Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Tác giả: Ngọa Long Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 328672

Bình chọn: 8.00/10/867 lượt.

ra một chưởng.

Chưởng lực uy vũ di sơn đảo hải,kình phong như bão táp ập về phía Âm Dương Quỷ.

Âm Dương Quỷ chạy đến nửa đường,thấy vậy liền giơ hai tay đẩy mạnh ra hai chưởng tiếp chiêu.

Bùng? Một tiếng nổ vang như sấm ĐôngPhương Thanh Vân bị đẩy lùi hai bước. Còn Âm Dương Quỷ thì bị văng dội lại hơnba trượng, ngã vật xuống ngất lịm.

Kỳ quái là hai chục người của gãchẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng quay đầu rời Thiếu Lâm, bỏ mặt Âm Dương Quỷ nằmđó.

Lúc đó Quỷ Ảnh Nhân gằn giọng hỏi :

- Tích Thư Nhân, làm sao ngươi biếtta không phải là môn đồ của Thần Bí Nhân.

Tích Thư Nhân cười ha hả :

- Ngươi là Quỷ Ảnh Nhân, đến đây làmgì vậy?

- Ta chỉ muốn hỏi một việc thôi.

Đông Phương Thanh Vân lên tiếng :

- Việc gì vậy?

Quỷ Ảnh Nhân nói :

- Ngươi có phải là hậu duệ của TamBí hay không?

- Đương nhiên là phải.

Quỷ Ảnh Nhân lắc lắc đầu, chạy vềphía Âm Dương Quỷ, đá cho hắn một cái văng xa ba trượng nói :

- Đi thôi, chẳng lẽ ngươi còn địnhngủ lại ở Thiếu Lâm tự hay sao?

Đoạn quay lại, cao giọng hỏi :

- Thật vậy ư?

Đông Phương Thanh Vân đáp :

- Chẳng lẽ là giả?

Quỷ Ảnh Nhân nói lẩm bẩm :

- Quái sự năm nào cũng có, riêng nămnay quá nhiều. Tam Bí có hậu duệ, thật là thiên hạ khó tin. Tam Bí, Tam Bí, Bícái gì?

Vừa nói vừa quẳng chiếc bồ, cây bútđi rồi bỏ chạy. Đúng lúc ấy, Âm Dương Quỷ tỉnh lại, đứng dậy và chạy theo sauQuỷ Ảnh Nhân.

Họ đi rồi, Tích Thư Nhân mới nói :

- Bẩm Thiếu chủ, Thiếu chủ đã có thểluyện được thần công.

Đông Phương Thanh Vân gật đầu nói :

- Chúng ta nên đi tìm một bí động,nếu không e bị quấy nhiễu.

- Bẩm Thiếu chủ, chúng ta hãy tạmđến Phân đà của Mộ Địa giáo ở Trung Nguyên.

- Ngươi biết địa điểm hay không?

- Thưa không, Chẳng lẽ ngay cả Thiếuchủ cũng chưa biết?

- Phải, thế thì chúng ta có thể vàoThanh Chuung.

- Chúng ta nên đi ngay thôi, đừng đểchậm trễ.

- Hãy khoan, ta trúng Anh Túc hươnglàm sao đây?

Tích Thư Nhân cười :

- Độc dược của Ngũ môn làm sao hạinổi Thiếu chủ.

- Ngươi bảo ta sẽ không sao ư?

- Bẩm Thiếu chủ, tuy Thiếu chủ trúngđộc, nhưng nếu luyện được thần công chính tông tối cao thì có thể vận công trừđộc.

Khai Phong là thủ phủ của tỉnh HàNam, Đông Phương Thanh Vân tới đây lúc trời sắp tối, chàng một mình vào kháchsạn Đại Hưng dùng bữa. Sau mấy ngày đường vất vả, ăn xong chàng định đi ngủ,bỗng có tiếng nói sau lưng.

- Huynh đài, có thể ngồi bàn nàyđược chăng?

Đông Phương Thanh Vân kinh ngạc đáp:

- Thỉnh tọa, tại hạ chính đang rờibàn.

