọt.
Là trái tim cô không đủ mạnh mẽ, nó dâng lên cảm giác hoảng loạn từ trước đến nay chưa bao giờ có…
Trái tim đau đớn quá, giọng nói của Kỳ Hinh rất nhỏ: “Em, em giúp anh băng vết thương lại! Máu… vẫn đan
