Lãnh khốc phu quân
Tác giả: Thượng Quan Sở Sở
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 324374
Bình chọn: 7.5.00/10/437 lượt.
Hắn dừng người lại, cúi xuống hôn lên lệ của nàng, cố gắng chịu đựng bất động trong cơ thể nàng, chờ cho cơn đau qua đi.
« Ta yêu nàng. » Hắn nhìn khuôn mặt nàng, phun lộ nỗi lòng mình. Hắn ôm chặt lấy nàng, lặp đi lặp lại lời bày tỏ một tình cảm đã ẩn nhẫn từ lâu. Bóng dáng mơ hồ trong lòng kia dần dần biến mất, chỉ còn hình ảnh của Khuynh Thành. Quá khứ hãy ở yên trong quá khứ. Giờ hắn muốn có Khuynh Thành, Khuynh Thành là của hắn…
Chương 13 : Nùng tình mật ý
Hẳn là lúc nàng rơi xuống khe núi không túm được dây leo, không bám được vào nham thạch, bảo kiếm của cha cũng không cắm được vào vách đá, nên bị đập thật mạnh xuống đất rồi. Mà không phải, nàng nhớ rõ chính mình có đem bảo kiếm cắm vào nham thạch, có thi triển khinh công rơi xuống đất kia mà. Sao cơ thể nàng lại khó chịu như vậy chứ ? Ê ẩm, đau nhức, hai từ đó không đủ hình dung lấy một phần vạn những gì nàng đang cảm thấy. Hẳn là nàng bị trúng gió chăng, không những cả người đều đau, mà đầu cũng vô cùng đau, như muốn nổ tung ra vậy.
Khuynh Thành khẽ cử động thân mình đau nhức, chậm rãi mở mắt. Gì thế này ? Hắn sao lại ở trên giường nàng ? Thế là một loạt những gì phát sinh hôm qua liền từ từ hiện lại trong óc nàng, khiến nàng cả kinh, tối hôm qua rốt cuộc nàng đã làm gì ? Làm sao nàng có thể hồ đồ như thế chứ ? Nàng hơi hé miệng cười khổ. Nam nhân nằm trước mặt nàng nhắm chặt hai mắt hiển nhiên còn đang ngủ. Loại chuyện này, khổ nhất chỉ có nữ nhân, hắn chẳng qua coi nàng như kỹ nữ làm ấm giường mà thôi.
Khuynh Thành khẽ bỏ chăn ra ngồi dậy, trèo qua người hắn xuống giường, khó khăn nhặt lên quần áo, từng cái từng cái mặc vào trên người. Hôm qua bọn hắn thực phóng túng quá đỗi, hắn ‘ăn’ nàng rất nhiều lần, trách không được cả người nàng đều đau. Cố gắng chịu đựng sự khó chịu, nàng khó khăn rón rén bước từng bước ra khỏi căn nhà. Không phải Hàn Ngự Tuyệt sức đề phòng kém, mà là Khuynh Thành rất đặc biệt. Tuy nàng hơi ngốc nghếch, nội công tu vi lại vô cùng cao. Năm đó Giang Thu Nhan khi đả thông kinh mạch nàng, cũng vô tình đem toàn bộ công lực bản thân truyền vào cơ thể nàng. Nếu so đấu nội công, hẳn nàng không có địch thủ, cũng chính bởi như thế, nàng hoàn toàn có thể hành động tự nhiên ở cạnh Hàn Ngự Tuyệt mà không bị phát hiện.
Nàng lưu luyến hắn, nhưng không muốn lưu lại bên hắn. Nàng đã tặng sự trong sạch của mình cho hắn, nếu nàng đoán không nhầm, gã nam nhân ngốc kia sẽ muốn chịu trách nhiệm mà lưu nàng ở lại. Chuyện xảy ra tối qua không thể trách ai trong số họ, nàng không muốn dùng lý do vô sỉ này để đấu hắn. Nàng yêu hắn, nhưng nàng cũng cần có tôn nghiêm của mình.
Hàn Ngự Tuyệt tỉnh lại, bên người đã trống trơn. Hắn đưa tay sờ nơi nàng vừa nằm ngủ, vẫn còn hơi ấm, chứng tỏ nàng vừa rời đi không lâu. Quần áo nàng cũng không còn nằm trên đất, rõ ràng nàng muốn bỏ đi rồi.
Hàn Ngự Tuyệt vừa tức vừa hoảng, nhanh chóng nhảy xuống giường mặc quần áo. Rốt cuộc nàng nghĩ cái gì ? Đã phát triển tới mức như vậy, nàng nói đi là đi, không lẽ không có chút lưu luyến nào sao ?
Đường đường đệ nhất sát thủ võ lâm, người ngủ bên cạnh đột nhiên biến mất, nếu chuyện này loan ra, dễ gây cười mà chết mất không ít người. Không lẽ vì lâu lắm không chạm qua nữ nhân, nên tối qua vận động quá sức kịch liệt, khiến hắn ngủ như chết sao ?
« Ai da… » Cứ bước từng bước, giữa hai chân lại truyền đến một cơn đau nhức, nàng không nhịn được khẽ thốt lên tiếng rên.
Đứng trước rừng hoa đào, nàng đã phát hiện cánh rừng này được bày trí theo trận Ngũ hành Bát quái, hơn nữa trận pháp vô cùng tinh diệu, người bình thường vốn không phá nổi. Nhưng nàng thì khác, ba người ông nội, cha nàng, mẹ nàng đều là cao thủ. Vốn gia học uyên nguyên (ý nói gia đình có truyền thống tri thức sâu xa về vấn đề gì đó), hơn nữa nàng vốn rất hứng thú học, nên những thứ này so với nàng chả có gì là khó hết.
Nàng hơi váng đầu hoa mắt, hai chân như nhũn ra, chỉ có thể cúi người, hai tay chống đầu gối nghỉ ngơi. Nàng vốn ít sinh bệnh, không biết bị ốm lại có thể khó chịu thế này.
Nàng đứng lên muốn tiếp tục đi, đột nhiên trước mắt tối sầm, ngã về phía sau, ngay lập tức rơi vào một vòng tay ôm cực kỳ ấm áp.
« Nàng làm sao thế ? » Hàn Ngự Tuyệt chỉ nghĩ còn chưa đi xa, nào biết vừa bắt kịp nàng đã thấy tình cảnh đau lòng như thế.
Đôi mắt đẹp của Khuynh Thành nhắm hờ một nửa, yếu ớt nói. « Huynh yên tâm, muội không chết được đâu. Muội chỉ là bị cảm lạnh một chút, còn đi được, sẽ không phải ở lỳ trong này không đi đâu. »
« Ta sẽ không đuổi nàng đi nữa. » Nàng có lẽ không chú ý thấy, giọng điệu của hắn hoàn toàn khác so với bình thường.
Nàng tự cười giễu. « Là vì muội đã hiến thân cho huynh sao ? » Hiến thân cho hắn rồi, mới có thể ở lại trong thế giới của hắn.
Hắn không hề có biểu hiện nổi giận đùng đùng như bình thường, mà chỉ đưa tay khẽ vuốt tóc nàng. « Vì sao cứ phải nghĩ không tốt về ta như thế ? » Cho tới giờ chưa ai dám dùng giọng như thế nói với hắn.
« Huynh chán ghét muội, trong lòng huynh, muội cả kỹ nữ cũng không bằng. » Thanh âm nàng cực kỳ lãnh đạm.
« Nàng đang không khỏe