Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 329274
Bình chọn: 7.5.00/10/927 lượt.
ang, mặt sậm đen, phong thái ôn nhu:
– Đào đại ca giữa trận kết bạn với Vương đại-ca, nguyên Vương đại-ca là
Bình-nam vương của Ích-châu. Đại-ca theo hàng Lĩnh-nam nên mới đánh mau
thế. Còn đánh như thế nào em để chị Giao-Chi kể. Vì Đào đại-ca bảo tính
em hay đùa không được kể truyện.
Đoạn này thuật cuộc tiến quân của Đào Kỳ, cùng thời gian với cuộc tiến quân của Trưng Nhị
Sau Nghiêm Sơn, Phương-Dung lên đừng đi Kinh-châu, thì đạo-quân của
Triệu Anh-Vũ, Đinh Công-Thắng cũng lên đường. Đào Kỳ, Hoàng Thiều-Hoa đi Vĩnh-nhân. Giao-long nữ Trần Quốc đi cạnh Thiều-Hoa cười nói huyên
thuyên. Nàng là cô gái mồ côi, không cha, không mẹ bị đời hiếp đáp cơ
cực, may được Trần Quốc-Hương nuôi dạy coi như con đẻ, được cưng chiều
được dạy võ, dạy văn, dạy âm nhạc, nên giữa tuổi thơ tính tình nàng mở
rộng vô cùng. Từ khi còn ở Thiên-trường, nàng được đọc sách nói về người xưa cầm quân đánh giặc, thường mơ màng ngày nào đó nàng cũng ruổi ngựa, chỉ huy thủy quân xông pha mặt trận. Không ngờ bây giờ giấc mơ là đây.
Sau lần đấu với Đào Kỳ trên sông Thiên-trường, không những Đào Kỳ không
buồn mà càng sủng ái nàng như một cô em gái, biết trọng dụng tài của
nàng, nên nàng cao hứng cực điểm. Nàng nhìn Thiều-Hoa rồi hỏi:
– Chị Thiều-Hoa này, người ta nói Mỵ Nương đẹp lắm, Trương Chi say mê
nàng đến điên đảo, vậy không biết Mỵ Nương có đẹp bằng chị không?
Thiều-Hoa cười:
– Mị-Nương đẹp thế nào chị không biết. Nhưng có điều chị biết rõ là nàng chỉ có mối tình cho Trương Chi, chứ nàng không có mối tình yêu nước như Giao-long nữ.
Giao-long nữ hỏi Đào Kỳ:
– Sư tỷ Thiều-Hoa khen quá, làm em sợ. Em nghĩ tại sao mình đi đánh Thục làm gì? Chi bằng ta đem quân về Giao-chỉ giết Tô Định, chiếm hết sáu
quận lập Nghiêm đại-ca làm hoàng-đế. Chúng ta đánh sang Trung-nguyên,
bắt Hoàng-đế Trung-nguyên phải triều cống mình có phải hơn không?
Đào Kỳ lắc đầu:
– Trong chúng ta có ai muốn làm vua đâu? Chỉ mong phục quốc rồi ruổi ngựa ngao du ngắm cảnh hùng vĩ của đất nước mà thôi.
Hoàng Thiều-Hoa nghe Trần Quốc nói, nàng mới tỉnh ngộ:
– Ừ nhỉ! Sau khi phục được Lĩnh-nam thì ai sẽ làm vua? Hoặc giả sư phụ
ta? Ta thấy Khất đại-phu, Nam-hải sư bá đều là người hiệp nghĩa, tiêu
dao tự tại, chả ai muốn làm vua chi cho khổ thân. Không chừng sư phụ
mình phải làm vua cũng nên. Nếu sư phụ mình phải làm vua thì... ta phải
cản mới được. Ta không muốn người phải chịu khổ sở suốt đời. Ta đọc sách thấy vua lúc nào cũng lo lắng, ăn ngủ không yên, sao bằng làm lạc-hầu
tiêu dao núi rừng sướng hơn nhiều.
