lâm sớm đã diệt vong, sinh linh khốn đốn. Lẽra không nên nghi vấn, nhưng lại cứ sinh hiếu kỳ.
Nói đoạn khẽ thở dài.
Đông Phương Thanh Vân lúc này mớihiểu vị lão nhân này quả thật chân tâm thán phục phụ thân chàng. Có câu ngườikính ta, ta kính người. Đông Phương Thanh Vân chợt có hảo cảm với Quỷ Ảnh Nhân,bèn nói :
- Lão trượng quá khen.
Quỷ Ảnh Nhân nói :
- Có gì là quá? Thời kỳ Tam Bí toànthịnh, bất cứ nơi nào xuất hiện kẻ ác, có người nhắc đến Tam Bí, là kẻ ác lậptức chùn tay?
- Chẳng lẽ nhờ vậy mà Tam Bí nổidanh?
- Có thể nói như vậy, nhưng mấy aiđược diện kiến Tam Bí? Lão phu đánh cuộc, ngay các môn hạ của Tam Bí cũng vịtất được thấy chân diện mục của Tam Bí, phải vậy không?
Lão quay sang như hỏi Tích Thư Nhân,Tích Thư Nhân gật đầu :
- Đúng thế?
Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên hỏi:
- Thế thì việc ngươi bảo đã gặp phụthân ta mười hai lần ở Thiếu Lâm tự chẳng lẽ là giả ư?
Tích Thư Nhân đáp :
- Việc đến nước này, bẩm Thiếu chủ,cứ lời sư tôn nói, thì Tam Sinh, xếp trước Tam Bí, là Sinh Tử Sinh Đông PhươngThần Nghiêu, Phục hổ sinh Hoàng Phổ Duy, Tọa Long sinh Thượng Quan Tường, cómột người hộ vệ Bạch Sa lão nhân, mỗi Tam Sinh đều có môn hạ.
Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên :
- Thế thì gia phụ không phải là SinhTử Sinh ư?
- Bẩm Thiếu chủ, nhầm rồi. Thiếu chủlà hậu duệ của Tam Bí. Trong võ lâm cứ tưởng lầm Tam Sinh là Tam Bí. Mọi việclàm tốt đẹp của Tam Sinh được võ lâm tán thưởng đều nhân danh Tam Bí.
Hiện tại Đông Phương Thanh Vân đãhiểu thêm nhiều điều.
Chẳng trách Quái Sấu và Quỷ Ảnh Nhânđều hồ nghi Tam Bí là một hay ba người, là nam hay nữ, bởi võ lâm chưa một aiđược thấy Tam Bí.
Ngay cả hai mươi bốn tùy tùng củaSinh Tử Sinh cũng đều chưa biết mặt sư tổ của họ là ai. Thật quá thần bí.
Lúc này, Quỷ Ảnh Nhân đứng dậy, nói:
- Lão phu đi đây, tiểu oa nhi hãycẩn thận. Lục Giáp chân kinh và Vương kiếm không thể lọt vào tay kẻ khác, hậuhọa sẽ khôn lường.
Đông Phương Thanh Vân đứng dậy nói :
- Thỉnh lão trượng, tại hạ không đưatiễn.
Quỷ Ảnh Nhân cười vang :
- Hiện tại lão phu gọi người là tiểuoa nhi, khi nào ngươi đeo Vương kiếm, lão phu sẽ quỳ xuống mà bái người làmhoàng đế võ lâm. Tái kiến.
Đông Phương Thanh Vân bước ra, thấyQuỷ Tinh Linh đang hành công, Thụ Thi Chiêu Hồn đứng cạnh hộ vệ, chàng mới antâm quay vào phòng, hỏi Tích Thư Nhân :
- Quái Sấu võ công cao hơn cácngươi, tại sao y không dám cưỡng bức, mà lại nêu ra sáu câu hỏi?
Tích Thư Nhân đáp :
- Võ công của y cao hơn chúng tùytùng nhưng lại thua cỗ quan tài trên vai Thần Quan Tú Sĩ.
