Duck hunt
Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Tác giả: Ngọa Long Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 328122

Bình chọn: 9.00/10/812 lượt.

bước, phảiđược bổn cô nương đáp ứng, bằng không chớ trách bổn cô nương hạ độc thủ.

Bạch Sa lão nhân quát :

- Xú nha đầu, tránh đường.

Vừa nói, y vừa phát chưởng, mộtluồng kình phong phút chốc ào ào cuốn tới, chưởng thế tựa dời non lấp bể. HoàngLiên Hoa vội bước tới, hữu thủ đẩy ra một chưởng, đồng thời tả thủ cũng xuấtchưởng công kích một Ngũ Dũng khác. Chỉ nghe một tiếng nổ long trời lỡ đất,Hoàng Liên Hoa lảo đảo thối lui bảy, tám bước, khóe miệng rỉ máu tươi, sắc diệntrắng bệch. Thần Quan Tú Sĩ cười nhạt :

- Tiểu nha đầu cuồng ngạo không biếttự lượng.

Trong khi ấy Ngô Giang Tú cùng kẻ tựxưng là người của Mê Điện cũng đã tới, cả hai đồng thanh quát lớn, phi thânchặn đường Ngũ Dũng. Hoàng Liên Hoa vội ngồi xuống vận công trị thương, xem rađã thọ thương chẳng phải tầm thường. Đông Phương Thanh Vân cất giọng sang sảng:

- Ngũ Dũng mau lên đường, việc ở đâyđể ta ứng phó.

Ngũ Dũng đồng thanh :

- Tuân lệnh Thiếu chủ.

Nói đoạn cùng thi triển khinh công,chỉ chớp mắt đã biến mất. Đợi khi Ngũ Dũng đã đi khỏi. Đông Phương Thanh Vânlạnh lùng :

- Với võ công của các vị, bổn thiếugia chẳng thèm đếm xỉa, chỉ vì bổn thiếu gia quá coi trọng các vị mà thôi. Hãynghe đây, cả hai vị hãy cùng động thủ đi, bổn thiếu gia sẽ không để các vị thấtvọng.

Ngô Giang Tú cười khanh khách :

- Hãy khoan, bổn cô nương có lờimuốn hỏi.

Đông Phương Thanh Vân cười nhạt :

- Phải chăng cô nương đang chờ việnbinh?

Ngô Giang Tú cười nói :

- Bổn cô nương hỏi ngươi rằng ngươicó biết Hận Thiên Nữ cùng ngươi đã lưu lại nghiệt chủng chưa?

Đông Phương Thanh Vân biến sắc :

- Nói bậy.

Ngô Giang Tú lạnh lùng :

- Nói bậy hay không ngươi tự biết rõbằng không vì sao phải biến sắc.

Bỗng một thanh âm lạnh lẽo vọng tới:

- Đúng vậy, có tật giật mình.

Lời vừa dứt đã thấy mười lăm bóng ngườitừ ngoài xa hai mươi trượng phi thân tiến tới, trong khoảnh khắc đã tiến lạigần, khoảng cách không đầy ba trượng, sau mấy người này có bốn thiếu nữ khiêngmột chiếc giường bát bảo.

Ngô Giang Tú, Hoàng Liên Hoa cùng kẻtự xưng người của Mê Điện nhất tề hô :

- Tổng giáo chủ giá lâm?

Bốn thiếu nữ vẫn tiến tới cách ĐôngPhương Thanh Vân một trượng thì đặt chiếc giường bát bảo xuống, bốn phía xungquanh giường đều được phủ bằng lụa hồng nên không thể biết người nằm trêngiường là ai, đã nghe giọng một nữ nhân vọng ra :

- Thiếu niên, ngươi là hậu nhân củaTam Bí đó sao?

Đông Phương Thanh Vân lạnh lùng :

- Đúng vậy.

Thanh âm trong trướng vọng ra :

- Quả không hổ danh Tam Bí, chỉ tiếcrằng...

Nói đến đây thì bỏ lửng, Đông PhươngThanh Vân khẽ hừ một tiếng, không đáp.

