Pair of Vintage Old School Fru
Yêu Đi Để Còn Chia Tay

Yêu Đi Để Còn Chia Tay

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324613

Bình chọn: 7.00/10/461 lượt.

ở nên cởi mở và yêu đời hơn rất nhiều.

“Nhắn tin với ai vậy?”

Thiên chau mày khó chịu. Dù biết rằng ai cũng có tự do riêng nhưng anh chẳng thể rộng rãi mà tôn trọng cái tự do riêng ấy chút nào.

“Trai.”

Quân vẫn cặm cụi nhắn tin, đầu không ngẩng lên.

“Này! Em có người yêu rồi đấy nhé.”

Đến lúc này thì Thiên chả thèm giữ phong độ nữa, ghen một cách vô cùng công khai.

“Bộ có người yêu thì không được nhắn tin à?”

“Anh có nhắn tin với ai đâu.”

“Tại anh không nhắn thôi chứ em có cấm anh đâu.”

Trước khi Thiên bị Quân làm cho tức chết thì cô chủ quán đã kịp mang hai phần nem nướng ra bàn.

Thấy có người tới, Thiên vì dữ thể diện nên cũng không đôi co với Quân nữa.

Múc một muỗng ớt sa tế rõ to, Thiên cho vào chén tương chấm của mình.

“Chựt! Chựt! Chựt! Ăn cay cỡ đó ghen ghê lắm!”

Quân nhăn mặt nhận xét.

Thiên không nói gì, chỉ lừ mắt nhìn cô rồi lấy rất nhiều rau bỏ vào miếng bánh tráng cuốn. Anh đang cần giải nhiệt gấp.

Quân thấy Thiên không trả lời mình thì cũng chẳng nói tiếp. Múc hai thìa ớt bỏ vào chén tương chấm của mình.

Trong cái nhăn mặt của Thiên, Quân cuốn một cuốn rồi ăn vô cùng ngon lành.

“Cay không?”

“Có.”

Quân vừa nói vừa gật đầu để tăng tính khẳng định.

“Ăn như thế để mà đau bao tử à?”

Thiên cốc Quân một cái rõ đau.

Quân xoa xoa chỗ vừa bị cốc, không chống chế.

Bây giờ Thiên mới để ý ngoài rau sống và hẹ ra, cô không ăn thêm rau thơm và đồ chua.

Uyển Quân không thích ăn rau và đồ chua, Hoài Quân cũng giống y hệt.

Chợt Thiên giật mình. Lần đầu tiên anh cùng Hoài Quân ăn sáng cũng là ở quán này.

Phần 2: Mất anh từ lúc nói yêu anh

Chương 1:

Quân sống hai mươi mốt năm không hề rung động cuối cùng hôm nay cũng biết hẹn hò yêu đương là như thế nào. Cảm giác quả thực có chút lạ lẫm nhưng lại rất tuyệt.

Trước giờ vẫn chỉ nghĩ hai người yêu nhau có nghĩa là hằng ngày nhắn tin hoặc gọi điện thoại, thỉnh thoảng nhớ thì cùng nhau đi chơi lòng vòng. Đến hôm nay Quân mới giác ngộ được tình yêu còn hơn như thế và cũng rất kì diệu. Trái tim luôn trong trạng thái kích động, thỉnh thoảng lại nhói lên cảm giác ngọt ngào chỉ vì một cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt từ đối phương, trong đầu luôn thấp thỏm không biết đối phương đang nghĩ gì, chỉ cần một ánh mắt chăm chú từ đối phương mặt cũng có thể giữa thời tiết lạnh lẽo mà đỏ lên.

Quân đã trải qua một ngày bên Thiên với đầy đủ những xúc cảm, giờ nghĩ lại cảm thấy quá lạ lẫm với bản thân. Không ngờ mình lại có những lúc như thế.

Nhưng niềm vui không kéo dài được lâu thì cảm giác lo lắng thấp thỏm đã ập tới. Hóa ra tình yêu có rất nhiều cung bậc cảm xúc. Quân chập chững làm quen từng chút một cảm thấy vô cùng bất an.

Đứng khoanh tay bên cửa sổ, dáng vẻ Quân trầm tư xuất thần, bóng dáng nhỏ bé có chút cô đơn.

Bên kia tấm kính cửa, ánh chớp liên hồi sáng rực không gian rồi lại vụt tắt.

Từng đường sét đâm toạc bầu trời.

Cơn mưa như trút nước đổ xuống không ngừng nghỉ.

Gió quật mạnh làm những tán cây gào thét trong cái giá lạnh ướt át.

Khi Quân và Thiên trở về nhà cũng là lúc những hạt mưa đầu tiên nặng nề rơi xuống mặt đất. Vừa vào tới phòng khách đã thấy Yến đang ngồi trên sofa, hai tay khoanh trước ngực.

Nhìn thấy hai người nắm tay đi vào từ ngoài cửa, Yến khẽ nhướn mày nhưng không có vẻ gì là ngạc nhiên. Cứ như cô đã biết hai người kiểu gì cũng sẽ thành một đôi.

“Mày chưa bao giờ làm điều gì mà mình không chắc chắn”

Không đứng lên khỏi ghế, Yến hướng gương mặt lạnh lùng nhìn thẳng vào Thiên, không hề quan tâm đến sự tồn tại của Quân.

Cùng lúc đó, Quân thấy bàn tay mình bị buông ra.

Không liếc nhìn qua Thiên nhưng cô có thể cảm thấy bầu không khí do dự đang bao quanh anh. Dường như đang đấu tranh với điều gì ghê gớm lắm.

Yến vẫn dùng ánh mắt thờ ơ nhưng tinh tường như hiểu hết sự đời chiếu thẳng vào Thiên.

Cơn mưa bên ngoài bắt đầu nặng hạt hơn, hơi lạnh nhanh chóng tràn vào phòng làm bầu không khí có phần nặng nề.

“Ra ngoài nói chuyện!”

Sau một chuỗi im lặng, Thiên khàn giọng nói như ra lệnh rồi quay đầu đi ra, không ngoái lại nhìn Quân lấy một lần.

Yến theo ngay sau đó, trước khi biến mất sau cánh cửa còn trao cho Quân ánh mắt như đang an ủi, lại như đang coi thường.

Trong lòng Quân lúc đó tràn về một cảm giác bất an, nặng nề như bị một tảng đá đè lên ngực.

Bên ngoài có tiếng xe lao đi rất nhanh, không bao lâu sau thì cơn mưa giận dữ trút xuống như muốn nhấn chìm tất cả.

Trời đã mưa không ngừng nghỉ ba tiếng đồng hồ.

Lúc Thiên rời khỏi nhà bầu trời xám xanh như khói, đến giờ đã tối đen như mực vẫn chưa quay lại.

Trong cái đầu nhỏ bé của Quân bắt đầu lo lắng đủ thứ. Lo Thiên xảy ra chuyện, lo Yến sẽ nói gì đó làm Thiên không vui, lo sau khi trở về Thiên sẽ nói cần suy nghĩ lại.

Hơi lạnh chạy dọc sống lưng, đầu cô nhói buốt với cảm giác hoang mang.

Quân lắc đầu cố tống khứ mọi thứ ra ngoài, lững thững đi đến đổ người xuống giường. Từ lúc nào cô lại trở thành người cái này cũng lo cái kia cũng lo thế này? Cô và Thiên đã có gì đâu, dù sao cũng chưa ai nói yêu ai. Chỉ là qua hôm nay sẽ trách nhiệm với đối phương hơn một chút,