Teya Salat
Lộc Đỉnh Ký - Full

Lộc Đỉnh Ký - Full

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3210420

Bình chọn: 10.00/10/1042 lượt.

hì thấy bốn tên thị vệ đứng gát ở ngoài cửa. Gã còn đang ngần ngừ thì một tên thị vệ cười hỏi:

-Phải chăng các hạ là Quế công công? Ðức Hoàng thượng phán bảo hễ thấy công công đến thì mời vào ngay. Vi Tiểu Bảo sửng sốt hỏi:

-Quế công công nào vậy? Nhưng rồi gã nghĩ ra ngay. Quế công công chắc là lão gia rồi. Tên thị vệ này biết lão gia là người thân tín của Hoàng thượng nên ăn nói lịch sự. Vi Tiểu Bảo nghĩ vậy rồi gật đầu mĩm cười nói:

-May lắm! May lắm! Không hiễu bốn vị quý tính là gì? Gã ở trong cung một thời gian khá lâu nên cách ăn nói theo kiểu Bắc Kinh đã học được đến tám chín phần. Tuy gã nói chưa trúng chữ cả mười nhưng đã thuộc làu. Bốn tên thị vệ xưng danh rồi, Vi Tiểu Bảo còn nói mấy câu khách sáo. Một tên thị vệ cười nói:

-Mời các hạ vào lẹ đi. Ðức Hoàng thượng đã hỏi tới các hạ mấy lần rồi đó. Vi Tiểu Bảo tiến vào thư phòng. Vua Khang Hy đang ngồi trên ghế nhãy lên cười hỏi:

-Năm chiêu của ngươi bửa qua, ta đã được sư phụ dạy cách phá giải rồi. Bây giờ chúng ta thử dượt lại coi. Vi Tiểu Bảo gạt đi:

-Sư phụ ngươi bảo phá được là phá được, bất tất phải thử thách nữa. Vua Khang Hy không chịu nói:

-Sao lại không thử? Thế nào cũng phải thử coi mới được. Ngươi hãy đến tỹ võ sãnh của chúng ta trước đi, nhưng phải khéo đừng để người ngoài biết. Ta sẽ đến đó sau. Vi Tiểu Bảo gật đầu rồi đi thẳng tới căn phòng nhỏ. Vua Khang Hy vừa mới học được chiêu thức mới, ngài nóng lòng muốn thử thách nên chỉ trong khoảnh khắc cũng tới nơi ngay. Hai người bắt đầu động thủ. Quả nhiên vua Khang Hy thi triển thủ pháp tuyệt diệu phá giải được năm chiêu của Vi Tiểu Bảo hôm trước. Vi Tiểu Bảo thấy những chiêu số của nhà vua rất cao minh thì trong lòng kính phục vô cùng. Gã hỏi:

-Công phu của ngươi đó kêu bằng gì? Vua Khang Hy đáp:

-Cái đó là Bát quái du long chưởng, sư phụ ta còn bảo: Ðại từ đại bi thiên diệp thủ của ngươi có cả ngàn chiêu, thật là nhiều quá. Còn Bát quái du long chưởng chỉ có tám lần tám là 64 chiêu, nhưng nó quanh đi quẩn lại, biến hóa khôn lường đũ để đối phó với ngàn thức Thiên diệp thủ của ngươi. Vi Tiểu Bảo hỏi:

-Nhưng trong hao môn này, môn nào lợi hại hơn? Vua Khang Hy đáp:

-Ta cũng đã đưa vấn đề này ra hỏi sư phụ thì người nói: Cả hai môn đều là những quyền pháp, chưởng pháp vào bậc thượng thặng, khó mà so bì được hơn kém. Ai công lực cao thâm, thi triển chiêu thức xảo diệu là người đó thắng. Vi Tiểu Bảo mừng rỡ nói:

