Lãnh khốc phu quân
Tác giả: Thượng Quan Sở Sở
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 324162
Bình chọn: 7.5.00/10/416 lượt.
Tiểu Thiền, mau mang muội tới Tuyệt Mệnh Môn tìm Hàn Ngự Tuyệt. »
« Khuynh Thành… » Tiểu Thiền mắt nhòe bóng nước. « Không ích gì đâu. Lãnh Diện Diêm La vốn vô tình, hắn sẽ không cứu Tiêu Diêu đâu. »
Phương Thanh Trúc cũng khuyên. « Khuynh Thành, cháu hồ đồ rồi sao ? Tìm hắn thì có ích gì ? »
« Ta mang muội đi. » Ánh Nguyệt trầm ngâm cả nửa ngày liền mở miệng. « Tuyệt Mệnh môn không xa nơi này, ba ngày ba đêm cũng đủ cả đi lẫn về. »
Lục Tây Lâm trầm giọng mắng con gái. « Ánh Nguyệt, đừng làm càn. » Con gái hắn sao thế ? Sao lại có ý tưởng không thiết thực như vậy nhỉ ?
« Nhưng mà… » Ánh Nguyệt biết ý quay sang Khuynh Thành, nàng định làm sao đây ? Có định công khai chuyện nàng và Hàn Ngự Tuyệt không ?
Khuynh Thành bóp bóp trán. « Lục thúc thúc, đại ca cháu còn chịu được bao lâu ? »
Lục Tây Lâm thở dài. « Nửa tháng. » Sau đó tùy xem thiên ý ra sao.
Nàng chống tay lên cửa, hoảng hốt chạy ra ngoài. « Cháu muốn yên tĩnh một chút. » Tạm đặt hi vọng lên Thần y cô phụ (chồng của cô) của nàng vậy.
Trời ơi… ai nói cho nàng biết nàng phải làm sao bây giờ ?
*
Mộ Dung Ý Vân muốn giết người !
Kiếp trước nàng đã gây nghiệp chướng gì mà kiếp này lại sinh ra hai đứa con bất hiếu như vậy ??
Hôn sự của nữ nhi vừa mới giải quyết xong, tiện đường mắng cho vợ chồng Giang Tử Ngang một trận, để cởi bỏ khúc mắng trong lòng bọn họ nhiều năm qua. Nàng còn chưa kịp cao hứng việc bản thân có công giúp đỡ một đôi vợ chồng hàn gắn, lại truyền đến tin tức con nàng bị trọng thương. Hai đứa con bất hiếu, không thể yên lành mà sống à !
Nhi tử của nàng cũng thật là… ăn lắm thừa hơi đi trêu chọc cái Tuyệt Mệnh lão nhân hỗn đản kia làm gì.
Tới nơi trời đã khuya, Bách Hiểu Đường cũng đã muốn loạn cào cào. Tiền nhiệm Đường chủ Mộ Dung Ý Vân giờ đang phát hỏa. Nàng vừa tới Bách Hiểu Đượng lập tức một cước đá bay đám thuộc hạ lắm lời thăm hỏi, chạy thẳng tới nơi nhi tử của nàng đang nằm. Mấy đêm rồi nàng không chợp mắt được, phải đi thăm nhi tử ngay, làm sao có thời giờ tán phét chứ.
« Nhi tử, ngươi chết chưa hả ? » Nàng lại một cước đá bay cửa phòng, dọa Tiểu Thiền đang ngồi bên giường muốn chết. Đối với hành vi lỗ mãng của nàng, thân là trượng phu, Độc Cô Hàn cũng chỉ có thể lắc đầu. Tuổi cũng đã lớn như thế mà tính tình vẫn còn nóng nảy.
« Người là… » Tiểu Thiền cẩn thận nhìn vị thiếu phụ vừa xông vào, nhất thời đoán không nổi thân phận nàng. Nàng gọi Tiêu Diêu là nhi tử ? Nhưng nhìn qua nàng chỉ tầm mới bốn mươi là nhiều, làm sao có thể có đứa con lớn như vậy ?
