lúc đó trên người nàng đã không cònmảnh vải. Thuộc hạ bèn lạnh giọng nói :
- Hừ, tiện nhân có bản lãnh thì hãytheo ta.
Dứt lời, thuộc hạ thi triển khinhcông ra ngoài, chỉ nghe nàng kêu lên :
- Ngô huynh, hãy đợi muội.
Thuộc hạ vừa thoát ra ngoài bèn thừacơ nuốt ngay hai viên Chấn mê dược của ân sư đưa cho đề phòng bất trắc, kỳ thựctừ khi thuộc hạ thấy nàng khỏa thân, da thịt trắng ngần, thân hình nảy nở thìlòng cũng rung động, dục vọng bùng cháy. Sau khi uống Chấn mê dược thuộc hạ mớihoài nghi nàng là Cừu Thế Dâm Oa. Vừa nghĩ như vậy, thuộc hạ vội giảm ngay tốcđộ, đợi nàng nhảy ra mới thi triển khinh công lao đi. Cứ vậy hai người mộttrước một sau lao đi, ra tới cánh rừng nhỏ ngoài thành bèn dừng lại, vừa quayngười đã thấy nàng đứng cách đó chừng hơn trượng.
Khinh công của nàng thực khiến thuộchạ bất ngờ, bèn quát hỏi :
- Ngươi là Cừu Thế Dâm Oa?
Nàng đáp :
- Đúng vậy?
Thuộc hạ vừa rút kiếm vừa nói :
- Thực là đi rách cả giày không kiếmđược, chẳng tốn chút hơi lại tìm ra, ngươi đã tới kiếm bổn thiếu gia, hãy lấybinh khí ra, ta muốn phân cao thấp rồi.
Nàng thoáng lộ vẻ kinh ngạc, miệngvẫn e ấp nụ hàm tiếu, cất giọng oanh vàng thỏ the ?:
- Ngô huynh muốn kiếm muội ư?
Thần thái của nàng không thể khôngkhiến thuộc hạ tạm hoãn công thế, nên biết môn hạ của Tam Bí quyết chẳng phảihạng võ sĩ xuất kiếm công kích một nữ nhân tay không tấc sắc, vì vậy thuộc hạbèn quát :
- Đúng vậy?
- Huynh muốn kiếm muội, vì sao phảichạy ra đây?
- Tiện nhân, ngươi thực vô liêm sỉ.
Nàng vẫn cười khanh khách :
- Huynh kiếm muội làm chi?
- Diệt trừ đại ma đầu tàn độc nhàngươi.
- Chúng ta vốn chẳng oán cừu.
- Đừng nhiều lời, ta muốn động thủrồi.
Thuộc hạ cũng biết nếu cứ hỏi đápnhư vậy đến ba ngày ba đêm nàng cũng không hết lời để hỏi, vì thế bèn đâm ngaymột kiếm. Cừu Thế Dâm Oa vẫn cười khanh khách, ưỡn ngực đón kiếm. Đây thựckhiến thuộc hạ bất ngờ, kiếm đâm tới, nàng đưa ngực ra đón thế chẳng phải đaotrắng đâm vào đao đỏ rút ra ư? Thuộc hạ đành phải gấp thu chiêu thối lui haibước, quát :
- Ngươi định giở trò gì vậy?
Nàng thấy thuộc hạ thu chiêu thốilui thì lộ vẻ đắc ý nói :
- Kỳ quái, huynh muốn hạ sát muội,mà muội cũng có ý đó, huynh được toại nguyện, vì sao huynh lại thu chiêu thoáibộ.
Qui củ võ lâm là không thể giết mộtngười không còn lực phản kháng, nàng tuy là một thân tuyệt học há có thể khôngcòn lực phản kháng? Ta có thể cứ theo qui của võ lâm mà hạ sát thủ không? Khôngthể? Đã là không thể thì phải làm sao chỉ còn một cách là chọc nàng giận. Dovậy thuộc hạ bèn lớn tiếng :
- Tiện nhân vô sỉ, thủ đoạn củangươi quá ư tàn độc, khiến trong võ lâm người người đều căm hận, không ngờ hômnay vừa gặp, ngươi lại dâm đãng vô sỉ như vậy quả là danh bất hư truyền.
