XtGem Forum catalog
Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Tác giả: Ngọa Long Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 328835

Bình chọn: 8.00/10/883 lượt.

được.

Đông Phương Thanh Vân nói :

- Phải, chúng ta tiến lên?

Thanh âm như tiếng xé vải quát :

- Dừng bước?

Đông Phương Thanh Vân cười lạnh :

- Có giỏi thì bước ra, cứ ẩn trongxó tối mà hăm dọa, thật xấu mặt đấng nam nhi.

Thanh âm kia nói :

- Tam hoa, đoạt lấy cỗ quan tài vàchiếc gùi cho ta?

Ba đạo bạch quang xông tới, đó là batrung niên nữ nhân. Đông Phương Thanh Vân liền hạ lệnh :

- Tích Thư, Thần Quan, Thụ Thi, bavị tiền bối ứng phó với ba nữ nhân kia?

Chợt có thanh âm thiếu nữ dịu dàngvang lên :

- Tướng công, để thiếp hiệp trợ thaytướng công.

Chỉ thấy một dải mây hồng bay đến,đó là sáu hồng y thiếu nữ, trong đó một nàng tuổi chừng đôi tám, dung mạokhuynh quốc khuynh thành. Sáu thiếu nữ vây tròn lấy ba trung niên nữ nhân.

Đông Phương Thanh Vân ngẩn người ratrước sự biến bất ngờ. Kỳ quái ở chỗ chàng không hề quen biết thiếu nữ đôi támkia, tại sao nàng lại giúp chàng.

Thiếu nữ tươi cười hỏi :

- Tướng công quên tiện thiếp rồiphải không?

Đông Phương Thanh Vân gật đầu đáp :

- Kính thỉnh phương danh của cônương.

Thiếu nữ cười tươi như hoa nói :

- Chàng đã quên thiếp thì được, rồisẽ có ngày chàng biết thiếp là ai?

Thanh âm như xé vải lại cất lên :

- Tiện tì kia, ngươi là ai?

Thiếu nữ hừ một tiếng, từ từ giờ taytả búng ra một ngón, một tia hồng quang bay vút đi như làn chớp.

Trên ngọn cây cách nàng mười trượng,một nam tử kêu ối và rớt xuống đất.

Năm thiếu nữ công kích Tam hoa củaMê điện cũng đã dồn ép ba trung niên nữ nhân vào một chỗ.

Đông Phương Thanh Vân kinh ngạctrước võ công cao cường của hồng y thiếu nữ.

Chàng hồ nghi :

"Liệu trong này có gì gian trágiống như Bạch Sa Nhân giả lúc trước chăng? Nếu thế, thiếu nữ này thật đángsợ?"

Nam tử bị rớt trên cây xuống đấtđứng dậy nói :

- Nữ tỳ, ngươi... ngươi là...

Thiếu nữ quát :

- Còn chưa xéo đi, để bổn cô nươngnổi giận thì các ngươi bẽ mặt đó.

Hán tử nghe vậy, không nói khôngrằng quay đầu bỏ chạy.

Thiếu nữ quay sang nói với ĐôngPhương Thanh Vân :

- Thỉnh tướng công lên đường, tiệnthiếp tạm thời cáo biệt ngày sau tái kiến.

Đoạn đằm thắm nhìn Đông Phương ThanhVân một lát rồi mới phi thân bay đi như một cánh nhạn. Năm thiếu nữ cũng kèmTam hoa của Mê điện vút theo.

Đông Phương Thanh Vân quay sang TíchThư Nhân hỏi :

- Vậy là sao nhỉ?

Tích Thư Nhân như sực tỉnh vội đáp :

- Bẩm Thiếu chủ, võ công của hồng ythiếu nữ quả là kinh nhân.

- Phải?

- Bẩm Thiếu chủ, nàng là ai mà cóthể đánh lui Thiết tướng quân và Tam hoa của Mê điện vậy?

Đông Phương Thanh Vân không đáp.

