Lãnh khốc phu quân
Tác giả: Thượng Quan Sở Sở
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 324143
Bình chọn: 8.5.00/10/414 lượt.
n tai đại nạn gì là lại quyên góp một số bạc lớn. Giờ trong bảo tàng ngoài các bức họa cha thiếp sưu tầm, trang sức hàng ngày của mẹ và thiếp, còn thì chả còn lại mấy. À có vài chục vạn lượng bạc làm của hồi môn cho thiếp. Không biết ca ca của thiếp có giấu thêm gì vào không, còn thiếp có giấu vào đó mấy thỏi vàng lớn. » Khuynh Thành nhún vai. « Người trong thiên hạ cắm đầu cắm cổ tìm, thật ra cũng chẳng để làm gì. »
« Vậy là ở Điểm Thương sơn thật. » Hắn đã sớm đoán ra.
Khuynh Thành lại nói. « Đúng, chính là ở đó, thiếp đoán lời đồn đại bảo tàng ở Hoa Sơn là mẹ thiếp ra tay giở trò quỷ thôi. » Mẹ nàng bổn sự giỏi nhất chính là đi nháo loạn phá quấy người khác mà.
« Nói vậy, tìm được cũng vô dụng. »
« Đương nhiên. »
Hàn Ngự không nói gì, trong lòng bao nhiêu cảm xúc thật lộn xộn, không biết là cái vị gì. Hắn cúi đầu nhìn kiều thê nằm ngoan trong lòng, nhẹ nhàng thở dài, cuối cùng cũng chọn một quyết định trọng đại.
Khuynh Thành thấy hắn ngẩn người, liền vươn đầu hôn nhẹ hắn một cái. « Sao thế ? »
Hàn Ngự vừa định trả lời thì có tiếng gõ cửa. « Khuynh Thành, cháu có đó không ? »
Là tiếng của Phượng cô cô Phượng Thanh Trúc, mẫu thân của Ánh Nguyệt tỷ tỷ. Nàng ấy mà thấy trên giường nàng có một gã đàn ông thì sẽ nghĩ sao ? (còn sao trăng gì ?)
« Có người ! » Khuynh Thành hoảng sợ vội buông màn trướng (2), đẩy hắn vào trong trùm chăn qua.
Khuynh Thành vừa mới chuẩn bị xong, cửa đã bật mở, Phượng Thanh Trúc cùng hai nàng tỳ nữ đã đi vào.
« Thẩm thẩm. » Khuynh Thành tự trấn định, môi ráng nặn ra nụ cười.
« Nghe nói cháu bị ốm, giờ đã tốt chút nào chưa ? » Nha đầu kia nằm lỳ trong phòng cả một ngày khiến nàng thật lo lắng. Nếu con bé có gì không hay, nàng biết ăn nói với tỷ tỷ ra sao ?
« Đã tốt hơn nhiều rồi ạ. »
Phượng Thanh Trúc xốc màn lên, hai ả nha hoàn lập tức đỡ lấy màn treo sang hai bên. Khuynh Thành ngoan ngoãn nằm yên, để nàng đưa tay sờ trán xem thử. « Không thoải mái chỗ nào ? »
Khuynh Thành lắc đầu. « Không có đâu. »
Phượng Thanh Trúc liếc mắt thấy một khối chăn phồng phồng bên cạnh nàng liền nghi ngờ hỏi. « Cái gì thế ? »
« Ách… là… cháu bị ốm nên lấy thêm một cái chăn lên giường để ôm. » Lý do này nghe thật miễn cưỡng.
Phượng Thanh Trúc vươn tay sờ thử độ dầy của chăn. « Chăn không đủ ấm sao ? »
« Không đâu không đâu. » Ấm lắm, ấm tới mức nàng muốn toát mồ hôi.
