Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 329240
Bình chọn: 9.00/10/924 lượt.
công lao cho một vị đại tướng-quân nhà Hán thì hay hơn?
Đặng Vũ gật đầu tỏ vẻ hài lòng:
– Thế các em muốn nhường chức Tổng-trấn lại cho ai nào?
– Các đại-tướng ở đây nhiều quá, ai cũng làm Tổng-trấn được. Nhưng tao
thấy ông Bô-lỗ đại-tướng quân Mã Vũ là người nhân từ, biết thương dân,
vậy chúng mình nhường cho ông ấy quách.
Lục Sún cùng reo lên. Sún Lé nói với Đặng Vũ:
– Đại tư-mã! Chúng tôi muốn nhường chức Tổng-trấn thành Bạch-đế cho Bô-lỗ đại tướng quân Mã Vũ, vì ông ấy hiền lành lắm.
Nguyên Bô-lỗ đại tướng quân là người nhu nhã, học thức. Ông có hai đứa
con trai bị chết trong chiến tranh. Nếu hai con ông còn sống, tuổi cũng
ngang Lục-Sún. Vì vậy từ hôm Lục Sún tới Kinh-châu, ông thường sang lều
bọn chúng trò chuyện. Ông dạy chúng cách hành quân, bố trận, xung phong, hãm địch. Chúng học lấy thuật đó áp dụng vào việc chỉ huy Thần-ưng. Cho nên cả Lục Sún đều thích ông. Nay chúng đề nghị nhường công trạng cho
ông. Đặng Vũ nói:
– Được, vậy Bô-lỗ đại-tướng quân ở lại làm Tổng-trấn thành Bạch-đế,
Xuyên-khẩu. Còn tài sản của Công-tôn Thiệu vẫn để cho Lục Sún.
Lục Sún đồng ý đề nghị của Đặng Vũ, chúng lục lọi hết các phòng trong
phủ Trường-sa vương, lấy không biết bao nhiêu đồ quý giá. Chúng nó đều
là trẻ con ở rừng núi, đùa nghịch với thiên nhiên, không biết giá trị
vàng bạc châu báu. Sún Lé bảo Hồ Đề:
– Sư tỷ, chúng em biếu, sư tỷ đấy.
Hồ Đề thì xuất thân từ một cô gái Mường ở Tây-vu, nhờ tài thao lược, võ
công tuyệt vời và nhất là tính tình giản dị, mà từ một Động-chủ nàng
tiến lên làm Thống-lĩnh 72 động. Nàng lấy thú rừng săn bắn, hoa cỏ, dạy
giỗ thú vật làm vui, tuyệt không thích những đồ nữ trang. Còn vàng bạc,
nàng cũng thấy không cần thiết, nên dửng dưng trước kho tàng lớn lao.
Nàng nói với Trưng Nhị:
– Xin sư tỷ cho kiểm điểm lại, em dùng voi cho chở về Lĩnh-nam. Những thứ này, chúng ta cần đến nó sau này.
Trưng Nhị hiểu rằng, với kho tàng, sau này sẽ dùng để phục quốc, nàng sai đóng thành thùng.
Không biết Sún Lé nghĩ sao, lựa lúc người lớn không chú ý, bốc lấy một
ít châu ngọc, vàng bạc cho vào một túi nhỏ, đeo bên hông, nó nháy các
bạn rồi cùng cười.
Trong những anh hùng Lĩnh-nam tham dự trận đánh. Lục Sún là trẻ con, chỉ thích nghịch ngợm, ăn vặt mà không thiết đến tiền bạc. Chúng ở rừng lấy cây cỏ, thú vật làm tiêu khiển, được Hồ Đề nuôi nấng, dạy dỗ, thân nàng là lãnh chúa, mà coi bọn chúng như em, nên chúng thấy sung sướng, không còn ước vọng gì nữa. Hồ Đề dạy chúng những gì là yêu nước, là Âu-lạc,
là Văn-lang, khiến máu trẻ của chúng sôi sục việc nước. Tuổi chúng còn
nhỏ, được tham dự những việc người lớn, chúng thích chí. Còn tiền bạc
chúng không biết để lãm gì?