Bỗng Giao-long nữ nhớ ra việc gì, bảo Đào Kỳ:
– Em đọc binh thư nói rằng: “Binh quý hồ tốc”, nghĩa là dùng binh phải
cần cho mau. Lại cũng nói: “Xuất kỳ bất ý, công kỳ vô bị”, nghĩa là binh chúng ta xuất hiện ở chỗ giặc không biết, đánh vào chỗ giặc không phòng bị. Nay chúng ta đã mạo hiểm đánh ở phía Nam Thục như thế này, cũng
giống như ngày xưa Hàn Tín giả bộ một mặt sửa chữa Sạn- đạo, một mặt đổ
quân đánh Trần Thương, làm cho Hạng Võ không đề phòng.
Hoàng Thiều-Hoa thấy mới chỉ gần Đào Kỳ, Phương-Dung có một năm mà Giao-long nữ đã am tường binh pháp thì mừng lắm, nàng nói:
– Sư nếu muội là Đào Kỳ, thì em sẽ làm gì?
Giao-long nữ mở lớn mắt cười:
– Em ra lệnh cho ngựa lưu tinh báo các huyện đường mở sẵn cửa ải để quân đi qua. Tuyệt đối không cho dân chúng biết có binh tướng từ Lĩnh-nam
lên, như vậy Tế-tác giặc không biết được. Một mặt em ra lệnh cho
Trấn-nam tướng quân Trần Huệ ở Vĩnh-nhân triệu tập quân, chuẩn bị đi
Kinh-châu trợ chiến. Tai mắt giặc tại đó thiếu gì, chúng tin là thực,
chúng ta xuất quân đánh bất thần như sét nổ, thì lấy Độ-khẩu dễ như trở
bàn tay.
Đào Kỳ mở to mắt nhìn Giao-long nữ, chàng chỉ thấy đó là một cô gái xinh đẹp, lưng thon, ngón tay trắng như búp măng, đang cầm ống tiêu thổi
khúc Cổ loa di hận... Không ngờ trong đầu lại nghĩ được một kế tuyệt
diệu như vậy. Chàng hướng vào Giao-long nữ nghiêm trang chắp tay vái ba
vái:
– Đa tạ sư muội chỉ dạy.
Giao-long nữ vội chắp tay đáp lễ:
– Nghĩa phụ em thường nói: Đào hầu dạy con và đệ tử giống như Khổng-Tử
dạy học trò, lúc nào cũng phải giữ lễ. Nghĩa phụ em dạy con và đệ tử thì cho phát triển tự do, em mới được lý lắc với người.
Đào Kỳ cầm lệnh tiễn giao cho viên Tham-tướng dặn dò mấy câu. Y vâng dạ
ruổi ngựa như bay. Vì vậy khi quân qua các quận, huyện, dân chúng, quan
chức coi như chàng dẫn binh lính đi tập trận, không phải đón tiếp, cung
ứng lương thực như thường lệ.
Mấy hôm gần tới Vĩnh-nhân, chàng cho quân nghỉ ngơi, rồi sáng hôm sau
lên đường, để quân sĩ tới nơi vào lúc chập choạng tối. Trấn-nam
tướng-quân Trần Huệ chuẩn bị sẵn, tiếp rước chàng vào trướng trong
thành.
Phó tướng Ngô Đạt nói:
– Ty chức tiếp được lệnh tiễn của Nguyên-soái, ra lệnh cho quân sĩ chuẩn bị lương thực, lừa ngựa. Họ tưởng rằng sẽ lên Kinh-châu trợ giúp Đại
tư-mã. Họ đang chờ lệnh.
Trần Huệ, Ngô Đạt kinh ngạc, vì thấy bọn Đào Kỳ có 16 người, thì hết 8 là những thiếu nữ xinh đẹp tuyệt vời, tuổi còn trẻ.
Đào Kỳ chỉ Hoàng Thiều-Hoa giới thiệu:
– Đây là Vương-phi