Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Vương phi 13 tuổi

Vương phi 13 tuổi

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215870

Bình chọn: 8.5.00/10/1587 lượt.

người khác đều là một người chạy trốn, nhưng trong tay hắn còn đem theo một người, lại từng bước cũng không bị chậm lại, có thể thấy được thực lực rất thâm hậu.

Hiên Viên Triệt không có biểu tình gì, nhìn lướt qua Độc Cô Dạ, thấy hắn chính là đầu đổ đầy mồ hôi, sắc mặt hơi hơi tái nhợt, không khỏi thầm khen một tiếng lợi hại, trực tiếp ngồi xuống bên người Lưu Nguyệt.

Đám người Mộ Dung Vô Địch thấy vậy lập tức theo sát bên người Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt ngồi xuống, rất nhanh điều chỉnh nội tức.

Sắc mặt đều có chút trắng bệch, một ngày một đêm chạy trốn không ngừng nghỉ, đã không còn chút sức lực nào, Độc Cô Dạ bị đuổi theo mười ngày, vậy mà sắc mặt chỉ có điểm tiều tụy mà thôi.

“Ông trời của ta, chúng sẽ không đuổi theo được, đều đã đi qua ba con sông rồi.” Ngồi vào trên mặt đất, thủ hạ Độc Cô Dạ chính là Vô Nhai, một bên kịch liệt thở, một bên thật sâu nhìn thoáng qua sắc mặt không có chút gợn sóng củ#a Lưu Nguyệt.

Một ngày một đêm, chạy trón mà không có phương hướng.

Nhưng là, đi thêm không bao lâu sẽ có con sông chắn, cái này cũng chỉ là trùng hợp ngoài ý muốn mà thôi, nhìn lại phía sau thấy cảnh Thực nhân nghĩ điên cuồng đuổi theo, ở dưới thác nước thì chạy hơi chậm lại một chút, bọn họ chỉ có thể đứng đực tại đây.

Chương 333 : Màu lam mê tình (2)

Edit : Thanh Tâm

Beta : Tử Dương

**

Con kiến không qua sông, đây đúng là khắc tinh của bọn nó.

Mộ Dung Lưu Nguyệt là chuyên chọn nhược điểm địa lý của chúng nó để chạy.

Một đường chạy gấp, bọn họ mải chạy trốn không rảnh phản ứng, lúc này ngừng lại nhìn xuống dưới, đầu óc thoáng chốc còn có điểm chuyển qua.

Khinh Thủy cùng Vô Nhai nhìn nhau liếc mắt một cái, trong mắt đồng loạt có điểm thâm trầm.

Mộ Dung Lưu Nguyệt là như thế nào biết phương hướng này có con sông? Như thế nào quen thuộc như thế?

Xem ra thái tử bọn họ sớm đã đã nhận ra điểm ấy, cho nên không nói một tiếng mà chạy theo, tuyệt không nghi ngờ.

“Con sông quá nhỏ, ngăn cản không được chúng nó.” Lưu Nguyệt lạnh lùng ném một câu, đột nhiên đứng dậy tới bên cạnh đám cây cối, chủy thủ vung lên, chặt mấy cây thực vật màu xanh giống như cây gậy trúc (mía), xoay người bước trở về ném cho đám người Hiên Viên Triệt.

Chạy trốn một ngày một đêm, không có ăn, đang đi còn bị Thực Nhân Nghĩ đuổi theo, trước tiên sẽ mệt chết.

Hiên Viên Triệt, Thu Ngân, Ngạn Hổ, Mộ Dung Vô Địch, nghe vậy nhất thời đồng loạt kêu lên một tiếng, thân thủ tiếp nhận, kiểm tra cũng không kiểm tra, trực tiếp ăn luôn, đói luống cuống.

Nghe thấy đám người Ngạn Hổ tru lên, tứ đại thống lĩnh Ngạo Vân, nín thở, đứng đực trên mặt đất, không nói gì hỏi mà chỉ hỏi trời xanh.

Bọn họ tại sao lại đem người đó làm thủ lĩnh?

“Răng rắc, răng rắc.” Vội vàng tước vỏ để ăn, đem thực vật màu xanh trở thành Thực Nhân Nghĩ, cuồng tước cho hả giận, Thu Ngân ăn phát ra âm thanh răng rắc.

Đứng trên mặt đất, đám người Lưu Trình thấy vậy, nhất tề nuốt một ngụm nước miếng, bọn họ đã đi rất nhiều ngày nhưng không dám ăn những thứ kia.

Chờ đợi nửa ngày, thấy Hiên Viên Triệt ném cho cái nhìn khinh bỉ, những người này ngay cả một chút biểu tình trúng độc đều không có.

Thủ hạ Độc Cô Dạ chính là tứ đại thống lĩnh đồng thời phản ứng, hướng tới thực vật mầu xanh liền đánh tiếp.

Phất tay cuồng khảm, mấy người nháy mắt kéo một đống lớn thực vật màu xanh đi tới.

“Thái tử.” Cúi người đưa cho Độc Cô Dạ mấy cái, đám người Khinh Thủy hướng trên mặt đất ngồi xuống, bắt đầu ăn.

“Hảo ngọt.”

“Không tồi, không tồi.”

Chương 334 : Màu lam mê tình (3)

Edit : Thanh Tâm

Beta : Tử Dương

**

Khoảnh khắc, chỉ nghe một mảnh âm thanh nhai nuốt, điên cuồng, bây giờ còn xem bọn họ là thiên hạ tứ đại thống lĩnh lớn nhất Ngạo Vân quốc, dưới một người trên vạn người, cao cao tại thượng, quả thực so với những tên ăn mày đầu đường xó chợ còn không bằng.

Khinh bỉ, đám người Thu Ngân nhất tề ném lại một ánh mắt.

Đem đàn đói lang so sánh với bọn họ quả thực đã là rất văn nhã rồi.

Khinh Thủy, Thiên Nhai, tứ đại thống lĩnh thấy vậy, mặc kệ không lên tiếng, bị khinh bỉ liền khinh bỉ lại, có cơ hội còn trở về, lúc này ăn đầy bụng quan trọng hơn.

Nơi này, bọn họ chính là ăn ít đi nhiều, đi theo bọn họ tới mấy trăm thân binh, toàn bộ chết ở nơi này, chết vì động vật độc chỉ là một phần, đại bộ phận chính là ăn phải thực vật nhìn như không độc mà chết, làm hại bọn họ đến bây giờ, không dám ăn bậy đồ vật này nọ, đói chính là động lực phía sau lưng.

Một mảnh lang thôn hổ yết, giống hệt một đám sói đói.

Độc Cô Dạ vẫn như trước chậm rãi, không nhanh cũng không chậm, hơi thở nhẹ nhàng, giống như hoàn cảnh gì đều không làm hỏng được.

Lưu Nguyệt nhìn lướt qua mấy người, nhưng lại như không nhìn, chậm rãi ăn thực vật trong tay, mắt cũng không ngừng đánh giá bốn phía.

“Ba năm không thấy, thái tử phong thái càng hơn năm đó.” Hiên Viên Triệt bắt tay vào lột vỏ thực vật, nhìn Độc Cô Dạ đột nhiên cất tiếng nói.

Ngạn Hổ vừa nghe lúc này một tiếng buồn cười. Phong thái? Lúc này Độc Cô Dạ một thân áo bào trắng sớm thành hắc bào, sắc mặt tiều tụy, một thân chậ