Thiên-thủ viên hầu Lại Thế-Cường nói nhỏ với Trưng Nhị, Trần Năng:
– Lĩnh-nam mình đến hồi đại-phúc rồi thì phải. Trên từ Trưng Nhị cho đến Lê Chân, Trần Năng, Phật-Nguyệt, dưới đến Lục Sún, người nào thấy vàng
bạc, châu báu cũng chẳng thiết gì. Đàn bà con gái ai cũng thích vàng
bạc, châu báu đeo đầy người. Còn các cháu đây nhan sắc cũng diễm lệ như
bất cứ ai. Võ công còn hơn ta, mưu trí trùm hoàn vũ, thế mà trông thấy
kho châu báu, chả cần xem xét, chả cần một món gì, khác với bọn tướng
Hán, người nào cũng hau háu nhìn vàng ngọc, nhất định Lĩnh-nam sẽ được
phục hồi.
Trưng Nhị cũng đồng một ý tưởng như Lại Thế-Cường. Hôm sau nàng gọi em trai Hồ Đề là Hồ Hác đến dặn rằng:
– Chị cho em về Giao-chỉ trước. Em mang theo một số đệ tử Tây-vu giúp
đỡ. Em tải mấy thùng châu báu về Tây-vu cất giấu cẩn thận. Việc này chỉ
có chị Hồ Đề, Trần Năng, Phật-Nguyệt, Lê Chân và sư thúc Lại Thế-Cường
biết mà thôi, còn ngoại giả em dấu hết. Những thùng châu báu, ta sẽ dùng đến mai sau.
Hồ Hác vâng lệnh lên đường.
Trong khi Đặng Vũ cho quân sĩ nghỉ dưỡng sức, thì Lục Sún, Mã Vũ ngày
ngày cỡi ngựa ngao du thành Bạch-đế. Các Sún nhận thấy dân chúng khóc
lóc tiếc thương vì Thục bị Hán đánh. Họ than thở rằng hồi sống dưới chế
độ Công-tôn Thiệu sung sướng hơn chế độ nhà Hán nhiều.
Một buổi chiều Sún Lé bàn với các Sún:
– Tao đề nghị chúng mình vào nhà tù thăm Công-tôn Thiệu hỏi xem y cai
trị cách nào mà dân chúng khoan khoái hơn Mã Vũ cai trị? Dân không vui
là tội chúng mình, vì chúng mình lập công cho Quang-Vũ, làm họ khổ sở,
tao nghĩ lỗi ở tại chúng mình.
Lục Sún đồng ý, chúng đòi đến nhà tù thăm Công-tôn Thiệu. Sún Cao nói:
– Sư tỷ Hồ Đề dạy rằng, dù đối với tù nhân, cùng nên lấy lòng hiệp
nghĩa. Công-tôn Thiệu là ông vua con, bị tù chắc khổ sở lắm. Chúng ta
mang rượu thịt vào thăm ông ấy mới phải.
Chúng lấy một bình rượu, một con gà nướng, rồi đến nhà tù. Viên quan coi tù biết chúng là những đại tướng-quân. Làm mất lòng chúng, chúng hú lên một tiếng, y sẽ bị chim ưng nhá thịt liền. Y mở cổng nhà tù nói:
– Thiên-ưng lục tướng muốn thăm nhà tù xin cứ tự nhiên.
Lục Sún đến nhà giam Công-tôn Thiệu. Y bị giam trong căn nhà đá, chân tay bị xích. Sún Lé ra bộ ta đây lịch sự:
– Công-tôn đại hiệp, mấy hôm nay chắc người khó chịu lắm nhỉ? Chúng tôi mang rượu thịt đến mời đại-hiệp xơi đây!
Công-tôn Thiệu