Nàng lập tức biến sắc. Thuộc hạ cảmừng biết rằng nếu chửi tiếp ắt sẽ thành công bèn nhếch mép cười khẩy, nói :
- Vô sỉ dâm tiện, ngươi muốn dùngxác thịt bẩn thỉu đến kinh nhân hãi thế để dụ người sao? Nhưng bổn thiếu giathấy thân xác dâm tiện của ngươi thì thực kinh tởm.
Hừ? Không ngờ thiên hạ lại có kẻ hạtiện đến như vậy.
Sắc diện của nàng trắng bệch, mắt lộhung quang. Thuộc hạ biết thời cơ đã tới bèn ngấm ngầm vận công, cất giọngkhinh miệt :
- Bổn thiếu gia đối với tiện nhân didâm thủ lạc như ngươi phải giết không chút nương tay? So với hạng thanh lâu kỹnữ, không biết ngươi còn hạ tiện gấp mấy vạn lần.
Lúc ấy sắc diện của nàng đã trở lạivẻ an nhiên, ôn hòa, việc này thực kỳ quái, thuộc hạ đã đem những lời hạ lưunhất ra chửi mà nàng vẫn bất động thanh sắc, thuộc hạ tức giận gầm lên :
- Ngươi... da mặt của ngươi quả làdày hơn cả tường thành của Vạn Lý Trường Thành.
Nàng vẫn dịu dàng nói :
- Dù gì muội cũng không trúng kếkhích tướng của huynh đâu.
Trời đất? Với hạng nữ nhân này thuộchạ phải ứng phó thế nào đây. Đương thời thuộc hạ nghĩ rằng tuy mình phụng mệnhân sư, nhưng ân sư từng giáo huấn rằng phải là nam tử hán phong độ hiên ngang,không được trá ngụy, nếu ta bỏ về phục lệnh ân sư thì ân sư cũng không tráchcứ.
Nghĩ vậy thuộc hạ khẽ hừ một tiếng,thi triển khinh công bỏ đi. Nhưng lòng dạ nữ nhân thực khôn lường, khi ta theođuổi họ thì họ chẳng đếm xỉa gì tới ta, khi ta lạnh nhạt thì họ lại quấn lấy.Thuộc hạ vừa cất bước bỗng nghe Cừu Thế Dâm Oa la lên :
- Dừng bước?
Theo lời nói, lục quang loang loáng,một nữ nhân đã chặn đường thuộc hạ, chính là nàng Cừu Thế Dâm Oa Âu Chính Cầm,chỉ trong khoảnh khắc này, thuộc hạ bỗng nghĩ được một kế, biết rằng lúc nàybất luận thế nào cũng đừng nói gì, do vậy im lặng không nói. Nàng vẫn đứng đó,môi mím chặt, vẫn giữ nguyên nét mặt bí hiểm. Cứ đứng như vậy chừng nửa giờ,nét mặt của nàng đã lộ vẻ khó chịu, thuộc hạ biết thời cơ đã đến bèn khinh miệthừ một tiếng, rồi im lặng. Quả nhiên nàng trúng kế, cất giọng tức giận :
- Chẳng lẽ huynh bị á khẩu rồi ư?
Thuộc hạ mừng thầm, bèn tra kiếm vàovỏ, thản nhiên bỏ đi về phía bên đường.
Kỳ thực làm vậy là thuộc hạ có dụngý. Thứ nhất là phải dọ thám bằng được võ công nàng thi triển có phải là ÂmDương thủ của Địa Mộ giáo không? Thứ nhì, khi biết rõ hư thực, mới bức nàn
Cùng chuyên mục
-
KHI........TIỂU THƯ VÀ HOÀNG TỬ ĐI HỌC Zenny Nguyễn (Gấu Sociu or Gấu Sociu's) Truyện kiếm hiệp