- Ngươi muốn nói tới di nương củata.
- Bẩm Thiếu chủ, tùy tùng không rõ,chẳng lẽ trong quan tài quả thực là di nương của Thiếu chủ ư?
- Đúng thế?
Lát sau, Đông Phương Thanh Vân cùngcác tùy tùng lên đường. Hai hôm sau đã tới vùng phụ cận trấn Liễu Hà. Sáu ngườiđi vào một cánh rừng dày.
Mấy ngày qua đều bình an vô sự,nhưng có nhiều dấu hiệu khả nghi, bởi vậy sau khi vào rừng, Đông Phương ThanhVân không dám khinh suất, nói với các tùy tùng :
- Các vị hãy cẩn thận?
Tích Thư Nhân đáp :
- Tuân lệnh?
Tiêu Phụng Hoàng đến bên cạnh chàngnói :
- Thiếu chủ...
Đông Phương Thanh Vân quay lại nhìnnàng, chợt thấy ngượng ngùng, Tiêu Phụng Hoàng đối với chàng đầm thắm như thế,mà chàng như quên khuấy nàng đi, mặc dù nàng luôn luôn ở bên cạnh chàng. Chàngbèn cầm tay nàng hỏi :
- Tiêu cô nương, có việc gì vậy?
Tiêu Phụng Hoàng đột nhiên đỏ mặt, ethẹn nói :
- Thiếu chủ, thiếp...
Đông Phương Thanh Vân thấy sắc diệnnàng có khác, vội hỏi :
- Tiêu cô nương, có chuyện gì cứ nóiđi?
Chàng bất giác dừng bước, bốn tùytùng và Tiêu Phụng Hoàng cũng đứng lại. Chỉ thấy nàng đỏ mặt, không nói.
Đông Phương Thanh Vân chưa hiểu, hẳnTiêu Phụng Hoàng phải có việc gì trọng yếu cần nói hoặc báo cho chàng biết.Chàng nghĩ, chợt giật mình, nửa mừng nửa lo hỏi :
- Có phải là, có phải là đã...
Tiêu Phụng Hoàng lúc này càng đỏ mặthơn, toàn thân nóng ran, trông càng hấp dẫn, nhưng nàng chưa biết nên nóichuyện kia thế nào? Cuối cùng ấp úng :
- Thiếu chủ, trong động ở núi VõĐang, sau lần ấy, chúng ta đã có, đã có... rồi...
Đông Phương Thanh Vân chấn động toànthân. Trời đất? Chàng sắp được làm phụ thân. Chàng ôm chầm lấy Tiêu Phụng Hoàngmà reo to :
- Hay quá, ta sắp được làm phụ thân,ta sắp có nhi tử, thật bất ngờ?
Bỗng Thụ Thi Chiêu Hồn quát to :
- Bằng hữu ở phía nào hãy mau hiệnthân, sao cứ lén lút như thế, không đáng mặt nam tử hán.
Tích Thư Nhân nói :
- Chúc mừng Thiếu chủ có hậu duệ.
Lúc này Đông Phương Thanh Vân đãmừng như đang nằm mơ, chàng cao hứng như điên, chẳng để ý gì đến xung quanh.
Tích Thư Nhân thấy vậy liền quay ranói lớn :
- Vị cao nhân ở phía nào, hãy mauxuất hiện.
Đoạn hạ giọng :
- Thụ Thi sư đệ, chúng ta hãy vâyquanh Thiếu chủ.
Thế là Thụ Thi Chiêu Hồn, Thần QuanTú Sĩ, Quỷ Tinh Linh cùng Tích Thư Nhân đứng bốn góc xung quanh Đông PhươngThanh Vân và Tiêu Phụng Hoàng.
Chỉ thấy mười hai thiếu nữ kiều diễmđã vây tròn bên ngoài. Một thiếu nữ áo trắng, tay áo màu xanh, cao giọng nói :
- Không ngờ cuối cùng chúng ta lạigặp hậu duệ của Tam Bí ở đây?