Chàng quay nhìn, thấy một thiếu niêntrạc tuổi mình. Chàng ta nói :

- Đáng tiếc?

- Đáng tiếc ư?

- Đúng vậy. Tại hạ đang muốn kếtgiao bằng hữu với huynh đài.

Đông Phương Thanh Vân cả nghi, vừamới gặp người kia đã nói vậy, bèn đáp :

- Đáng tiếc thật. Tại hạ ăn xongrồi, phải đi thôi.

Thiếu niên mỉm cười :

- Tại hạ có điều muốn báo tin chohuynh đài, mong huynh đài ở lại.

Kỳ quái, hắn muốn điều khiển ta ư?Nực cười, nhưng nghĩ lại, thiếu niên kia có thân pháp khinh công quá cao, hắnđến sát cạnh mà chàng không hay biết, hắn là gã có ý đồ gì, chàng bèn nói :

- Muốn báo tin gì, thỉnh cứ nói?

Vừa đứng dậy, chàng lại ngồi xuống.

Thiếu niên gật đầu mỉm cười. Lúc ấytiểu nhị mang rượu tới, thiếu niên rót rượu, nâng chung :

- Huynh đài, thỉnh cạn chén.

Đoạn nốc cạn chung rượu.

Đông Phương Thanh Vân cũng khôngkhách khí, cạn chung rượu, rồi hỏi :

- Thỉnh có gì cứ cho biết?

- Khoan, hãy cạn chén nữa?

Nói rồi lại nốc cạn chung rượu.

- Thỉnh cho biết tin?

- Huynh đài có phải là Đông PhươngThanh Vân, gần đây uy danh lừng lẫy võ lâm?

- Không sai?

- Cũng là hậu duệ của Tam Bí?

- Chính vậy, thỉnh quý tính đại danhcủa huynh đài.

- Tại hạ là Gia Cát Phụng Tiết. Nghekhẩu khí, tựa hồ huynh đài quá miễn cưỡng ngồi lại. Huynh đài nóng lòng muốnnghe tin lắm phải không?

- Đương nhiên, nhưng nếu huynh đàikhông nói, tại hạ cũng chẳng ép.

Thiếu niên tựa hồ thích chí, cườivang :

- Thật ư?

Đông Phương Thanh Vân ngồi lại là đểnghe tin, song đã nói câu vừa rồi, đâu thể rút lại, bèn điềm nhiên đáp :

- Đương nhiên.

Thiếu niên cao hứng rót rượu :

- Tại hạ thán phục phong độ củahuynh đài, nào, xin hãy cạn chén.

Đông Phương Thanh Vân cần chấm dứt,bèn đứng dậy :

- Tại hạ có yếu sự, xin cáo biệt.

Thiếu niên ngạc nhiên :

- Thì ra huynh đài nói dối. Ban nãytại hạ nghe huynh đài bảo tiểu nhị dọn một phòng yên tỉnh để huynh đài nghỉngơi, nay lại bảo có yếu sự phải đi, thế là lừa người ư?

Đông Phương Thanh Vân khó chịu, liềnngồi xuống hỏi :

- Huynh đài chú ý đến tại hạ lắmphải không?

- Đương nhiên.

- Vì sao?

- Vì huynh đài là Đông Phương ThanhVân, hậu duệ của Tam Bí.

- Như vậy tại hạ có tội hay sao?

- Hoàn toàn không, nhưng mục tiêucủa huynh đài quá lộ liễu.

Đông Phương Thanh Vân nghĩ một chútcười cười nói :

- Hẹn ngày sau tái ngộ.

Rồi chàng đứng dậy, bỏ về phòng ngủ.Chàng thấy thiếu niên kia rất khả nghi, phải dè chừng cẩn thận.

Khoảng canh hai đêm đó, có bóngngười bay qua song cửa vào phòng. Tiếp đó, thêm hai bóng người nữa bay vào.

Đông Phương Thanh Vân mở to mắtnhìn, thì đó là Tích Thư Nhân, Quỷ Ảnh Nhân và người tự xưng Gia