Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 329281
Bình chọn: 7.5.00/10/928 lượt.
ô nói :
– Đặng đại-ca nói Trưng sư tỷ với bọn mình trợ giúp Quang-Vũ đánh Thục, là giúp quỷ hại dân.
Bức thứ tư vẽ bảy người cầm kiếm bị thua chạy, một người bị bắt trói,
người đó là Công-tôn Thiệu. Bức thứ năm vẽ Công-tôn Thiệu bị trói nằm
trong tù. Lục Sún cầm búa chặt xích cứu y.
Sún Hô bàn :
– Đặng đại-ca bảo chúng mình cứu Công-tôn Thiệu, chúng mày có đồng ý làm không ?
Sún Lé nói :
– Làm thì làm chứ sợ đíu gì Đặng Vũ. Tao đề nghị thế này : Lát nữa tao
ra mượn thợ rèn làm cho cái búa với mấy cái cưa nhỏ. Chúng mình quay một con ngỗng thực lớn, rồi bỏ búa, cưa vào gửi cho Công-tôn Thiệu. Lúc y
ăn thịt ngỗng, thấy búa cưa, y sẽ dùng để cắt xích, trốn đi. Sư tỷ Hồ
Đề, Trưng Nhị không thể nào nghi ngờ bọn ta đã thả tù. Chúng mày nghĩ
sao ?
Lục Sún đồng ý. Sún Lé lên ngựa ra chợ.
Chiều hôm đó Sún Lé mang một con ngỗng quay thực lớn, nặng đến mười cân
(5 kg) và một bình rượu vào nhà tù thăm Công-tôn Thiệu. Nó lấy bức thư
của Đặng Thi-Sách viết đưa cho Công-tôn Thiệu. Công-tôn Thiệu đọc cho nó nghe :
« Công-tôn đại-ca,
Từ hồi Kim-sơn cách biệt, đã hơn mười năm, chúng mình không gặp nhau.
Gần đây, mãi lo phục hồi Lĩnh-nam, nên nhiều lúc muốn lên Thiên-sơn yết
kiến Thiên-sơn lão tiên, gặp lại đại-ca, anh em hàn huyên mà không được. Hôm nay nhận được thư đại ca do Thần-ưng mang đến, em biết Thiên-sơn
thất hùng đã làm nên sự nghiệp Nghiêu, Thuấn ở Trung-nguyên. Em cho
Trưng Trắc lên đường thực hiện lời hứa của anh em mình cách đây mười
năm. Lục Sún sẽ cứu đại-ca tai qua, nạn khỏi. Thư bất tận ngôn, ngày
tháng còn dài, anh em mình sẽ còn gặp nhau.
Tiểu đệ Đặng Thi-Sách cẩn bút ».
Sún Lé nói nhỏ :
– Trong con ngỗng quay này có cái búa và cái cưa. Đêm nay Công-tôn đại-hiệp cắt xích mà về Thục. Thôi tôi đi đây.
Sáng hôm sau có tin báo với Đặng Vũ rằng : Công-tôn Thiệu vượt ngục.
Đặng Vũ, Sầm Bành, Trưng Nhị đến tận nơi điều tra, thấy ba tên cai ngục
bị đánh trọng thương nằm đó, các dây xích khóa chân tay Thiệu bị cắt
đứt. Đặng Vũ cười :
– Công-tôn Thiệu có vượt ngục cũng chẳng ngại, vì tinh thần quân đội
Thục đã tan vỡ, vậy chúng ta tiến quân cho mau. Trước hết chia quân làm
hai đạo. Một đạo theo giòng sông Trường-giang chiếm Võ-lăng, thuận thế
chiếm Bồ-lăng, Bích-sơn để phòng giặc đánh chận hông. Còn một đạo phải
đánh chiếm Lương-bình, Quảng-an và Phong-khê. Đến Phong-khê thì thì
Thành-đô ở trước mặt rồi.
