i, ta sẽ dần cho ngươi một trận.”
Độc Cô Tiêu Diêu dĩ nhiên là nhún nhún vai. “Nàng là muội muội của ta, muốn khi dễ cũng đã khi dễ hai mươi năm qua rồi, khi dễ thêm vài lần bớt vài lần thì cũng thế.”
“Ngươi dám!”
“Có gì mà không dám, có giỏi thì ngươi thử xem.”
“Độc Cô Tiêu Diêu, sau này ta sẽ khiến Khuynh Thành không rời ta nửa bước. Ngươi dám khi dễ nàng nữa, ta sẽ giết ngươi.”
“Sao đó? Tính giả vờ thể hiện tình thâm chồng vợ trước mặt ta sao?”
“Vợ chồng chúng ta vốn ân tình thâm sâu.”
“Họ Hàn kia, thâm sâu sao? Các ngươi mới quen nhau có mấy tháng, ngươi đã khiến bụng muội muội ta lớn đùng lên. Nếu muốn tốt cho nàng, ngươi nên bảo hộ nàng cho tốt, chứ không phải phá hư danh dự nàng như thế.” Đương nhiên hắn cũng đã quên hàng ngày hắn đều quấn quít bên nàng Tiểu Thiền nhi kia.
“Ngươi…” Hàn Ngự thật muốn đem Độc Cô Tiêu Diêu ra băm vằm cho đỡ tức, hắn dám đem sự việc loạn cào cào đó giễu cợt hắn.
“Hu hu hu, Ngự, chúng ta về nhà thôi, thiếp không muốn nhìn thấy đại ca nữa.”
Hắn ôm eo nàng, dịu dàng nói. “Thành nhi đừng khóc, lại khóc thì sẽ biến thành con mèo mũi đỏ mất.”
Trong chớp mắt, Hàn Ngự lập tức biến sắc mặt. “Độc Cô Tiêu Diêu, ta muốn giết ngươi.” Hắn quả thật muốn giết tên trời đánh kia.
“Giỏi thì giết đi.” Rốt cục hắn cũng hiểu vì sao tiểu muội lại muốn gả cho một gã lạnh như băng như hắn, nguyên lai tên kia vốn rất ôn nhu với tiểu muội.
“Thành nhi, để ta giúp nàng giáo huấn hắn được không?” Hàn Ngự nhẹ giọng hỏi Khuynh Thành, sợ dọa đến nàng.
“Được, đánh chết hắn đi;” Đại ca đáng ghét, rốt cục cũng có người giúp nàng ra tay trả thù.
“Nàng ngồi yên đây nhé.” Sợ tiểu thê tử của hắn bị thương, Hàn Ngự liền ấn Khuynh Thành ngồi xuống.
Sắp xếp cho tiểu thê tử ngồi lên ghế xong, Hàn Ngự liền bốc hỏa vọt tới bên giường Tiêu Diêu lớn tiếng quát. “Độc Cô Tiêu Diêu.” Rất có khí thế muốn bóp chết Tiêu Diêu a.
“Ngươi dám đến thật sao?” Độc Cô Tiêu Diêu vội vã nhảy từ trên giường xuống đất. Xem vẻ giận dữ của Hàn Ngự, thật có vẻ giết hắn lắm.
“Còn có đến giả sao?”
“Ta là bệnh nhân nha.”
“Cũng không được khi dễ Thành nhi.”
“Nhưng ta nói là sự thật mà.”
“Cũng không được nói thế với nàng.”
“Tiểu tử kia, ngươi đã chiếm tiện nghi của nàng còn sợ người khác nói sao?”
“Là lỗi của ta, ngươi có thể nói ta, nhưng không được nói nàng thế.”
“Nhìn ngươi như vậy, ai không biết còn tưởng ngươi thật sự thương muội muội của ta chứ, tiểu muội phu.”
