Lãnh khốc phu quân
Tác giả: Thượng Quan Sở Sở
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 324020
Bình chọn: 7.5.00/10/402 lượt.
hay không chứ?”
Bốn sát thủ nghĩ thầm, sao lại không giống, ngay cả đại ca cũng không thèm nhận, còn có gì không làm được? (Các người cũng tính là biết nhìn người ha!)
“Ngươi không phải muội muội của Tiêu Diêu công tử? Vậy ngươi là ai? Tại sao lại ở Bách Hiểu Đường?” Bách Hiểu Đường đâu phải chốn ai tới cũng được.
“À, mẹ ta từng là Đường chủ Bách Hiểu Đường, ta tới đó làm khách không được sao?” Cho dù cha mẹ nàng thoái ẩn giang hồ đã hơn mười năm, nhưng bất kỳ môn phái nào trên giang hồ, ai cũng phải nể mặt hai vợ chồng họ. Tới lúc quan trọng, vẫn là nên lôi cha mẹ nàng ra dọa người thôi. Bảo nàng cậy thế khinh người cũng được, cáo mượn oai hùm cũng tốt, cứ bảo vệ tính mạng đã rồi nói sau.
Tuyệt Mệnh lão nhân cả kinh. “Ngươi là nữ nhi của Mộ Dung Ý Vân?”
Phản ứng của lão vô cùng kỳ lạ, Độc Cô Khuynh Thành không hiểu gì cả nhưng vẫn thành thật trả lời. “Đúng thế.”
“Cha ngươi là ai?”
“Mẹ ta là Mộ Dung Ý Vân, thế theo lão, cha ta là ai nào? Làm ơn đi, cái loại vấn đề này một kẻ vô danh bất kỳ trên giang hồ cũng biết. Môn chủ là tông sư thế hệ trước, cư nhiên lại đi hỏi một câu cơ bản như thế, không sợ mất mặt sao?”
Tuyệt Mệnh lão nhân hừ lạnh. “Quả nhiên là con gái của nàng ta, vẻ mặt giọng nói đều giống hệt nàng ta.” Thiên hạ chỉ có độc nhất một Mộ Dung Ý Vân mới có thể dạy dỗ ra được một đứa con gái như thế.
“Đúng thế, lão biết cha mẹ ta sao? Vậy hãy nể mặt bọn họ mà tha cho ta đi.”
Lão nhân chuyển giọng ác độc, rít lên qua kẽ răng. “Chỉ biết thôi sao?” Hắn đã nuôi lớn đứa nghiệt nữ chỉ biết có người ngoài đó suốt mười bảy năm trời. Nếu không sinh nó ra, hắn cũng sẽ không bị thân bại danh liệt, hơn hai mươi năm không thấy mặt trời. Cũng là đứa nghiệt nữ kia khiến hắn thật hổ thẹn với liệt tổ liệt tông họ Mộ Dung.
Đúng thế, Tuyệt Mệnh lão nhân chính là Mộ Dung Nghĩa năm đó. Khi ấy hắn bị con gái con rể liên thủ ép tới đường cùng, để bảo toàn tính mạng đã phải giả chết. Sau đó hắn sáng lập ra Tuyệt Mệnh môn, một lòng tìm vợ chồng Độc Cô Hàn báo thù, không ngờ vợ chồng chúng đã sớm thoái ẩn giang hồ, hành tung bất định. Hôm nay con gái bọn chúng tự rơi vào tay lão, không lẽ là ý trời?
Độc Cô Khuynh Thành chợt lạnh run người. “Lão môn chủ kia, không phải lão có thù oán gì với họ chứ?” Xong rồi xong rồi, biết thế lúc nãy đừng có cáo mượn oai hùm.
Tuyệt Mệnh lão nhân, không, là Mộ Dung Nghĩa mới đúng, cười lạnh. “Đúng thế.”
Độc Cô Khuynh Thành nuốt nước miếng đánh ực một cái. “Lão định làm gì ta?”