-Có thế tỹ đấu mới thú. Chứ nếu ngươi thắng mãi, ta thua hoài hay ngược lại thì còn cố học làm gì nữa. Vua Khang Hy nói:

-Ngươi khỏi lo điều đó. Vi Tiểu Bảo nói:

-Hôm qua ta học được sáu chiêu mới. Bây giờ lại thử coi. Chàng liền thi triển sáu chiêu: "Kính lý quan ảnh", "Thây trung trúc nguyệt", ""Phù vân khứ lai", "Thủy bào xuất mộc", "Mộng lý minh minh", "Giác hậu không không". Vua Khang Hy không biết cách chế ngự liền bị Vi Tiểu Bảo đánh trúng mười mấy chổ. Tuy nhà vua còn nhỏ tuổi nhưng chí khí cương nghị. Ngài bị thua mà không nóng nảy, gật đầu khen:

-Sáu chiêu này của ngươi thật là tuyệt diệu! Ðể ta đi hỏi cách phá giải. Vi Tiểu Bảo về thuật chuyện nhà vua luyện Bát quái du long chưởng cho Hải lão công nghe. Hải lão công gật đầu nói:

-Môn Thiên diệp thủ của phái Thiếu Lâm ta chỉ có Bát quái du long chưởng của phái Võ Ðương là chống lại được. Ngươi mà đũ thông minh thì sao không học lấy những chiêu thức của Hoàng thượng? Nhưng Hoàng thượng không giảng kỹ cho ngươi nghe, ngươi coi rồi cũng khó lòng mà nhớ được. Vi Tiểu Bảo xuất thân ở nơi ty tiện, bình sinh gã chỉ trông cậy vào đầu óc thông minh linh mẫn của mình. Hải lão công nói có ý cho gã không đũ thông minh là chạm đến lòng tự ái của gã. Gã tức mình tự nhủ:

-Lão con rùa này bảo ta không đũ thông minh thì ta nhất định phải nhớ lấy chưởng pháp của nhà vua mà học cho đũ. Từ hôm ấy, hàng ngày Vi Tiểu bảo tỹ võ với vua Khang Hy, gã hỏi kỹ về chưởng pháp của nhà vua, nhưng tuyệt không lộ ra là có ý muốn học chưởng pháp đó. Vua Khang Hy cũng không có ý dấu diếm, Tiểu Bảo hỏi câu gì mà ngài biết là đều nói cho gã nghe hết. Võ công của hai người dần dần đi tới chổ cao thâm. Lúc chiết giải chỉ tỹ thí thủ pháp và chứng nghệm chiêu thức chứ không bẽ đầu đè cổ vật lộn như trước nữa. Vi Tiểu Bảo không cần dè đặt úy kỵ gì nữa. Mấy tháng sau, Vi Tiểu Bảo học hết ngàn chiêu thức Thiên diệp thủ, còn vua Khang Hy học môn Bát quái du long chưởng thành tựu mau chóng hơn gã đến quá một tháng. Hai người lúc tỹ đấu vận dụng chiêu thức quanh đi quẩn lại đến ngàn thủ pháp. Mỗi ngày hai người cùng nẩy ra những biến hóa mới mẻ, nên cuộc đấu càng thêm hào hứng. Vua Khang Hy và Vi Tiểu Bảo đều là những nhân vật thông minh bậc nhất, thêm vào sư phụ của hai người cũng là cao nhân đương thời nên cuộc rèn luyện võ công mới quá nữa năm đã tiến bộ khác thường. Trong mấy tháng ngay vua Khang Hy ngoài lúc tỹ võ với Vi Tiểu Bảo lại đưa gã vào thư phòng đọc sách cho có bạn. Bọn thị vệ, thái giám trong hoàng cung đều biết rõ Tiểu Quế Tử (tức Vi Tiểu Bảo) tuy chỉ là một tên tiểu thái giám nhưng được đức Hoàng thượng thương yêu rất mực nên đều đem l