ệt nghệ thì sau này khôn lớncó thể thành anh hùng hão hán thật sự . Chỉ vì khi Mao Thập Bát nói chuyệntruyền thụ võ nghệ đã vô tình nhắc đến hai chữ kỹ viện , khiến gã nảy ra phảncảm mà cự tuyệt . Gã cũng biết rõ là mình đã bỏ lở một dịp may , nhưng gã cũngkhông hối tiếc ,dù cho vì vụ này mai đây gã không còn mặt mũi nào mà xin học võnữa .
Vi Tiểu Bảo đưa tay lên sờ mặt ,thấy những vết thương chảy máu đã khô đọng lại , gã không khỏi bâng khuâng suynghĩ rồi tự nhủ :
-Mình đã theo hắn bôn tẩu giang hồ ,tức còn được nhiều phen xem hắn cùng người tỷ đấu . Hắn không truyền thụ võnghệ , dễ thường ta không có mặt để theo dõi chăng ? Khi đó chẳng những ta họcđược võ công của hắn mà còn học được cả võ công của người cùng hắn chiến đấunữa . Hiện ta đã thấy những người bản lãnh còn cao thâm hơn hắn nữa .
Chà ! Con mẹ nó ! Cở hắn đã bãnh gìmà ham ?
Sau một hồi tức giận quát tháo MaoThập Bát bỗng thấy bụng sôi ùng ục . Hắn đã đói meo , liền ôm Vi Tiểu Bảo lênngựa cho chạy thẳng về thị trấn ở phía trước .Hai người vào phạn điếm ăn mộtbửa no xong , Mao nghĩ thầm :
-Chân mình đã bị thương mà quan nhalại treo giải thưởng . Dọc đường đi Bắc Kinh thế nào cũng chạm trán với bọncông sai .
Hắn nghĩ vậy rồi mướn một cổ xe lớnrồi cùng Vi Tiểu Bảo lên ngồi và cho xe hướng về phía Bắc dong rũi , bỏ lại haicon ngựa đã đoạt được , không dùng đến nữa .
Một hôm xe đi tới địa giới tỉnh SơnÐông vào khoảng giờ thân . Cổ xe đang chạy bon bon trên đường cái , bỗng nghetiếng vó ngựa dồn dập nổi . Phía trước có ba cổ xe lừa từ tiến lại .
Mao Thập Bát đang ngũ vùi trong xe ,Vi Tiểu Bảo ngó thấy phía trước của mỗi cổ xe đều có cắm một lá cờ nhỏ bằng vảitrắng viền xanh . Trên cờ có viết một chữ Tô nhỏ . Lá cờ này hình thù giống hệtnhư lá cờ đã gặp mấy bửa trước , nhưng trên lá cờ kia lại viết chữ Phương .
Tiểu Bảo vội lay Thập Bát dậy , khẻnói :
-Lão coi kìa !
Mao Thập Bát dương mắt lên nhìn,bỗng vẽ mặt hắn thay đổi ra chiều khác lạ .
Chỉ trong khoãnh khắc ba cổ xe kialướt qua bên trái đi về hướng Nam .
Sau một lúc khá lâu , Mao Thập Bátmới thở phào một cái ra chiều nhẹ nhõm .
Vi Tiểu Bảo hỏi :
-Phải chăng những cổ xe vừa rồi cũngcủa Mộc phủ ở Vân Nam ?
Mao Thập Bát hỏi lại :
-Sao ngươi biết ?
Vi Tiểu Bảo đáp :
- Ta cứ coi lão sợ bỏ vía là đoán ranhững cổ xe đó là của Mộc gia .
Mao Thập Bát tức giận h3i :
-Ta sở bở vía hồi nào ? Ngươi đừngnói càn .
Tuy miệng hắn nói vậy , mà chính hắncũng nghe thấy giọng nói của mình hãy còn run rẫy .
Vi Tiểu Bảo ởm ờ nói :
-Nếu lão không sợ thì ta sợ vậy .
