Insane
Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Tác giả: Ngọa Long Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 328134

Bình chọn: 10.00/10/813 lượt.

trường kiếm bỗng dựng đứng rồi xoaytít tạo nên một bức tường ngân quang bao phủ toàn bộ thân hình. Tiêu PhụngHoàng ngưng thần quan sát trận đấu, nếu Đông Phương Thanh Vân thất thế lập túcnàng sẽ xuất thủ trợ chiến, trong khi đó Thần Quan Tú Sĩ vẫn đứng im bất động,thần thái cực kỳ ung dung thanh thản. Người của Ma cung và Quỷ lâm chưa có lệnhcũng đứng im xem hai cao thủ thi triển tuyệt học.

Sau khi trao đổi mười mấy chiêu cùngMa cung Cung chủ, Đông Phương Thanh Vân bỗng hít một hơi dài, chân khí đề tụ,công lực hội thần, dẫn lực truyền khắp thân kiếm, lập tức thân kiếm rung lênvạn điểm tinh quang bắn ra liên miên, chỉ nghe Ma cung Cung chủ hét lên mộttiếng, tung mình bay ra sau ngoài ba trượng.

Thần Quan Tú Sĩ đột nhiên kêu lênkhe khẽ :

- Tiêu cô nương, Thiếu chủ thần côngđã luyện thành tựu...

Trong khi giao thủ, Ma cung Cung chủlà người cực kỳ giảo trá quỷ quyệt, vừa thấy kiếm quang của đối phương layđộng, hàn khí tỏa ra lạnh lẽo, bèn vội tung người thối lui, nào ngờ vẫn bịtrúng một kiếm nơi vai tả. Đột nhiên Ma cung Cung chủ quát một tiếng, dốc hếttàn dư công lực lao trường kiếm về phía Đông Phương Thanh Vân đồng thời songthủ thuận theo thế lao mà phát chưởng, tựa hồ muốn dùng chiêu này để dẫn tớikết cục lưỡng bại câu thương, nhưng mụ vẫn chậm một bước, chính trong sát na Macung Cung chủ lao kiếm đi, mụ chợt thấy ngân quang trước mắt rực lên chói mắt,còn chưa nhìn rõ kiếm chiêu thì cánh tay hữu đả bị chém lìa, máu phun có vòi,mụ còn chưa kịp cất tiếng rú đau đớn thì thân hình đã bị một luồng kình phongxô tới quăng mụ ra xa hơn ba trượng. Đông Phương Thanh Vân một chiêu đắc thủkhi nào lại chịu bỏ qua cơ hội, bèn quát lớn... chính khi chàng định phi thântruy kích, bỗng... một thanh âm vang lên như quỷ khóc ma gào :

- Tiểu tử, chớ khinh động.

Cùng vớilời nói, chỉ thấy một chiếc giường bát bảo bay vút ngang trời.

Đông Phương Thanh Vân liếc mắt trônglên đã thấy một thiếu nữ dung nhan kiều diễm nửa nằm nửa ngồi trên giường bátbảo. Bốn góc giường ngoài mấy thiếu nữ khiêng giường còn có một thiếu nữ vậnlam y tay cầm trường kiếm hàn quang lấp lánh. Đặc biệt là khi chiếc giường vừaxuất hiện, tứ bề đều vang rền tiếng hô :

- Cung nghênh Tổng giáo chủ giá lâm?

Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên,quay lại nói với Thần Quan Tú Sĩ :

- Chẳng lẽ thiếu nữ kia là Cừu ThếDâm Oa sao?

Thần Quan Tú Sĩ hạ giọng :

- Bẩm Thiếu chủ, đúng vậy.

Kỳ thực, Đông Phương Thanh Vân ngạcnhiên cũng chẳng có gì lạ vì Hận Thiên Nữ đã ngoài lục tuần mà Cừu Thế Dâm Oalại là sư phụ, vậy chí ít cũng phải ngoài bát tuần, chẳng lẽ Cừu Thế Dâm Oa đãluyện thành Trụ Nhan thuật ư?

