XtGem Forum catalog
Lãnh khốc phu quân

Lãnh khốc phu quân

Tác giả: Thượng Quan Sở Sở

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 324071

Bình chọn: 7.00/10/407 lượt.

i gọi ta là gì?”

Tiêu Diêu công tử đắc ý vênh mặt. “Ta gọi ngươi là tiểu muội phu.” Năm đó bọn hắn có ước định, hắn phải gọi thê tử của gã ta là đại tẩu, nhưng có nói phải xưng hắn là đại ca đâu. Hàn Ngự cưới là cưới muội muội hắn, hắn gọi tiểu muội phu, hợp tình hợp lý thế còn gì.

“Trong vòng một ngày không được đứng lên.” Hàn Ngự nghiến răng nghiến lợi thốt. “Đại ca.” Nói xong liền ôm lấy Khuynh Thành giận dữ bỏ đi. Có gã bằng hữu đáng ghét như Tiêu Diêu công tử, quả thật hắn xui tám đời.

“Nhi tử, thương thế của con không sao chứ?”

Tiêu Diêu gật đầu. “Không sao đâu ạ.”

“Không chết là được.”

Tiêu Diêu chợt nhớ ra điều gì liền nghiêm mặt nói. “Mẹ, con có việc này phải nói với mẹ.”

*

Khuynh Thành bị ôm ra ngoài vô cùng tò mò chuyện giữa đại ca nàng và Hàn Ngự, liền dụi dụi ngực hắn nói nhỏ. “Chàng và đại ca thiếp bộ có thù oán gì sao?” Trông qua rất giống a.

Hàn Ngự hừ lạnh. “Hắn ta đã cứu ta một mạng.” Ngoài ra còn thường xuyên chọc tức hắn.

Nàng khẽ ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, khờ khạo hỏi. “Phải không? Sao chàng lại được huynh ấy cứu?”

“Ta bị trúng độc, là hắn giải độc.” Giờ hắn giúp hắn ta chữa thương, coi như đã xong nợ.

“Thiếp muốn hỏi nhất chính là vì sao huynh ấy lại gọi thiếp là đại tẩu.”

“Lúc đó ta bị Dương Liễu phản bội, hắn giễu cợt ta, nói ta cả đời sẽ không cưới nổi vợ. Ta nói chưa chắc, hắn liền nói nếu ta cưới được lão bà, hắn sẽ gọi nàng là đại tẩu.”

“Ha ha, đại tẩu.” Phu quân của nàng thật lợi hại nha, rốt cuộc chính là nàng hưởng lợi làm lớn.

Do được tới hai vị danh y trị bệnh, bệnh tình của Độc Cô Tiêu Diêu liền biến chuyển rất tốt. Nhưng tâm tình của hắn lại vô cùng tồi tệ. Nguyên nhân rất đơn giản, tiểu muội vốn bị hắn bắt nạt hơn hai mươi năm qua bỗng tự dưng lên chức, thành đại tẩu của hắn. Nhưng nghĩ tới việc có thể gọi Hàn Ngự là tiểu muội phu, tâm tình lại tốt lên không ít.

Một ngày nọ, Độc Cô Khuynh Thành đuổi Tiểu Thiền cô nương vốn lúc nào cũng dính lấy ca ca của nàng đi chỗ khác, quyết định tới nói chuyện với hắn cho tử tế. “Độc Cô Tiêu Diêu, huynh nhất định chọc giận hắn sao?” Hàn Ngự với Độc Cô Tiêu Diêu mỗi ngày đều phải đánh võ mồm vài ba trăm hiệp, hai bên đều tức tới muốn hộc máu mồm. Thân là muội muội, lại là thê tử, nàng quyết định phải hòa giải bọn họ.

“Là hắn chọc giận ta trước.” Tiêu tử kia vô duyên vô cớ lại đàng hoàng gọi mẹ hắn là mẹ, gọi cha hắn là cha, lại thêm muội muội bảo bối của hắn, cả nhà hắn đều qua phe hắn hết. Độc Cô Tiêu Diêu quả thật tức tối không để đâu cho hết.