Mao Thập Bát hỏi :
-Ngươi sợ cái gì ?
Vi Tiểu Bảo đáp :
-Ta sợ lão hồn vía lên mây mà sinhbệnh nặng , có khi sợ đến chết người thì ta phải biết làm thế nào ?
Mao Thập Bát lảm nhảm cất tiếng thóamạ :
-Con mẹ nó ! Con mẹ nó !
Tuy hắn chửi bâng quơ mà giọng hắnkhông có ý phẩn nộ . Hiển nhiên là hắn đang suy nghĩ đìều gì .
Một lúc sau hắn tự nói để mình nghe:
-Người nhà họ Tô đi xuống phía Namtất có đại sự gì đây .
Vi Tiểu Bảo hỏi :
-Chữ Tô đó có nghĩa làm sao ?
Mao Thập Bát đáp :
-Lưu , Bạch , Phương , Tô, là bốnđại gia tướng của Kiềm Quốc Công tại Mộc phủ tỉnh Vân Nam .
Vi Tiểu Bảo lại hỏi :
-Kiểm Quốc Công là cái con khỉ gì ?
Mao ra chiều khó chịu đáp :
-Cái miệng ngươi ăn nói lịch sự mộtchút có được không ? Mọi người trên chốn giang hồ khi đề cập tới Kiềm Quốc Côngở Mộc phủ đều khâm phục vô cùng . Sao ngươi lại hỏi là cái con khỉ gì ?
Vi Tiểu Bảo hừ một tiếng rồi ngồiyên .
Mao Thập Bát lại nói tiếp :
-Ngày trước Minh thái tổ khởi nghĩadấy quân đánh lại Nguyên triều , Mộc vương gia là Mộc Anh từng lập công lớnbình định tỉnh Vân Nam . Sau khi Mộc vương gia tạ thế còn được truy phong làmKiềm Ninh Vương , con cháu đời đời được lập tước Kiểm Quốc Công . Cuối đời nhàMinh , Quế Xương hoàng đế chạy đến Vân Nam . Kiềm Quốc Công là Mộc Thiên Ba vẫntận trung bảo giá phò vua . Khi tên gian tặc Ngô Tam Quế đánh tới Vân Nam ,Kiềm Quốc Công bảo vệ Quế vương trốn qua Miến Ðiện . Bọn người tồi bại bên MiếnÐiện muốn giết Quế vương , Mộc Thiên Ba đã chết thay chúa . Những bậc anh hùnghào kiệt trung nghĩa song toàn như vậy cổ kim thực hiếm có .
Vi Tiểu Bảo nói :
-Ủa ! Mộc Thiên Ba lão gia nguyên làcon cháu của Mộc Anh đã nói ở trong "Anh liệt truyện " . Mộc vươnggia thần dũng muôn người không địch là một viên ái tướng của Thái tổ hoàng đế .Cái đó ta cũng biết rồi .
Gã từng được nghe thầy đồ nói đếntên họ mấy viên đại tướng Từ Ðạt Thường Ngộ Xuân , Hồ Ðại Hải , Mộc Anh , nêngã thuộc lòng .
Vi Tiẻu Bảo lại hỏi :
-Sao lão không nói trước ? Giả tỷ tabiết sớm đó là giòng dõi Mộc Anh , Mộc vương gia ở Vân Nam thì đối gã hậu sinhkia thêm đôi phần lịch sự .
Gã hỏi tiếp :
-Còn Lưu , Bạch , Phương , Tô , bốnviên đại gia tướng ấy là những người như thế nào ?
Mao Thập Bát đáp :
-Lưu , Bạch , Phương , Tô , bốn nhànày đều là gia tướng ở Mộc phủ . Tổ tiên họ đã từng theo Kiềm Ninh Vương bìnhđịnh Vân Nam . Hồi Mộc Thiên Ba hộ giá nhà vua sang Miến Ðiện , bốn viên đạitướng này đều có con cháu hy sinh ngoài chiến trường . Chỉ bọn nhỏ tuổi trốn
