Huyễn Thần
Tác giả: Vân Thiên Không
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3217620
Bình chọn: 10.00/10/1762 lượt.
mù mở mắt a!
Đáng tiếc, Tiểu Cường lại không thích ăn, đem nồi thịt rắn bưng vào trong động, sau đó… Hắn một lần nữa nằm ở trên ghế, bắt đầu nhìn trang thứ tư của Kim thư, tập trung đại não, hai mắt nhìn đăm đăm, tới nửa đêm, bất đắc dĩ hắn phải bỏ cuộc… Hắn đem Kim thư cất vào trong lòng sau đó nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, chỉ trong nháy mắt, một năm đã qua đi, một năm qua hắn đã khắc khổ rèn luyện, thực lực của hắn đã phát triển rất nhanh, so với lúc trước hiện giờ hắn đã mạnh hơn rất nhiều!
Cảm khái nhìn Tiểu Cường một cái, lúc này… Tiểu Cường đã thảy đổi, hồng, hắc, lục, ba loại màu sắc quỷ dị xuất hiện ở trên thân nó, nhìn lại thật giống như một chiếc xe thiết giáp sặc sỡ.
Đầu của Tiểu Cường không to ra thậm chí thân thể còn gầy đi, nhưng là… Một tên ngốc cũng có thể thấy, so với một năm trước, nó đã mạnh lên rất nhiều! Một năm này, mặc dù không biết mỗi ngày nó làm gì nhưng mà sự tiến bộ của Tiểu Cường có thể so sánh với hắn.
Nổi bật nhất có lẽ chính là cái đuôi màu xanh biếc, toàn bộ cái đuôi trừ bỏ phần cuối còn lại tất cả đã biến thành một thứ kim loại màu xanh biếc, thoạt nhìn dữ tợn đến cực điểm!
Lúc vừa đến thuỷ đàm, thường thường hắn còn có thể chứng kiến một số ma thu, nhưng là một năm sau đã không thấy bất cứ một ma thú nào có can đảm xuất hiện chung quanh thác nước nữa, nơi này đã xuất hiện một ma thú mà tất cả đều sợ hãi, chính là ma thú cấp cao - Tiểu Cường!
Đương nhiên, đây chỉ là phía ngoài của ma thú sâm lâm, ma thú cũng không quá cường đại, bất quá… Lúc vừa tới ma thú ở đây cũng không quá yếu nhược.
Một năm sau, hắn có được sự tiến bộ như bây giờ kì thật đều nhờ vào Tiểu Cường, nếu như không phải nó mỗi ngày đều đem độc xà đến, thể chất của hắn khó có thể tăng nhanh đến như vậy, bây giờ… Hắn đã có thể mang phụ trọng một trăm kilogam rồi, ba phút đồng hồ là có thể hoàn thành một ngàn thước thuỷ đàm, này ở trên địa cầu đã đạt tới siêu nhân rồi!
Mặt khác đáng nói chính là, sau một tháng tu luyện, hắn bằng vào sự cố gắng của chính bản thân đã có thể thấy được nội dung của trang thứ tư, đã học được cách đem đấu khí phân bảo về toàn cơ thể, cùng với tụ khí công kích, mặc dù sau hơn mười tháng vẫn chưa có cách nào khám phá được nội dung của trang thứ năm nhưng với hắn thế đã là rất thoả mãn!
Cuối cùng phải nói đến chính là khoái kiếm của hắn, cho tới lúc này, trong thời gian một giây hắn đã có thể đâm ra hai kiếm liên tiếp nhưng là một năm sau cùng thời gian đó hắn đã có thể đâm ra ba kiếm, đừng tưởng gia tăng thêm một kiếm là đơn giản, phải biết rằng… Hiện tại mỗi một kiếm của hắn đều là phối hợp với đấu khí đâm ra, mỗi một kiếm đều có năng lực xuyên thấu cao, cùng với nguyên bản không thể so sánh được.
Đương nhiên, một năm luyện tập hắn khó có thể đạt tới cảnh giới cao được, đấu khí như thế, khoái kiếm như thế, không có khả năng làm hắn trở thành cao thủ, đấu khí hắn mới bắt đầu mà thôi, khoái kiếm cũng chỉ nhanh một chút, về phần đấu khí kết hợp với khoái kiếm hắn bây giờ đang chậm rãi tìm hiểu kết hợp!
Cuối cùng nhìn lại phiến rừng mà một năm qua hắn từng sinh sống, dứt khoát nhảy lên lưng Tiểu Cường, không hề quay đầu, hắn không thể ở mãi chỗ này được, còn có rất nhiều chuyện chờ hắn đi làm!
-------------------------------------------------------------------------------------------- HUYỄN THẦN
Tác giả: Vân Thiên Không
Chương 50: Trượng nghĩa xuất thủ.
Dịch: tranbaolong
Biên dịch & biên tập: blackcat132
Nguồn: http://tangthuvie
Nhanh! Nhanh đuổi theo cho ta! Đừng cho hắn chạy…
Bên dưới bầu trời u ám kia, một đoàn người chừng hơn hai mươi hắc giáp võ sĩ, đang ở trên Thảo nguyên nhanh chóng truy đuổi, phía trước bọn họ, đang có một thân ảnh lảo đảo, gian nan đang cố chạy vào trong thảo nguyên để đào tẩu, rất hiển nhiên… Hắn chính là đang bị đám người kia truy sát!
Băng!
Một tiếng buông cung vang lên, thân ảnh đang lảo đảo kia thân thể đột ngột nghiêng mạnh về một bên, cùng lúc đó thì… Một đạo ánh sáng màu vàng, nhanh như tia chớp xẹt nhanh ngang qua khoảng cách hơn trăm thước, hướng ngay vào tên đầu lĩnh hắc giáp võ sĩ bắn tới!
A!
Trong tiếng kêu đầy thê thảm, tên võ sĩ cả người bao phủ trong hắc giáp kia đang kêu gào bi thảm, bị trúng ngay một mũi tên vào mặt, từ độ sâu ghim vào của mũi tên cho thấy, người này chết chắc rồi!
Nhưng cái chết của hắc giáp võ sĩ này, cũng không làm cho bọn hắc giáp võ sĩ còn lại phải sợ hãi, một âm thanh hưng phấn chợt vang lên nói: “Mọi người mau đuổi theo, hắn chỉ còn lại có sáu mũi tên, hôm nay nhất định phải giết chết hắn!”
Thanh âm chưa dứt, thân ảnh đang nghiêng ngã phía trước, một lần nữa mạnh mẽ xoay người trở lại, trường cung trong tay liên tiếp bắn ra đầy giận dữ, trong khoảnh khắc… sáu mũi tên kinh người kia bay qua khoảng cách trăm thước, chui thẳng vào bên trong cơ thể của từng tên hắc giáp võ sĩ, nhất thời… Trong âm thanh kêu gào thảm thiết, sáu gã võ sĩ gần như là đồng thời té ngã xuống.
Nhìn thấy đối thủ rốt cuộc cũng đã bắn ra hết sáu mũi trường tiễn, tức khắc, mười tám tên hắc g