Polly po-cket
Lãnh khốc phu quân

Lãnh khốc phu quân

Tác giả: Thượng Quan Sở Sở

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 324121

Bình chọn: 8.00/10/412 lượt.

thiếp đều đang ở ngoài đó.” Nghĩ tới chuyện bọn họ vừa thấy một màn hôn hít mùi mẫn, nàng không nén nổi lại đỏ bừng mặt.

“Thành nhi, nàng nằm nghỉ đi, ta đi cứu tiểu tử kia.” Hắn thật không nghĩ tiếp tục diễn cho họ xem, cảm giác bị rình coi lén thật không tốt chút nào.

Nàng gật đầu. “ Được, chàng nhớ cẩn thận.”

“Có chỗ nào không thoải mái nhớ mời y sinh thăm bệnh, nhớ chưa?”

Khuynh Thành cười cười bĩu môi. “Thiếp nào có không thoải mái.” Nàng chỉ chỉ vào bụng. “Chỉ có hắn không ngoan thôi.”

Hàn Ngự liền dựa đầu vào bụng Khuynh Thành, cười dịu dàng. “Còn chưa ra đời đã bắt nạt mẹ ngươi rồi, chờ ngươi ló ra xong rồi xem ta sẽ làm thế nào trừng phạt ngươi.”

“Á?” Một kẻ nào đó đang ở trên nóc nhà hấp một hơi lạnh người, thật là quá nhanh mà. Ngay cả tiểu hài tử cũng đã có rồi sao?

Bởi vì Mộ Dung tiền bối đáng kính của chúng ta bị kích động quá mức, liền không cẩn thận đạp chân vào chỗ trống, cả thân mình lăng về phía trước, theo lẽ thường, tất sẽ ép mạnh vào Minh Hà đang ở phía trước nàng. Nha đầu Minh Hà kia võ công cũng chỉ bình thường, bị bất ngờ tất sẽ luống cuống tay chân, liều mạng động đậy một chút giữ thăng bằng… thất bại, cả người liền nghiêng về phía Ánh Nguyệt… Chỉ trong một chớp mắt, cả một đoàn người liền… ngã lăn xuống dưới.

Khinh công của Mộ Dung Ý Vân đã sớm đặt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa, mắt thấy sắp rơi xuống đất liền vận chừng nội lực, an toàn tiếp đất. Chân vừa chạm đất liền thấy tư thế rơi xuống của Minh Hà vô cùng nguy hiểm, nàng quýnh quáng chạy vội qua đón đỡ nha đầu kia. Minh Hà cuống quít bị ngã quên cả vận công, cả thân mình lập tức nện mạnh xuống người Mộ Dung Ý Vân.

“Cứu mạng a…” Mộ Dung nhị tiểu thư kiêm Độc Cô phu nhân bị biến thành đệm thịt, muốn khóc mà không ra nổi nước mắt.

“Á…” Mộ Dung Ý Vân lại kêu to một tiếng, vì Khinh Yên cũng theo đà rơi xuống người nàng.

Vốn trên nóc nhà có bảy người, Ngâm Phong bận cứu mỹ nhân của hắn là Ánh Nguyệt, Lục Tây Lâm còn phải giúp đỡ Lục phu nhân, ba người bọn nàng dĩ nhiên là không có ai cứu, thật là thê sờ thảm!

Độc Cô Hàn chạy tới nâng ái thê lên, vẻ mặt thật bất đắc dĩ. “Vân nhi.” Đồng thời hắn cũng có chút hối hận tại sao lúc nãy không lên nóc nhà cùng còn tiện bảo hộ cho nàng.

“Đau quá a…” Nàng xoa xoa cặp mông mềm mại, miệng không ngớt kêu đau.

“Cữu mẫu…” Minh Hà vẻ mặt tội nghiệp buồn thiu đứng trước mặt nàng, chuẩn bị nhận lỗi.

