XtGem Forum catalog
Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Tác giả: Ngọa Long Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 328163

Bình chọn: 8.00/10/816 lượt.

p cho bằng được tình lang. Đông Phương Thanh Vân lại nghe Thần QuanTú Sĩ cười gằn :

- Người đó và ta thân như huynh đệ,vị đó có lời muốn hỏi ngươi rằng, ngươi vẫn thề chết cũng phải hoàn thành tâmnguyện sao?

Cừu Thế Dâm Oa gật đầu buồn bã :

- Đúng vậy?

Thần Quan Tú Sĩ mắt lộ hung quang,quát :

- Vậy thì không còn gì để nói nữa,ngươi hãy cút đi.

Cừu Thế Dâm Oa lệ châu chan hòa,bỗng quay người nhảy lên giường giọng nghẹn ngào :

- Chàng bức người quá đáng.

Thần Quan Tú Sĩ dường cũng thoángchút kích động :

- Phải, nhưng người nọ từng kể chota hay câu chuyện bi thương năm xưa và ngươi cũng không phải là không ép y.

Cừu Thế Dâm Oa rúng động tâm can,cất giọng ảm đạm :

- Ngươi và chàng thực thân như huynhđệ ư...

Lúc ấy chỉ thấy một lam y thiếu nữbước tới nói nhỏ vài câu, sắc mặt Cừu Thế Dâm Oa bỗng tỏ vẻ mừng rỡ, bèn ralệnh cho lam y thiếu nữ lui lại đoạn quay qua nói :

- Ngươi và chàng đã có quan hệ, ắthẳn chàng và Thiếu chủ của ngươi cũng có liên hệ?

Thần Quan Tú Sĩ cười nhạt :

- Đương nhiên?

- Vậy thì ta có một điều kiện.

- Ngươi cứ nói.

- Được lắm, Hận Thiên Nữ cùng Thiếuchủ của ngươi đã có hậu nhân, mà Hận Thiên Nữ đang bị ta khống chế, cũng giốngngươi khống chế Ngô Văn Nhã, điều kiện của ta là muốn trao đổi.

Thần Quan Tú Sĩ cười gằn :

- Hừ, không một ai có thể khống chếnổi Hận Thiên Nữ ngoài Thiếu chủ của ta và cũng không ai có thể định đoạt vậnmệnh của Ngô Văn Nhã, kể cả ta ngoài Thiếu chủ của ta.

Cừu Thế Dâm Oa vừa ngạc nhiên vừa sợhãi :

- Ngươi nói vậy là có ý gì?

Thần Quan Tú Sĩ giọng lạnh băng :

- Chẳng có ý gì hết, nói cho ngươihay, ngươi muốn tận diệt võ lâm ư? Ngươi còn kém lắm, nhất là trước Thiếu chủcủa ta, cái gì ma âm, cái gì yêu nữ đều vô dụng mà Cừu Thế Dâm Oa Âu Chính Cầmthân phận là Tổng giáo chủ thì sao? Ngươi có tự tin có thể thoát khỏi ThanhSương kiếm đệ tam chiêu Minh Nguyệt Châu Lệ ư?

Đông Phương Thanh Vân buột miệng nói:

- Thần Quan Tú Sĩ, ngươi chính làNgô Văn Nhã phải không?

Thần Quan Tú Sĩ giật mình biến sắc,bất giác thoái lui, nói :

- Bẩm Thiếu chủ...

Đông Phương Thanh Vân nói rồi mớibiết mình lỡ lời, bèn rất hối hận. Kỳ thực với trí thông minh tuyệt đỉnh củamình, chàng đã đoán được chân tướng, thử nghĩ Thần Quan Tú Sĩ đối với Cừu ThếDâm Oa chẳng chút ngập ngừng. Hơn nữa một người có võ công tuyệt thế có thể dễdàng truyền cho ai khác ngoài đệ tử, hậu nhân hoặc thuộc hạ thân tín mà ThầnQuan Tú Sĩ lại nói người đó là huynh đệ, đây há chẳng phải mâu thuẫn lắm sao?Đã thấy Cừu Thế Dâm Oa vội nhảy xuống đất, phi thân tới nhìn không chớp mắt vàoThần Quan Tú Sĩ. Đông Phương Thanh Vân thấy Thần Quan Tú Sĩ ngập ngừng, vội nói:

- Thần Quan Tú Sĩ, nếu có điều uẩnkhúc, ngươi không nói cũng được.

