nhi của bọn chúng.
Độc Cô Hàn biến sắc. “Lão nói sao? Lão nhốt con bé đi đâu rồi?” Không lẽ Hàn Ngự không cứu nàng kịp?
“Ha ha, ả ta đã trúng Thất tình lục dục đan, bị đồ đệ của ta mang đi thưởng ngoạn rồi.”
“Đồ đệ nào của lão?”
“Đệ tử đắc ý nhất của ta, Ngự nhi.”
Lão vừa dứt lời, Mộ Dung Ý Vân và Độc Cô Tiêu Diêu cùng cười rộ lên, Mộ Dung Ý Vân cười tới mức gập cả bụng, vui vẻ thốt. “Quên mất chưa nói cho lão, đồ đệ của lão giờ đã là con rể của ta. Hắn cùng Khuynh Thành đóng cửa làm gì ta quản không có được. Cám ơn lão đã giúp hai đứa chúng nó tăng thêm gia vị cho khuê phòng. Đương nhiên, lão yêu quái nhà ngươi thì biết gì về cái gọi là gia vị cho khuê phòng chứ.” Ai da, sao lại có người ngốc thế chứ.
Mộ Dung Nghĩa trầm mặt hỏi lại. “Bọn hắn là vợ chồng rồi sao?”
Mộ Dung Ý Vân cười gian ác. “Đúng a, giờ lão mới biết sao? Từ lâu lắm rồi, đồ đệ yêu quí của lão đã cưới nữ nhi của ta. Khuynh Thành cũng đã có mang được ba tháng, không bao lâu sau, tiểu hài tử của bọn hắn sẽ ra đời. Lão sợ bọn họ cưới lâu rồi sinh ra nhàm chán nên giúp họ chế tạo kích thích tình cảm sao? Không vấn đề gì, cứ việc thôi. Chỉ là nữ nhi của ta sẽ mệt mệt… ai da, lát về phải nấu bát canh gà tẩm bổ cho nàng mới được.”
Mộ Dung Nghĩa hai tay run lên, trầm giọng thốt. “Ý trời, quả thật là ý trời.” Hắn vốn muốn làm nhục cháu ngoại của mình, kết quả lại tặng cho vợ chồng nó một màn xuân sắc.
“Đúng là ý trời.”
Quả nhiên là ý trời. Hơn hai mươi năm trước lão giả chết lừa gạt toàn bộ mọi người, lần này sẽ không được may mắn như thế. Còn về việc lão bị xử trí ra sao, từ từ thương lượng… Tóm lại, biết chắc chắn kết cục của hắn sẽ không có gì hay ho.
—
Chú thích:
(1) Gia huấn: kiểu như lệ nhà, những điều cần biết trong gia đình í