Độc Cô Khuynh Thành nhìn hai kẻ nam nhân đánh nhau tới mức không thấy rõ bóng dáng ai với ai, mắt trợn trắng giận dữ. Cả hai bọn họ đều là người rất quan trọng của nàng, tại sao bọn họ không thể để ý mặt mũi của nàng mà hòa bình ở chung chứ?
Độc Cô Tiêu Diêu dù lợi hại, nhưng dù sao cũng là vừa mới trọng thương, dần dần yếu thế bị vây chặt. Mắt thấy hắn sắp bị thương, Khuynh Thành liền hô to. “Đại ca, huynh cẩn thận a.”
“Đại ca? Nàng ta là muội muội của Tiêu Diêu công tử sao?” Trên nóc nhà, bốn sát thủ nhìn nhau, một người nói. “Môn chủ phân phó chúng ta phải đi giết Tiêu Diêu công tử, giờ hắn lại chết trong tay Thiếu chủ, liệu chúng ta có bị phạt không nhỉ?” Bọn hắn vốn phụng mệnh giết Tiêu Diêu công tử, nào nghĩ lúc tìm thấy hắn, Hàn Ngự đã ra tay trước rồi. Bọn hắn tự biết không phải đối thủ của Hàn Ngự, càng biết đến Hàn Ngự là ghét nhất người khác nhúng tay vào việc của hắn, chỉ còn cách đứng ngoài xem mà thôi.
“Không bằng tóm lấy muội muội của Tiêu Diêu giao cho Môn chủ, còn Tiêu Diêu công tử để cho Thiếu chủ xử lý.”
“Nhưng Môn chủ muốn chính là Tiêu Diêu công tử; không phải muội muội của hắn.”
“Nếu Tiêu Diêu công tử đã chết thì lấy muội muội của hắn thay cũng được vậy. Ngươi cũng biết tính của Môn chủ, thà là giết lầm còn hơn bỏ sót, lưu lại nha đầu kia chính là tai họa về sau.”
“Bắt lấy nàng, giao cho Môn chủ xử lý vậy.”
Độc Cô Khuynh Thành đang tập trung toàn bộ tinh thần chăm chú xem hai kẻ kia đánh nhau, bỗng cảm thấy có người lại gần. Nàng vừa quay lại liền thấy bốn kẻ bịt mặt nhảy từ nóc nhà xuống. Nàng liền lui lại phía sau, rút nhuyễn kiếm bên hông ra.
Bốn kẻ sát thủ vốn không nghĩ tới nàng biết võ công, vừa ngây người liền cẩn thận đối phó. Vì bọn họ không biết võ công của nàng ra sao nên đều không dám ra tay.
“Các ngươi là ai?”
“Ngươi là muội muội của Tiêu Diêu công tử?”
Khuynh Thành nghiêng đầu. “Đúng thế.”
“Bắt lấy nàng.” Muội muội của Tiêu Diêu công tử, chính là đối tượng bọn chúng phải bắt cóc.
Bốn người đều ra tay một lúc, Hàn Ngự và Độc Cô Tiêu Diêu đang mải đánh nhau bất phân thắng bại đều không để ý tới bên này.
Bốn sát thủ kia lợi hại thật, nhưng Khuynh Thành cũng lợi hại không kém. Bốn người bắt nạt một mình nàng, nhưng sau mấy chục chiêu, bốn kẻ bọn họ đã có dấu hiệu sắp thua.
Một người trong đó đã bị thương, hắn ôm cánh tay đang chảy máu, chạy lại gần đồng bọn. “Nha đầu kia thật là lợi hại.”
“Làm sao bây giờ?” Bọn họ rõ ràng không phải đối thủ của nàng.
“Đi.” Hảo hán phải biết tiến biết lùi.
Toàn bộ tinh thần Khuynh Thành tập trung vào chuyện đối địch, nàng biết bọn hắn còn xa mới là đối thủ của nàng. Nàng h