Phượng Thanh Trúc ngồi ở mép giường, vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của nàng để ngoài chăn. « Khuynh Thành, cháu cứ coi đây như nhà mình, có việc gì thì nói với ta, đừng có khách sáo. Lục thúc thúc của cháu và ta đều coi cháu như con gái của mình, đừng coi chúng ta như người ngoài đó biết chưa ? » Dĩ nhiên, đã dám yêu đương này nọ ở địa bàn của họ, nàng đâu có khách sáo chút nào.
« Vâng. » Đi nhanh đi chứ.
Phượng Thanh Trúc khẽ liếc mắt nhìn thức ăn trên bàn. « Hôm nay cháu ăn được tốt đó chứ. »
« Vâng, cám ơn thẩm thẩm, thẩm thẩm, cứ đi trước, cháu muốn ngủ thêm một lát. »
« Được rồi, cháu nghỉ ngơi đi. »
Phượng Thanh Trúc vừa đứng lên, chợt thấy cái khối chăn bông kia… động đậy ? Nàng nghi hoặc trong lòng, không khỏi chằm chằm nhìn vào đó.
Khuynh Thành thấy ánh mắt quái dị của nàng liền nhào ra khỏi chăn định buông màn trước xuống lại. « Thẩm thẩm ra ngoài đi, cháu mệt. »
Cả người Khuynh Thành vốn là không mặc gì, thế là bao nhiêu dấu vết trên người đều lộ hẳn ra. Phượng Thanh Trúc sững người nhìn Khuynh Thành, lại nhìn khối chăn kia, cuối cùng cũng hiểu.
« Khuynh Thành… » Phượng Thanh Trung ngập ngừng lúng túng. « Trên người cháu bị sao thế ? »
Khuynh Thành vừa cúi đầu nhìn, liền biến sắc sợ hãi, lại chui tọt vào chăn, lôi chăn thật cao lên che kín toàn thân không dám nói gì. Nàng thật dại quá, sao lại để thẩm thẩm nhìn thấy chứ ?
Phượng Thanh Trúc hít một hơi thật sâu, nhìn ‘khối chăn’ thêm vài lần rồi nói sang chuyện khác. « Giải trừ hôn ước là đúng rồi. Thôi cháu nghỉ ngơi đi. » Khuynh Thành đã lớn, cũng có thể lập gia đình rồi.
Phượng Thanh Trúc vừa khép cửa lại, chợt nghe thấy có tiếng nam nhân cười nhẹ truyền ra từ trong phòng. Ai, nha đầu kia cũng thật to gan, dám giấu nam nhân trong phòng cơ đấy.
Nàng quay sang nghiêm mặt nhìn hai đứa nha hoàn. « Hai người các ngươi có nhìn thấy cái gì không ? »
Hai ả vô cùng hiểu chuyện vội lắc đầu. « Không có không có, bẩm phu nhân, nô tì cái gì cũng không nhìn thấy. »
Phượng Thanh Trúc gật đầu vừa lòng. « Đúng thế, cái gì cũng không nhìn thấy. » Lúc này không thể làm gì hết, chỉ có nhanh chóng liên lạc với tỷ tỷ thôi.
« Không được cười ! » Trong phòng Khuynh Thành đỏ bừng mặt đang mắng Hàn Ngự.
« Ừ ta không cười. »
Khuynh Thành vẻ mặt thật khổ sở. « Thẩm thẩm biết nhất định sẽ nói với mẹ thiếp. »
Hàn Ngự trìu mến nhìn nàng. « Nàng sợ sao ? »
« Có một chút. » Tuy mẹ nàng tư tưởng rất rộng rãi, nhưng cũng không nói sẽ cho phép nàng quan hệ nam nữ linh tinh.
« Khuynh Thành. » Hắn nhìn chằm chằm nàng một lúc rồi nghiêm túc nói. « Thành nhi, nàng ngoan ngõan ở Bách Hiểu Đường chờ ta được không ? »
Nàng hờn dỗi nũng nịu nhìn hắn. « Không mang thiếp đi theo sao ?