Mộ Dung Ý Vân vừa thấy Tiểu Thiền đáng yêu, liền vừa lòng nhìn nàng. « A, cô nương chính là Tiểu Thiền hay được nhắc tới phải không ? » Cô con dâu này vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, nàng cực kỳ vừa lòng, thằng bé ngốc nghếch kia ánh mắt cũng không tệ.
« Chính là tiểu nữ. Bá mẫu người là… » Tiểu Thiền tò mò nhìn nàng.
Mộ Dung Ý Vân cười. « Con dâu, lần đầu ra mắt, mong được chỉ giáo ! » (Thua, câu này là con dâu nói chứ sao lại mẹ chồng nói nhỉ ?)
« Hả, người thật sự là mẫu thân của Tiêu Diêu sao ? » Mẹ chồng này thật trẻ nha.
« Đúng vậy đúng vậy. » Mộ Dung Ý Vân cười gian kéo tay Tiểu Thiền qua, mắt liếc thấy Phượng Vũ trâm trên đầu nàng, cười càng hào hứng. « Thật là con dâu tốt. » Long Ngâm Phượng Vũ vốn là một đôi phu thê kiếm, con nàng nếu đã đưa cho nàng ta Phượng Vũ kiếm, hẳn chính là xác định rồi. (4)
« Bá mẫu, người thật là trẻ nha. » Không hiểu nàng bảo dưỡng nhan sắc bằng cách nào nữa.
« Hắc hắc, bởi vì ta sống vui vẻ, hay cười, nên trẻ lâu. » Nàng mặt mày hớn hở.
Độc Cô Hàn nâng con trai dậy, bất đắc dĩ nói với lão bà. « Vân nhi, hai người ra ngoài trước đi. » Nhi tử bị thương sắp chết, nàng còn có tâm tình cùng con dâu nhàn rỗi tán gẫu.
Mẹ chồng con dâu nhìn nhau, Ý Vân gật đầu. « Được. » Nàng biết lão công muốn dùng nội lực ngăn chặn các luồng khí tức đang đánh nhau trong cơ thể nhi tử, nàng nên ra ngoài gác cửa là hơn.
Mộ Dung Ý Vân kéo tay con dâu lui ra ngoài, tiện thể tán gẫu vào câu. Vừa nghe nàng đến giữa đêm, lãnh đạo cấp cao của Bách Hiểu Đường là vợ chồng Lục Tây Lâm lập tức chạy tới.
« Tỷ tỷ. » Lục phu nhân chạy lại đầu tiên thỉnh an.
Mộ Dung Ý Vân khoát tay. « Rồi rồi rồi, không cần đa lễ này nọ. »
Lục Tây Lâm liếc mắt vào cửa phòng. « Tỷ tỷ, ta thật vô năng bất lực. » Không cứu được Tiêu Diêu.
« Lạc quan chút đi, các ngươi không phải đã báo cho Lang băm với Ngâm Phong sao ? Gã lang băm kia không phải được xưng tụng Thiên hạ đệ nhất Thần y sao ? Không có vết thương nào không trị nổi. Không phải từng nói Tồi Tâm chưởng không cứu nổi sao ? Vậy mà năm đó hắn vẫn cứu được Bệnh Thần Kinh đại ca. Nhiều năm rồi, y thuật của hắn hẳn là còn tăng thêm chứ. » Nàng tuy có lo lắng cho nhi tử, nhưng vẫn cố gắng suy nghĩ tích cực. Việc tới nước này, có lo cũng vô ích.
« Tỷ tỷ, đại tỷ đâu ? » Đại tỷ mà Lục phu nhân nói tất nhiên là Phượng Thanh Hà.
« Tuyết Đường đã có tổ ấm, vợ chồng nàng ta dĩ nhiên là về Tận Thiên cốc tiêu dao khoái hoạt rồi. » Nhân tiện lôi cả vợ chồng Mỹ nữ tỷ tỷ về luôn. (Mỹ nữ tỷ tỷ là cách Ý Vân gọi Nhược Nhan, n
