Lãnh khốc phu quân
Tác giả: Thượng Quan Sở Sở
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 324051
Bình chọn: 10.00/10/405 lượt.
oa kiếm chuẩn bị bắt lấy bốn kẻ bọn họ. Bốn kẻ này mục tiêu chính là đại ca của nàng, không thể để bọn họ trốn được.
Nàng vừa nâng kiếm muốn động tay, bụng chợt đau nhói từng đợt. Thân mình nàng vốn yếu ớt, có thai càng thêm không ổn, vừa rồi lại động thủ, khiến nàng bị động thai.
“Ngươi nhìn, nàng ta làm sao thế?” Sắc mặt nàng đột nhiên biến đối, nhìn qua có vẻ rất đau đớn.
“Bắt lấy nàng đã.” Mặc kệ thế nào, bắt được nàng ta mới là quan trọng nhất.
Bốn người đột nhiên cùng phản công, Khuynh Thành vừa quơ kiếm một cái, đã thấy đầu óc mơ hồ, trước mắt tối sầm, ngã lăn ra ngất xỉu.
Một người nhanh tay nhanh mắt đón lấy nàng. “Tự nàng ngất xỉu.” Ông trời giúp bọn họ rồi.
Hai gã nam nhân đang đánh nhau quên trời đất không ai nhường ai, chợt nghe có người lớn tiếng thốt. “Thiếu chủ, Tiêu Diêu công tử giao cho người, chúng tiểu nhân mang muội muội của hắn về trước.”
Hai kẻ điên kia kinh hoảng liền đồng thời thu chiêu.
“Thành nhi…” Hàn Ngự chạy vào phòng trước, bóng giai nhân cũng đã sớm không còn.
—
Chú thích:
(1) Trường Giang sóng sau dồn sóng trước, sóng trước chết trên bờ cát: thành ngữ của TQ, ý tương đương với câu Hậu sinh khả úy, người đi sau tốt hơn người đi trước, người đi trước đã hết thời.
(2) Nhất ngôn cửu đỉnh: Đỉnh là cái vạc bằng đồng thời xưa, thường đúc để đốt hương thờ cúng, thực hiện những nghi lễ trọng đại của quốc gia. Thời phong kiến, Cửu đỉnh bằng đồng to và rất nặng, mỗi cái to cỡ 1 con trâu với trọng lượng cũng phải từ 200kg trở lên. Cửu đỉnh thường để chỉ quyền lực tối cao của vua. Do đó, có thể thấy rằng “Nhất ngôn cửu đỉnh” là lời nói phải có trọng lượng, giống như vua nói vậy. Anh Tiêu Diêu anh í bẩu ừ thì lời ảnh cũng có chút gian dối, nên chỉ dám so với tám cái đỉnh thôi chứ không phải chín cái.
Chương 21 : Quyến luyến đau thương
Độc Cô Khuynh Thành bị điểm hôn huyệt. Lúc nàng tỉnh lại đã là bốn ngày sau, thấy mình đang ở Tổng đàn của Tuyệt Mệnh Môn. Bốn sát thủ kia rõ ràng sợ võ công của nàng cao cường, đương nhiên không dám để nàng tỉnh lại. Bốn kẻ bọn họ còn khuya mới là đối thủ của nàng, chờ nàng tỉnh lại, thể lực phục hồi khác gì tự đâm đầu vào chỗ chết? Một người lớn một tiểu hài cùng nhau chịu đói đã bốn ngày, nàng đã hoàn toàn mềm nhũn vô lực, chỉ có thể mặc cho một đám người mang đi.