Đông Phương Thanh Vân còn đang hồnghi đã nghe thiếu nữ nọ cất giọng lạnh lẽo :

- Các ngươi mau thoái lui.

Bọn người của Ma cung, Quỷ lâm nhấttề cúi người đồng thanh :

- Tuân lệnh.

Nói đoạn, mọi người cùng thoái lui.Trong thoáng chốc, chỉ còn lưu lại thiếu nữ nằm trên giường cùng bốn thiếu nữkhiêng giường và bốn lam y thiếu nữ cầm kiếm. Nữ lang nằm trên giường sau khithấy bọn người kia bỏ đi rồi, mới cất giọng ôn nhu :

- Tiểu huynh đệ, ngươi là ĐôngPhương Thanh Vân?

Đông Phương Thanh Vân khẽ hừ :

- Đúng vậy?

Nữ lang mặt lộ vẻ giận, lạnh giọng :

- Sự tình của Hận Thiên Nữ ngươibiết rồi chứ?

Đông Phương Thanh Vân cười nhạt :

- Biết thì thế nào, không biết thìsao?

- Lão nương khách khí với ngươi, hàtất ngươi lạnh nhạt, vô lễ.

- Với thứ người... hừ...

Nữ lang trên giường ngồi phắt lên,gằn giọng :

- Ngươi dám nói tiếp không?

Đông Phương Thanh Vân lạnh lùng :

- Tiện nhân...

Nữ lang bỗng cười gằn :

- Chỉ bằng vào câu này cũng đủ đểngươi phải chết.

Đông Phương Thanh Vân vẫn cất giọngsang sảng :

- Thần Quan tùy tòng, hãy thu thậptiện nhân.

Thần Quan Tú Sĩ liền bước tới, giọngbăng lạnh :

- Tiện nhân, đừng nhiều lời, mau rađây cùng bổn toà cao thấp.

Nữ lang cất tiếng cười nhạt :

- Tiểu tử, đừng để thuộc hạ củangươi uổng mạng vô ích.

Đông Phương Thanh Vân cười khẩy :

- Ngươi không dám phân cao thấp vớithuộc hạ của bổn thiếu gia thì làm sao có thể lấy mạng bổn thiếu gia được?

Nữ lang bật cười khanh khách, liếcmắt nói :

- Đại Tì Kiều, hãy giáo huấn gã mangquan tài.

Lời còn chưa dứt, một lam y thiếu nữcầm kiếm đã thướt tha bước ra đứng đối diện với Thần Quan Tú Sĩ cách độ mộttrượng, nhưng chỉ đứng im không hề có động tịnh gì.

Thần Quan Tú Sĩ mắt lóe hàn quang,lạnh giọng :

- Tiện nhân, sao chưa động thủ?

Nữ lang nằm trên giường nói :

- Đại Tì Kiều, động thủ đi?

Lam y thiếu nữ dạ vang một tiếngtrường kiếm xuất chiêu "Trường Hồng Quán Nhật" công thẳng tới trướcngực Thần Quan Tú Sĩ. Thần Quan Tú Sĩ vẫn đứng im bất động, đợi khi mũi kiếmcách người vài tấc, chỉ khẽ lắc người đã tránh khỏi thế công, thân hình tựabóng u linh lướt qua sát người lam y thiếu nữ rồi lập tức trở về đứng cạnh ĐôngPhương Thanh Vân. Đã nghe lam y thiếu nữ rú lên thê thảm, thân hình lảo đảo ngãvật ra đất. Lúc này Thần Quan Tú Sĩ bèn nói :

- Bẩm Thiếu chủ, thuộc hạ có thể tùyý ứng phó tiện nhân không?

Đông Phương Thanh Vân nói :

- Được?

Thần Quan Tú Sĩ bước tới, lạnh giọng:

- Gi