Hắn chậm rãi đi tới gần Khuynh Thành. “Cha mẹ ngươi làm hại ta bị toàn thể võ lâm xa lánh, thân bại danh liệt, ngươi nghĩ ta sẽ làm gì ngươi?” Là lão xứng đáng bị như thế.
“Lão…”
Khuynh Thành còn chưa nói xong, Mộ Dung Nghĩa đột ngột bóp chặt lấy cằm nàng, nhét một viên dược hoàn vào miệng. Khuynh Thành bị lão bắt nuốt viên thuốc vào bụng, ho khù khụ một lúc.
“Lão cho ta ăn cái gì thế?”
“Thất tình lục dục đan.” Xuân dược lợi hại nhất trên giang hồ.
“Lão…” Độc Cô Khuynh Thành nàng thân mình bách độc bất xâm, nhưng thứ thuốc này để kích thích dục tình vốn không phải độc dược. Trời ơi, lão ta muốn làm gì? Muốn chà đạp nàng sao?
Mộ Dung Nghĩa lạnh lùng nói. “Bọn chúng hại ta tới mức này, ta sẽ hủy hoại nữ nhi của chúng.” Cô ả này nhất định là điểm chết của bọn chúng, hủy hoại nữ nhi của chúng so với giết nàng ta sẽ càng khiến bọn chúng đau đớn khổ sở.
Mộ Dung Nghĩa đảo mắt nhìn thuộc hạ. “Thưởng cho các ngươi.”
Thất tình lục dục đan quả thật phát tác rất nhanh chóng, toàn thân Khuynh Thành đã bắt đầu nóng rực, máu chảy rần rật trong mạch máu, hơi thở hào hển. “Không, không được;”
“Rất nhanh sẽ không chịu nổi thôi, ngươi cũng sẽ giống mẹ ngươi, trở nên hạ tiện.”
“Lão… đáng… chết. Mẹ ta vốn trong sạch, lão mới là hạ tiện.” Nàng một mặt vận lực nhéo mạnh vào chân, một mặt mắng chửi lão ta. Nàng đã bắt đầu cảm thấy bản thân mất đi sự khống chế, nàng thật sự sắp chịu không nổi nữa rồi. Ngự, cứu thiếp với.
Mộ Dung Nghĩa cười lạnh. “Mang ả xuống, mặc các ngươi xử lý, muốn làm gì thì làm.” Ả ta xinh đẹp như thế, giờ lại trúng mị dược, không tin không có ai động tâm. (Ác quá nha, nàng í là cháu ngoại của lão nha! = =”)
Nhìn thấy tiểu mỹ nhân, đã nhiều kẻ ngứa ngáy muốn động tay chân, nhưng ai cũng ngại cha mẹ nàng, không ai dám coi thường mà động thủ. Vợ chồng Độc Cô Hàn đều nổi tiếng hễ có thù tất sẽ báo, nếu động tới con gái bọn họ, sau này tới lúc họ trả thù…
Mộ Dung Nghĩa lạnh lùng lướt mắt nhìn khắp đám đệ tử mắt đói khát nhưng lòng lại nhát chết cười khẩy. “Không ai dám sao?”
“Ta muốn.” Hàn Ngự mặt nghiêm trang lạnh lùng đi vào, trong tay cầm Truy hồn kiếm, thanh âm lạnh lẽo của hắn khiến mọi người chung quanh rét run cầm cập.
Khuynh Thành vui sướng trong lòng, hắn đã tới cứu nàng.
“Thiếu chủ.” Cả đám người đồng thanh kêu lên thỉnh an, cung cung kính kính, chỉ sợ không cẩn thận sẽ thành quỷ dưới kiếm Truy hồn.
“Sư phụ.” Hắn nhìn Mộ Dung Nghĩa, cố hết sức không để lão ta nhìn thấy lửa giận trong mắt hắn. Lão già đáng chết, dám đem nữ nhân của hắn tùy tiện tặng cho người khác, hắn