Thần Quan Tú Sĩ bỗng quì xuống nói :

- Mệnh lệnh của Thiếu chủ nặng tợThái sơn, có thể can thiệp bất cứ khi nào vào chuyện riêng của thuộc hạ, thuộchạ dám trái lệnh, xin Thiếu chủ trừng phạt.

Đông Phương Thanh Vân vội đỡ lấyThần Quan Tú Sĩ nói :

- Đối với đại sự của bản thân, cóđiều khó nói cũng là thường tình, nào có tội chi, ngươi hãy bình thân, ta khôngtrách phạt chi hết.

Thần Quan Tú Sĩ dập đầu nói :

- Đa tạ đại ân của Thiếu chủ? Thuộchạ chính là Ngô Văn Nhã.

Cừu Thế Dâm Oa Âu Chính Cầm vừa nghevậy tựa như sét đánh ngang tai, toàn thân run rẩy, miệng la lớn :

- Ngô huynh...

Vừa la vừa lao tới ôm lấy Thần QuanTú Sĩ. Thần Quan Tú Sĩ vừa lắc mình né tránh vừa nói :

- Ngươi làm gì vậy?

Cừu Thế Dâm Oa chợt sực tỉnh, vộinói :

- Ngô huynh, huynh có thể bỏ mặt nạra được không?

Thần Quan Tú Sĩ lạnh lùng :

- Ngô mỗ đường đường một đại trượngphu, há có lý đâu lại không thể bỏ mặt nạ, nhưng ngươi phải đáp ứng điều kiệnđã...

Cừu Thế Dâm Oa trầm ngâm hồi lâu,mới nói :

- Tiện nữ cần phải thấy rõ chân giảmới có thể quyết định.

Thần Quan Tú Sĩ quay lại nhìn ĐôngPhương Thanh Vân. Đông Phương Thanh Vân hiểu ý vội nói :

- Đây là việc riêng của ngươi, cứtùy nghi?

Thần Quan Tú Sĩ bèn tra gươm vào vỏ,rồi thò tay lột mặt nạ, nói :

- Hãy nhìn cho rõ đi?

Dứt lời lại đeo mặt nạ lên, ĐôngPhương Thanh Vân đã nhìn rõ, thì ra Thần Quan Tú Sĩ vốn có một gương mặt thanhtú, anh tuấn, thần sắc cùng khí phách oai nghi, tác độ bốn mươi làm Cừu Thế DâmOa ngẩn người nhìn không chớp mắt, đoạn thở dài trầm giọng :

- Ngô huynh, trên thế gian này ngườihiểu muội nhất chính là huynh. Lẽ nào huynh không biết muội không thể đáp ứngđiều kiện này?

Thần Quan Tú Sĩ gầm lên :

- Được? Ta nghe rõ rồi, ngươi hãycút đi?

Cừu Thế Dâm Oa cất giọng nghẹn ngào,ai oán :

- Những mong Ngô huynh lượng thứ chomuội, muội được gặp huynh là toại nguyện, vĩnh biệt, hy vọng kiếp sau chúng tacó thể nên duyên phu phụ, vĩnh biệt.

Nói rồi nàng nhảy lên giường, nói :

- Đi?...

Thần Quan Tú Sĩ bỗng cười cuồng dại:

- Lần sau nếu ngươi để ta gặp được,đừng trách đại gia hạ thủ vô tình.

Bóng Cừu Thế Dâm Oa đã khuất nhưnggiọng nói não nề vẫn vọng lại :

- Vĩnh biệt Ngô huynh.

Đông Phương Thanh Vân biết rằng tìnhcảm của Thần Quan Tú Sĩ và Cừu Thế Dâm Oa vẫn còn sâu nặng, chỉ vì bất đồng mụcđích mà phải phân ly. Một cặp trai