Di nhanh chóng cầm lấy sau đó quay lưng bỏ đi , nhìn dáng vẻ của hắn thật hả hê , nàng thù rất dai đó .
Mộ Dung Vân ở lại tới khi trời đã tối mịt , hắn cũng muốn ở lại thêm một chút nhưng ánh mắt của Lạc Thiên nhìn hắn như chỉ nhắn nhủ với hắn một điều , ngươi cút ngay cho ta .
" Tâm Di , yến hội ngày mai , ta đến đón muội đi cùng được không ? "
Lạc Tâm Di nhẹ nhàng gật đầu . Đây là lần đầu tiên hắn đón nàng .
" Yến hội ? " . Diệp Thiên Di hai mắt xoe tròn nhìn Lạc Tâm Di .
" Ngày mai , hoàng thượng thúc thúc mở tiệc tiếp đón các vị sứ thần của các nước a " .
Diệp Thiên Di lại lấy tay chỉ về phía mình . " Ta có được tính là sứ thần của Phong Thành Quốc không ? "
" Sứ thần của Phong Thành Quốc lần này là Lục Vương Gia , Mạc Thiên Hạo " . Lạc Thiên liếc mắt về phía Diệp Thiên Di , ngươi muốn bị lộ hay sao còn muốn tới đó .
Diệp Thiên Di hiểu được ý của Lạc Thiên nhưng chỉ xua tay tỏ ý không cần lo lắng , lão lục rất đáng yêu lại thông minh , sẽ không lật tẩy nàng , hơn nữa Mạc Thiên Khuynh hắn trước giờ vẫn giả ngơ giả ngốc , yến hội nào cũng không tham dự , chắc chắn trong đám sứ thần chẵng ai biết mặt hắn tròn hay méo .
" Vậy ta cũng đi , thật làm phiền thái tử rồi " . Diệp Thiên Di chân chó nhìn Mộ Dung Vân , còn nhắn nhủ thêm một câu . " Ngày mai thái tử cũng đừng mặc trang phục tử sa, hai người chúng ta sẽ mặc một màu " . Vừa nói lại vừa nhìn Lạc Tâm Di cười ngọt ngào .
Mộ Dung Vân cười gượng nhưng vẫn gật đầu đồng ý . Sau đó đành cáo từ mọi người ra về .
Khi Mộ Dung Vân vừa định bước lên xe ngựa thì nha hoàn Hạ Nhi nhanh chóng chạy tới đưa cho hắn một cái bọc nhỏ màu trắng nói là của tiểu thư nàng gửi cho hắn . Sau khi Mộ Dung Vân đã ngồi yên trên xe ngựa thì lập tức mở ra , bên trong là những cây kẹo thủy tinh đủ màu sắc nhưng chỉ màu xanh hắn thích là không có , cũng đúng , khi nãy Tâm Di đã lựa hết màu xanh ra rồi chỉ là tuy lúc đầu là của hắn nhưng sau đó lại trong tay Mạc Thiên Khuynh .
Mộ Dung Vân bật cười mỉa mai khi nghĩ lại lúc đầu là của hắn nhưng lúc sau lại là của Mạc Thiên Khuynh , thật là ý trời . Mộ Dung Vân nhìn những cây kẹo đủ màu sắc thật lâu sau đó gói chúng lại đặt vào trong áo , ít nhất nàng vẫn nhớ sau Mạc Thiên Khuynh còn có hắn là được , ít nhất trong lòng nàng vẫn còn vị trí cho hắn là được . Mộ Dung Vân dựa cả người vào trong xe , hai mắt nhắm lại ít nhất hắn chỉ sau một người cũng được ...
Ngày hôm sau , Mộ Dung Vân từ sớm đã chờ sẵn trước cửa phủ Định Quốc , mặc dù hắn đã quen nhìn hai người trước mắt nhưng không không khỏi hít một hơi thật sâu , hai người họ thật sự rất xứng đôi , quần áo cùng một kiểu từ màu sắc tới hoa văn , ngọc bội đeo bên mình cũng là một đôi , thậm chí cả dáng người cũng giống nhau luôn . Nhìn lại mình một lượt , xong lại ngước lên nhìn , ờ .... một thân bạch y tao nhã , trông hắn cũng rất anh tuấn nhưng sao hắn lại quên bạch y là màu sắc đặc trưng của Lạc Thiên chứ , thoạt nhìn bốn người bọn họ , không phải sẽ thành hai đôi sao ? A , Mộ Dung Vân đưa hai tay lên ôm đầu , bây giờ về thay y phục liệu có kịp không ? Thực tế trả lời là không , mọi người không đợi hắn mời đã yên vị trên xe ngựa , Mộ Dung Vân đành ão não leo lên xe ngựa , lần sau hắn tuyệt đối sẽ mặc màu đen , tuyệt đối như vậy .
Yến hội lần này tuy chỉ mang tính chất là tiếp đón sứ thần nhưng vẫn không kém trang trọng , bên trong cung yến giăng đèn kết hoa , không khí vô cùng nhộn nhịp kèm theo tiếng nhạc khí tưng bừng không ngừng nghỉ , thật là náo nhiệt . Các cung nữ , thái giám chạy qua chạy lại không ngừng lên rượu , lên món ăn .
Tuy còn cách thời gian khai yến một khoảng nhưng mọi người dường như đều có mặc đầy đủ , các sứ thần đại diện một nước mặt mũi nghiêm trang , trong số đó lại còn có các vương gia , công chúa tham dự , ai cũng cố gắng toát lên mình vẻ mặt càng cao quý càng tốt nhưng khi nhóm người của Mộ Dung Vân vừa tiến vào thì ánh mắt cao ngạo đến mấy cũng phải ngước nhìn theo ,các vị công chúa , tiểu thư quên cả việc e thẹn nhìn Lạc Thiên rồi lại nhìn Diệp Thiên Di , một người lãnh đạm như băng , một người nồng ấm như lửa , con tim yếu đuối của các nàng làm sao chịu nổi cảnh tượng này, cũng có một số lại nhìn Mộ Dung Vân , thân phận thái tử của hắn dù sao cũng khó ai sánh kịp .
Đa số nam nhân thì quên cả chớp mắt nhìn Lạc Tâm Di , bọn họ không phải là chưa nhìn thấy nữ nhân sắc nước hương trời , không phải là chưa nhìn thấy mỹ nhân như họa nhưng quả thật đã ai đẹp bằng nàng , bờ môi , ánh mắt như vậy , nam nhân nào có thể cưỡng lại nỗi . Cũng có không ít ánh mắt nhìn Lạc Tâm Di chán ghét, hừ nàng ta dù có đẹp tới đâu cũng chỉ là một nữ nhân bị từ hôn , Lạc Thiên đi cùng nàng ta thì thôi đi , ngay cả tứ vương gia của Phong Thành Quốc cũng theo nàng ta về , bây giờ thái tử cũng đi bên cạnh nàng ta , sao nàng ta không đi luôn lại còn quay trờ về chứ .
Lạc Tâm Di cảm thấy ánh mắt không thể giết người là một điều may mắn , nếu không nàng quả thật phải chết rất nhiều lần . " Đứng bên cạnh ba cây hoa đào này , thật khiến nhiều người căm ghét mà " .
Mộ Du
