h tượng tên nữ đồng bóp lấy cỏ họng Vân Tức, cười nham hiểm và đẩy vị Tế Tư xuống đáy hồ.
Hồng Liên U Ngục hé mở trong thoáng chốc, rồi lại nhanh chóng khép lại.
Dưới hồ, vô số hồn mà gào thét, kêu lên sung sướng và thi nhau cắn xé thân thể vừa rơi xuống nước.
Trong giây phút ngắn ngủi, Phù Nam đã nhìn thấy người con gái mặc y phục trắng bị giam trong ngục sâu dưới nước. Thế nhưng vì quá sợ hãi trước lũ hồn mà, chàng đã chần chừ, rồi chỉ biết đứng nhìn căn ngục khép lại.
Ngày hôm sau, Phù Nam bị đuổi khỏi Nguyệt cung, và rời khõi núi Linh Tựu.
Sau đó, Lưu Quang không quay trở lại... còn Phù Nam, vẫn bình an sống sót.
Câu hỏi của Thần Triệt đã khơi lại nỗi đau trong lòng, khiến Phù Nam gần như không đứng vững nổi trên cành cây, suýt chút nữa rơi xuống. Phù Nam cúi đầu, không dám nhìn người con gái lưng gừ đang đứng trước hiên nhà, "Huynh... huynh thực sự là một kẻ hèn nhát."
"Thôi được rồi, không nói đến chuyện này nữa." Lặng im một hồi, bỗng nhiên Thần Triệt cười lên, rồi nhảy một bước, từ hiên nhà lên cành cây dẻ ngựa, nhìn Phù Nam nói: "Muội có cái này cho huynh."
"Gì vậy?" Phù Nam nửa ngạc nhiên nửa vui mừng, rồi đến thực sự bất ngờ.
"Cái này, cái này là..." Nhìn đồ vật trên tay Thần Triệt, Phù Nam không cất lên lời.
Đó là một chiếc vòng đeo trên trán màu bạc với những họa tiết hình hoa Mạn Châu Sa, trên đó có rất nhiều phù chú được khắc tinh xảo trông vô cùng tuyệt mĩ. Mặt trước của chiếc vòng có nạm một viên đá quý màu đó, phát ra thứ ánh sáng diệu kỳ dưới ánh trăng đêm.
Đây rõ ràng là một trong ba bảo vật của giáo - "Nguyệt Phách"!
"Trong giây phúc cuối cùng dưới ngục, muội đã lấy được cái này từ người của Vân Tức - Không có nó, không ai có thể làm Tế Tư được!" Thần Triệt đắcý cười, và trong lúc Phù Nam còn đang thất thần, khẽ kiễng chân lên đội chiếc vòng lên trán Phù Nam, "Huynh hãy nghĩ mà xem, muội trở lại làm Giáo chủ, còn huynh là Tế Tư, được không?"
Chiếc vòng đá quý vừa được đội lên đầu, thần lực mãnh liệt đã tỏa ra mạnh mẽ, khiến thần trí của Phù Nam bỗng ngẩn ngơ trong phút chốc.
"Không... không được." Phù Nam loạng choạng, một tay vung thanh kiếm để giữ thăng bằng còn tay kia đẩy chiếc vòng ra "Huynh không cần... đeo cái này thì sẽ... thì sẽ..."
Phù Nam ngẩng mặt lên nhìn Thần Triệt, lúc này trong đôi mắt ấy, cái nhìn trong trẻo, long lanh thuở nào đã hoàn toàn biến mất, mà thay vào đó là sự điên cuồng tàn ác... Phù Nam thầm nhớ lại quá khứ. Cảnh sư phụ rơi xuống giếng ba năm về trước lại như hiện ra trước mắt, và thấp thoáng đâu đây là nụ cười nham hiểm của tên nữ đồng áo đỏ.
"Huynh không muốn làn Tế Tư." Phù Nam cố bình tĩnh, dựa người vào cây dẻ ngựa, nhắm mắt định thần rồi lạnh lùng trả lời.
"Tại sao?" Không cần nhìn, Phù Nam cũng cảm thấy mũi kiếm đang dí sát vào cổ họng mình.
"Làm Tế Tư, có nghĩa là sẽ biến thành quái vật sống không ra sống, chết chẳng ra chết... huynh không muốn cuộc sống như thế!" Phù Nam nở một nụ cười đau xót, lắc đầu, "Hơn nữa, A Triệt, muội đã làm phép váo chiếc vòng này, muội muốn qua đó để biến huynh thành tên bù nhìn cho muội thao túng có phải không?"
Nói đên đây, sự quyết liệt và căng thẳng bao trùm khắp không gian.
Đôi mắt ấy giờ đây sao bỗng nhiên trở nên hoàn toàn xa lạ, đầy khinh thường và thù hận, như thể đã bị dồn nén tích tụ suốt hàng trăm năm.
"Cô là ai? Cô không phải là A Triệt!" Phù Nam không có thời gian để suy nghĩ nhiều, chàng vung kiếm ra nhưng rồi lại không biết đâm vào đâu.
Chú quạ Nha Nha nãy giờ vẫn đậu ở bên chứng kiến, dường như ngay từ đầu đã có ác cảm với vị khách không mời mà đến kia, nên không lại gần làm quen như với những người khác. Trong giờ khắc hai người đang căng thẳng, bỗng nhiên nó kêu lên một tiếng rồi lao vào nhanh như chớp.
"Đồ đáng chết!" Thần Triệt hét lên, và vung tay chém vào không gian. Chỉ nghe thấy tiếng quạ kêu thảng thốt, và bóng đen bay ra từ phía sau lưng Thần Triệt.
Trong bóng tối, miếng rách lớn trên lưng áo để lộ ra làn da trắng toát, nhưng từ phía sau mái tóc đen óng của Thần Triệt bỗng nhiên có ánh sáng màu xanh u ám lóe lên, lộ rõ một nụ cười nham nhở.
Trên đó... trên lưng của Thần Triệt, có một đứa bé!
Đứa bé này chỉ cao khoảng chừng ba mươi phân, co tấm thân khô rạc trên lưng Thần Triệt, đôi bàn tay nhỏ gầy gò như móng chân chin bám lấy cột sống và phía sau đầu nàng.
Nó ngẩng đầu lên nhìn Phù Nam và cười, một cái nhìn lạnh toát phát ra từ con mắt độc nhất, khiến cho Phù Nam lạnh người. Cái gì... cái gì thế này? Dẫu có lật hết tất cả thư tịch của toàn giáo, cũng chưa từng thấy qua phép thuật kỳ lạ như thế - khống chế người khác bằng cách bám chặt lấy thân thể!
Đêm rằm tháng bảy, trắng sáng vằng vặc, tỏa ánh sáng bàng bạc bao trùm lấy không gian.
Phù Nam nắm chặt lấy thanh kiếm trong tay, cảm thấy nó đang rung lên khe khẽ, phát ra những âm thanh nho nhỏ - thanh Khước Tà kiếm của chàng vốn dĩ rất bình tĩnh, vậy mà đêm nay lại không chịu ở yên như thế, có phải là ngầm báo rằng trước mặt là một thế lực tà đạo vô cùng lợi hại?
Đứa trẻ ngồi trên lưng Th