Trưng Nhị bàn :
– Đạo đánh Vũ-lăng thì tôi xin lĩnh mệnh điều khiển. Tôi tiến tới hợp
với đạo quân Lĩnh-nam ở Long-xương. Như vậy Đại-tư mã tiến quân tới đâu
cũng không sợ gì nữa. Tôi chỉ cần đem các tướng Lưu Long, Đoàn Chí, Lê
Chân là đủ. Còn lại thì do tướng quân thống lĩnh. Tới Long-xương, tôi
ngược Nê-giang tiến về Thành-đô. Không biết ý tướng quân thế nào ?
Ý của Đặng Vũ là tiến vào Thành-đô càng sớm càng tốt. Nay được Trưng Nhị đề nghị đánh vào phía trái cản các đạo quân đánh vào Thành-đô thì còn
gì bằng nữa. Y chia cho Trưng Nhị toàn bộ thủy quân với mười vạn quân
bộ. Dự định hôm sau tiến quân.
Các thành chiếm được giao cho Phục-ba tướng quân Mã Viện trấn giữ.
Chiều hôm đó quân vào báo :
– Có sứ giả của Chinh-viễn đại tướng quân Đào Kỳ tới.
Từ hôm rời Đào Kỳ đến giờ, Đặng Vũ, Trưng Nhị không được tin tức gì, nay mới nhận được sứ giả.
Cửa trướng mở, sứ giả bước vào làm mọi người bật cười, vì sư giả là
Giao-long nữ Trần Quốc cùng với năm con trai của Nguyễn Tam-Trinh là
Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín và Giao-Chi. Họ mặc giống nông dân đất Thục,
lưng đeo bảo kiếm trông rất oai vệ. Đặng Vũ chưa biết đám này, đưa mắt
nhìn Trưng Nhị. Trưng Nhị giới thiệu từng người một, rồi hỏi :
– Có phải các em giả làm dân Thục, đi đường sông đến đây không ?
Giao-Chi gật đầu :
– Chúng em phải đi như vậy, chứ đi vòng, phải mất mấy tháng thì lâu quá. Dọc đường thủy quân Thục không tra xét gì, đến Cổ-lăng mới bị quân Hán
tra xét, chúng em phải đưa thẻ bài mới được đến đây.
Giao-long nữ cười:
– Chị Trưng Nhị, chị tiến quân chậm quá, hôm nay mới chiếm được có hai
thành thôi à? Bọn em chiếm được Độ-khẩu, Mễ-dương, Đức-xương, Phổ-khách, Việt-tây và Mỹ-cơ. Sư bá Triệu Anh-Vũ, Đinh Công-Thắng, chiếm được
Xích-khẩu, Giang-an, Long-xương rồi. Hai đạo quân đã bắt tay được với
nhau. Không chừng bây giờ vào Thành-đô rồi cũng nên.
Đặng Vũ thất kinh hồn vía hỏi:
– Thế thì khi cô nương lên đường, Đào tướng-quân đã tiến tới đâu rồi?
Giao-long nữ nói:
– Đào đại-ca ngưng tiến quân vào Thành-đô mà tiến phía Tây chiếm
Cửu-long Nhã-giang và Càn-định. Đào đại-ca bảo để dành cho Đặng tư-mã
vào Thành-đô trước. Đào đại-ca sợ thủy quân Thục mạnh, sai chúng em đến
trợ chiến. Sư-tỷ, đi dọc đường em nghe quân Thục phía Đông bị đánh tan
rồi phải không?
Đặng Vũ nghe Giao-long nữ nói, y mừng run người lên nghĩ:
– Đào Kỳ là người tốt với ta. Y đánh giặc không cần lập công, quan chức, y nhường cho ta chiếm Thành-đô đây.
Trưng Nhị hỏi:
– Em hãy thuật cho chị nghe chi tiết việc đạo quân Lĩnh-nam đánh như thế nào mà thành công mau như vậy.
Giao-long nữ chỉ một tướng quân trẻ tuổi, khí vũ hiên ng