Độc Cô Khuynh Thành giải thích hợp tình hợp lý. “Nào có, đều là huynh cố ý gọi hắn là tiểu muội phu để cười nhạo hắn.”

“Tiểu muội, hắn là trượng phu của muội, ta gọi hắn là tiểu muội phu thì có gì sai?” Tiểu muội đúng là đã ăn phải bả của tên kia rồi, cả đầu óc chỉ toàn là nghĩ cho hắn.

“Nhưng mà hắn còn lớn hơn huynh, hơn nữa huynh gọi muội là đại tẩu, không phải là muốn gọi hắn là đại ca sao? Chi bằng muội đổi với huynh. Về sau huynh gọi hắn là đại ca, còn tiếp tục gọi muội là tiểu muội như cũ vậy.” Đây đã là nhượng bộ lớn nhất với hắn rồi.

“Không được.” Vất vả lắm mới có cơ hội cười nhạo tên kia, hắn làm sao có thể nhượng bộ được.

“Tại sao?”

“Tiểu muội, thiên hạ nhiều nam nhân như vậy, muội vì sao phải chọn hắn cơ chứ? Chi bằng muội hưu hắn (bỏ) đi, ta sẽ tìm cho muội một nam nhân tốt hơn.” Hắn biết là không thể nào đâu, nhưng hắn vẫn muốn dỗ ngọt tiểu muội.

Khuynh Thành trầm mặt xuống. “Muội không cần.”

“Tiểu muội, hưu hắn đi mà.” Độc Cô Tiêu Diêu cười rất quỷ dị, tiếp tục dỗ dành. Tên kia yêu mến lo lắng cho tiểu muội của hắn như vậy, nếu tiểu muội bảo không cần hắn, thật không hiểu hắn ta sẽ cuống quít ra sao.

Nàng liền phản đối lớn giọng hơn. “Muội không cần, muội yêu hắn.”

Độc Cô Tiêu Diêu hừ lạnh. “Ừh, là muội yêu hắn, nên mới đem chính mình tới cửa dâng lên mĩ vị cho hắn ăn sạch sẽ, chưa gả chồng bụng đã phình to. Tên kia cũng thật là, sao lại có thể có hứng thú với một tiểu nha đầu thân hình xấu xí như muội chứ?” Tưởng tượng ra cảnh tên kia hủy sự trong sạch của muội muội của hắn, hắn liền giận tới bốc khói.

“Huynh…” Khuynh Thành giận tới mức muốn khóc, nước mắt long lanh trong hốc mắt. Thật quá đáng, sao hắn có thể nói những lời như vậy chứ? Đã nói nàng không biết liêm sỉ, lại còn nói nàng là nha đầu thân hình xấu xí, hạ thấp dáng người của nàng.

“Độc Cô Tiêu Diêu!” Kẻ nào đó gầm lên một tiếng, nín một hơi đá bay cánh cửa xông tới, đau lòng thương tiếc ôm tiểu thê tử vào ngực.

“Thành nhi, đừng nghe hắn nói nhảm.” Dáng người cô vợ nhỏ của hắn thật sự rất tốt.

Khuynh Thành tựa vào vai Hàn Ngự, nước mắt không ngừng tuôn rơi. “Hu hu, hắn dám bắt nạt thiếp.” Nàng ghét nhất là bị nói nàng tự mình đặt vào mâm dâng lên miệng hắn. Tuy sự thật đúng là như thế, nhưng tốt xấu gì cũng phải để cho nàng ít mặt mũi chứ. Cứ bàn ra tán vào một cách công khai như thế, một thiếu nữ như nàng làm sao dám ngẩng mặt ngoài đường?

“Tiểu muội phu, ngươi đau lòng sao?”

Hàn Ngự cơ hồ muốn nghiến đứt răng. “Độc Cô Tiêu Diêu ta cảnh cáo ngươi. Nếu ngươi còn dám khi dễ Thành nh