Thanh âm trên giường lại vang lên :

- Chỉ tiếc rằng không theo chínhnghiệp.

Đông Phương Thanh Vân gằn giọng :

- Ngươi có phải là tiện nhân Cừu ThếDâm Oa không?

Một tiếng cười êm ái vang lên :

- Vì sao ngươi vô cớ chửi người?

- Ngươi không phải tiện nhân thì làcái gì?

Người nằm trên giường quát :

- Tam tì nữ Tư Đồ Ngọc, hãy trừngphạt tiểu tử nói năng vô lễ?

Đông Phương Thanh Vân cũng nói :

- Thần Quan Tú Sĩ, thu thập tì nữcủa tiện nhân.

Trong nháy mắt một thiếu nữ tuổi vừađôi tám dung nhan kiều diễm cùng Thần Quan Tú Sĩ nhảy ra, đứng cách nhau nămthước. Thần Quan Tú Sĩ lạnh giọng :

- Tiện tì, ngươi động thủ đi?

Thiếu nữ mỹ danh Tư Đồ Ngọc khẽ hừmột tiếng, rướn người, song thủ khoa tròn đẩy ra một chưởng, chưởng thế tựasóng dữ xô bờ. Thần Quan Tú Sĩ khẽ lắc người, thân hình hơi nghiêng qua tảtránh khỏi thế công đoạn dùng thân pháp dị hình hoán vị chuyển tới sát Tư ĐồNgọc. Tư Đồ Ngọc chỉ thấy vô số bóng ảnh dịch chuyển nhanh như chớp về phíamình, bèn vội thu hồi chưởng, tung mình nhảy sang bên hữu. Tư Đồ Ngọc ứng biếnđã nhanh Thần Quan Tú Sĩ còn nhanh hơn thị. Thân hình Tư Đồ Ngọc vừa ổn trọnghữu thủ vừa định phát chưởng, Thần Quan Tú Sĩ đã như bóng tùy hình lướt tới saulưng Tư Đồ Ngọc, hữu thủ vỗ nhẹ lên vai hữu Tư Đồ Ngọc, miệng cười nhạt :

- Tiện tỳ cho ngươi nằm trị thươngvài tháng.

Chỉ nghe Tư Đồ Ngọc rú lên thêthiết, thân hình gục xuống tại chỗ, bất tỉnh nhân sự. Thần Quan Tú Sĩ đã phithân về đứng cạnh Đông Phương Thanh Vân, dáng vẻ ung dung tự tại, thần sắc vẫntươi tỉnh tựa hồ như không hề động thủ. Đã nghe Thần Quan Tú Sĩ nói :

- Bẩm Thiếu chủ, thuộc hạ đã đẩy luiđịch nhân.

Đông Phương Thanh Vân cười lớn :

- Tốt lắm.

Đoạn chàng cất giọng sang sảng :

- Cừu Thế Dâm Oa tiện nhân, ngươicòn trò gì cứ giở hết ra. Đông Phương thiếu gia ba hôm nay muốn xem ngươi hậncừu thế nhân ra sao, dâm đảng vô sỉ thế nào?

Giọng nói trên giường bát bảo gằnlớn :

- Tiểu tử, câm mồm?

Hiện tại Đông Phương Thanh Vân bắtđầu nghi hoặc, thử nghĩ với địa vị chí tôn Tổng giáo chủ của Không Trung quỷlâm và Hàn Đàm ma cung. Cừu Thế Dâm Oa có lý nào để chàng mở miệng mạt sát mụlà tiện nhân này tiện nhân kia mà mụ vẫn còn nằm trên giường không dám lộ diện?

Hơn nữa yêu nhân và hoạt thi đã biếnđâu mất không thấy một tên nào xuất hiện, chẳng lẽ người nằm đây không phải CừuThế Dâm Oa sao?

Nghĩ vậy, Đông Phương Thanh Vân gầmlên :

- Cừu Thế Dâm Oa, ngươi có bản lãnhthì hãy lộ diện, chẳng lẽ ngươi xú quái hạ tiện