- Bẩm Thiếu chủ, tùy tòng vốn là mônđồ của Mê điện, nên biết rõ nội tình của Mê điện. Ngoài Mê điện chủ, còn có Lụckiều và sáu thê, dưới Lục kiều có mười hai nữ tỳ, năm trưởng lão, bốn tướngquân hộ vệ Điện chủ là Kim, Ngân, Đồng, Thiết tướng quân, rồi Tam hoa. Thửnghĩ, thiếu nữ có thể dễ dàng dùng Đạn Chỉ huyết công đánh đuổi Thiết tướngquân và Tam hoa, có khác gì Đại La chân tiên tái thế?

- Đạn Chỉ huyết công ư?

- Bẩm Thiếu chủ, Đạn Chỉ huyết côngđã thất truyền ba trăm năm, nay lại thấy thiếu nữ thi triển, thật là kinh nhân.

- Ngươi nói rõ hơn coi?

- Bẩm Thiếu chủ, Tứ tướng quân củaMê điện võ công rất cao, chúng tùy tòng tận thi sở học mới mong địch nổi, vậymà thiếu nữ dùng Đạn Chỉ huyết công đã lập tức làm cho Thiết tướng quân ở trênngọn cây xa mười trượng rớt xuống đất, đủ thấy Đạn Chỉ huyết công lợi hại kinhnhân?

- Đúng vậy. Nhưng thiếu nữ ấy là ai?

Tích Thư Nhân lắc đầu, im lặng.

Đông Phương Thanh Vân nghĩ nếu dùngdằng ở trong cánh rừng này sẽ lắm chuyện, liền nắm tay Tiêu Phụng Hoàng tiếnbước.

Đi được một quãng, nghe Tích ThưNhân nói nhỏ :

- Bẩm Thiếu chủ, không hiểu Bạch Salão nhân đi đâu?

Đông Phương Thanh Vân hỏi :

- Ngươi phát hiện có điều gì khảnghi ư?

- Thưa phải. Khi xuất hiện Bạch Salão nhân giả, thì Bạch Sa lão nhân thật nên lộ diện mới đúng, đằng này đến giờvẫn không thấy gì.

- Có lẽ lão đã đi nơi khác?

- Bẩm Thiếu chủ, sau khi Thiếu chủnói "tam bí, bất bí". Bạch Sa lão nhân phải bám sát Thiếu chủ từngbước, không thể ly khai, làm sao có thể bỏ đi nơi khác?

Đông Phương Thanh Vân đáp :

- Đừng để ý đến lão nữa. Chúng ta cứđi?

Được vài chục bước, bỗng vang lêntiếng cười lanh lảnh :

- Để quan tài và chiếc gùi xuống, đira khỏi rừng.

Đông Phương Thanh Vân vẫn bước tiếpnói :

- Có giỏi thì bước ra, đừng hù dọa.

- Ngươi bảo ai hù dọa, tiểu tử kia?

Đông Phương Thanh Vân đáp :

- Ta bảo hạng vô năng như ngươi đó?

Một bóng người vọt tới trước mặtĐông Phương Thanh Vân, quát :

- Tiểu tử, ngươi bảo ta là hạng vônăng?

Đông Phương Thanh Vân cười to :

- Phải. Nếu không, tại sao lúc nàymới lộ diện?

Nguyên đó là một hổ hình đại hán,mặt đen như than, tay cầm trường kiếm. Y hùng hổ vung kiếm xông tới công kíchĐông Phương Thanh Vân. Chàng chờ hắn tới gần, mới lắc mình một cái, vọt ra phíasau lưng hắn.

Bỗng có tiếng gọi nghe như tiếng maquỷ :

- Lão nhị, trở lại đây?

Hắc diện đại hán nói :

- Tiểu tử, nhớ món nợ này?

Rồi lao vút vào rừng sâu.

Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên :

- Không ngờ đêm nay ta gặp lắm bọncường đạo trong rừng thế này.

Thanh