“Đại bá mẫu…” Khinh Yên vẻ mặt càng thêm đáng thương, Mộ Dung Ý Vân lúc này hoàn toàn giống như chủ nô lệ đang đàn áp nô lệ vậy.

“Thôi thôi…” Nàng vung tay lên, chân cao chân thấp bước tới cửa chuẩn bị tiếp tục nghe lén.

Độc Cô Hàn rốt cục tỏ vẻ thật sự bất mãn với hành vi của nữ nhi. “Khuynh Thành thật sự không biết đạo lý là gì cả!”

Mộ Dung Ý Vân đẩy đẩy hắn. “Việc này vốn là khó kiềm chế mà, chàng đừng kích động như thế.” Năm đó hai người bọn họ cũng là làm ẩu trước khi kết hôn còn gì.

Hai kẻ nào đó trong nhà tai cũng không phải là điếc, vừa rồi tiếng động lớn như vậy, làm sao có thể không nghe thấy được.

Hàn Ngự chủ động mở cửa ra.

“Tiền bối, mời vào trong nói chuyện.” Nếu sớm muộn gì cũng phải nói cho rõ ràng, không bằng nhân cơ hội này…

“Được rồi.” Mộ Dung Ý Vân liếc mắt lườm Độc Cô Hàn một cái rồi đủng đỉnh bước vào.

Khuynh Thành vẫn cúi đầu không dám nhìn ai, nhất là cha mình.

Không khí vô cùng khẩn trương, không khác gì quan tòa thẩm phán tra hỏi phạm nhân. Kẻ biết thân phận mình là phạm nhân là Hàn Ngự, lần đầu tiên đánh rơi sự kiêu ngạo của một đệ nhất sát thủ, cung cung kính kính y chang một chàng con rể ngoan ngoãn.

“Ngươi ấy vậy lại dám khi dễ nữ nhi của ta, ta giết ngươi!” Độc Cô Hàn giận dữ cực độ, phản ứng đầu tiên là ra tay giết gã tiểu tử thối kia!

Ý Vân túm tay hắn lại. “Đừng có kích động thế chứ.”

Hàn Ngự nhanh chân quỳ gối xuống cái bịch. “Hai vị tiền bối, tại hạ cùng Khuynh Thành là thật lòng yêu thương nhau, mong hai vị tiền bối thành toàn cho chúng tại hạ.” Hai người bọn họ từng là đệ nhất thiên hạ, thần thoại võ lâm, là thần tượng của Hàn Ngự hắn, quỳ trước mặt bọn họ cũng không mất mặt cho lắm. (= =”)

Khuynh Thành cũng chạy xuống giường, vẻ mặt sợ hãi, cũng quỳ sụp trên đất ngẩng đầu nhìn mẹ. “Mẹ…”

“Mộ Dung tiền bối, mong người tin tưởng tại hạ, tại hạ sẽ chiếu cố cho Khuynh Thành thật tốt.” Nhạc mẫu vẫn không biểu hiện gì ra ngoài khiến hắn bắt đầu cuống. Nhạc mẫu tương lai của hắn nổi tiếng đầu óc phóng khoáng, sẽ không định không thành toàn bọn họ chứ?

“Khuynh Thành, ngươi thật quá…” Độc Cô Hàn đã tức giận tới mức không thốt ra lời.

“Dừng, đừng có phát hỏa lớn thế chứ. Nghĩ thử xem năm đó khi thiếp còn chưa có gả cho chàng, cũng từng thú nhận với cha thiếp rằng chúng ta đã có phát sinh quan hệ này nọ, chẳng bị đánh cho thực sự thảm đó sao? Kết quả thế nào? Thiếp cũng vẫn yêu chàng như vậy. Việc tình cảm là xuất phát từ nội tâm, ngăn cản cũng không được. Cảm tình phát triển tới trình độ nhất định thì sẽ phát sinh chuyện tình nào đó, chàng cũng đừng có kiêng kị quá thế.”

Độc Cô Hàn bại trận, không nói được gì, hắn biết thê tử của hắ