“Cái lão xấu xí không dám cho người khác thấy kia, có chuyện gì mau nói cho xong, nói xong còn thả cho ta đi ăn cơm chứ.” Hai tay nàng bị trói chặt, quỳ gối ở giữa đại sảnh của Tuyệt Mệnh môn, đầu óc đang bận mơ màng tới các loại mĩ vị đồ ngon vật lạ. Lão nhân kia đeo mặt nạ, vừa thấy đã biết là không mặt mũi nào cho người khác thấy. Nếu không phải mẹ từng dạy nàng tiểu nữ tử không nên lấy cứng chọi cứng, no bụng quan trọng hơn khí tiết nhiều, nàng mới chịu quỳ trước mặt lão.
Tuyệt Mệnh lão nhân cười ra tiếng. “Ăn cơm?” Tới lúc này nàng còn nghĩ được là muốn đi ăn cơm? Thật sự là khác loài mà.
Độc Cô Khuynh Thành vẻ mặt còn rất là thật thà. “Chứ sao, bốn kẻ thuộc hạ ngu xuẩn của nhà ngươi rất sợ ta, toàn điểm hôn huyệt của ta, không phải vừa mới giải huyệt sao? Ta cũng không biết bản thân ngủ bao lâu rồi, nửa tháng hay mươi ngày? Ta thật là đói mà. Còn để ta đói nữa sẽ không cần các ngươi động thủ, ta tự sẽ chết đói đó. Môn chủ, ngài anh minh thần võ, có người đói chết ở địa bàn của nàng không phải sẽ làm tổn hại tới uy danh của ngài sao?” Gia huấn (1) của họ Độc Cô (thật ra là lời nguỵ biện của Mộ Dung nữ hiệp) có nói, trời đất bao la, ăn uống là quan trọng nhất, chỉ cần có cơm ăn, nàng không phiền thốt ra vài câu lời hay ý đẹp.
“Con bé này cũng có ý tứ, ngươi quả thật là muội muội của Tiêu Diêu công tử?” Con nhóc này cũng khá thú vị, nếu không phải muội muội của Tiêu Diêu công tử, lão thật sự muốn thu nó làm đồ đệ…
“Không phải, ta không biết hắn.” Ca, huynh dám để muội muội của mình bị bắt đi, nên muội xin lỗi, không nhận huynh đâu.
“Không biết?” Tuyệt Mệnh lão nhân quét mắt lạnh lùng nhìn bốn kẻ đã bắt nàng về.
“Môn chủ, đừng nghe nàng ta nói láo. Thuộc hạ rõ ràng nghe thấy nàng ta gọi Tiêu Diêu công tử là ca ca, mới dám bắt nàng về.”
Độc Cô Khuynh Thành mặt không giận không vui lườm bọn hắn. “Tại các ngươi tai điếc thì có.”
“Ngươi…” Chưa từng thấy nữ nhân nào vô lý tỉnh bơ như nàng ta.
“Môn chủ, ngài hẳn đã tra xét kỹ, hẳn là biết Tiêu Diêu công tử không có muội muội. Ngài nghĩ mà xem, nếu ta thật sự là muội muội của hắn, tại sao lại mặc kệ hắn vừa bị thương dậy nhưng vẫn đánh nhau với cái kẻ họ Hàn kia chứ? Ta sớm phải đi hỗ trợ hắn mới đúng chứ?” Vừa rồi có sát thủ tới bẩm báo, nói lúc bọn hắn tới đó Hàn Ngự đang muốn giết Tiêu Diêu công tử, nói vậy hẳn bọn chúng không biết Hàn Ngự đã ở đó từ lâu.
“Thân ngươi vốn yếu ớt, căn bản là không hỗ trợ được hắn.” Lão chưa từng thấy kia kẻ ngốc nào lại tự mình ngất xỉu thế.
“Nếu hắn là ca ca thật của ta, dù thân mình ta có yếu nữa cũng phải đi hỗ trợ hắn chứ. Võ công của ta các ngươi cũng đã chứng kiến qua, ta làm sao có thể đứng yên nhìn đại ca của mình chịu chết chứ? Các ngươi xem ta có giống một kẻ tham sống sợ chết