Snack's 1967
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3217060

Bình chọn: 9.5.00/10/1706 lượt.

ĩ dừng lại nói:

- Sắp đến rồi !

Nhưng A Kế Mỹ nhìn trước nhìn sau chẳng thấy nhà cửa gì cả, chỉ thấy bốn bề lau lách mọc đầy, tiếng côn trùng ri rỉ trong đám cỏ. Nàng ngạc

nhiên hỏi:

- Lão đạo sĩ ở đây sao ?

- Sau rừng kia là ngôi đền ta ở. Đối với cô nương chắc chẳng đủ tiện nghi, nhưng đối với ta thế cũng đủ.

Đi hết rừng lau, quả nhiên thấy một căn nhà. Một căn nhà gỗ hoang tàn,

đổ nát hơn là một cảnh đền miếu. Lão đạo sĩ trèo lên thềm. Hàng lan can

gỗ nghiêng ngả từ khi Mãn Hà Chí bị lão dùng thế nhu đạo hất ra ngoài,

vẫn còn nguyên đó, không sửa chữa.

Lão già kéo tấm liếp sang bên, đàn dơi thấy động bay tới tấp. A Kế Mỹ giật mình, do dự không dám bước vào.

- Không sao đâu, bên trong ấm hơn nên dơi làm tổ. Chúng sinh cả, mình

trọng nó, nó chẳng hại mình. Ta với nó sống hòa hợp chẳng bên nào cảm

thấy phiền lụy. Để ta mồi chút lửa cho ấm.

Đạo sĩ nói đoạn đánh đá vào bùi nhùi, bẻ cành khô gây lửa. Chẳng bao

lâu, gian phòng sáng hẳn lên, ngọn lửa vàng tươi bập bùng, nổ lách tách, tàn bắn ra xung quanh như những chiếc pháo bông nhỏ xíu.

- Cô nương có sợ ta giống như tên côn đồ lúc nãy không ?

A Kế Mỹ lắc đầu. Đạo sĩ Áo Đại Môn này hình dung kỳ dị, nhưng phong cách nhân hậu, vả dưới ánh lửa trông lão già lắm, có lẽ đến ngoài sáu mươi.

Râu tóc bạc nhiều, da mặt nhăn nheo, dáng dấp mang một vẻ gì phiền muộn, chắc ở tuổi thanh niên lão gặp nhiều đau khổ.

Nàng đưa mắt nhìn quanh phòng. Cảnh bần hàn không còn có thể nào hơn

được, nhưng những đồ dùng cần thiết hàng ngày lão thu góp để hỗn độn làm nàng ngạc nhiên:

hai cái nồi đất, một cái đã mẻ miệng, cái hỏa lò, vài chiếc bát đĩa, mấy đôi đũa cắm trong cái ống tre treo trên vách. Gần đấy là một manh chiếu cũ, một cái gối cáu bẩn.

- Để ta đi nấu cháo. Chắc cô nương cũng đói rồi.

- Cảm ơn đạo sĩ, tiểu nữ không đói. Chỉ thấy sốt và mệt.

- Cảm hàn rồi đấy. Cô nương ra chỗ kia nằm nghỉ đi. Nghỉ là cách tốt

nhất giữ sức khỏe chống bệnh. Đợi ta nấu cháo xong, ăn bát cháo nóng là

khỏi.

A Kế Mỹ cảm động. Nàng thấy lão đạo sĩ này dễ thương quá và đột nhiên nhìn căn phòng dơ bẩn của lão không còn ghê tởm nữa.

Lão đạo sĩ đổ gạo, nước vào nồi, bắc lên bếp rồi lấy ở góc nhà ra một

mảnh gỗ. Lão tìm được ở đâu mấy cọng hành lá, rút dao găm ra, dùng mảnh

gỗ làm thớt thái hành trên đó. Thái xong, lão trút vào bát, lau thớt đặt sang bên, lẩm bẩm:

- Để làm cái khay cũng tiện.

A Kế Mỹ xin phép đi nằm nghỉ. Đạo sĩ mỉm cười:

- Vẽ. Mệt thì đi ngủ. Có cái màn rách đắp tạm, khi nào cháo được ta gọi dậy ăn.

A Kế Mỹ không nề hà, nàng ngả mình xuống chiếu, định quơ tấm màn đắp thì một con vật gì nhảy vụt ra. A Kế Mỹ giật mình ôm mặt kêu lớn. Lão đạo

sĩ chồm dậy:

- Gì thế ? Cái gì thế ?

- Không biết vật gì trong đống chăn nhẩy ra.

- Chắc là chuột.

- Không phải. Nó to như con mèo, màu vàng ...

- Vậy chắc là con sóc. Khu này nhiều sóc và cầy cáo ...Thảo nào ta thấy gạo vương vãi.

A Kế Mỹ vẫn còn lo sợ, đảo mắt nhìn quanh:

- Kia kìa ! Nó kia kìa ! ...

Lão đạo nhìn theo tay chỉ, trông lên cái kệ xiêu vẹo gần nóc nhà, thấy

có đôi mắt tròn xoe, long lanh nhìn xuống không chớp. Đôi mắt nấp sau

pho tượng Phật cụt đầu, loang lổ và ám khói mang một vẻ gì vừa tinh

nghịch vừa chế nhạo làm pho tượng trở nên sinh động một cách kỳ dị. Lão

vỗ tay, dậm chân, đôi mắt bỏ bức tượng chạy sang bên.

Thì ra đó là một con khỉ nhỏ. Nó đánh đu vào xà nhà, đuôi quắp lên xà

gỗ, bỏ thõng mình đu đưa, nhe răng kêu khèn khẹc, da mặt nhăn nheo như

quả táo phơi nắng.

- Cái con quỷ này không biết ở đâu đến. Từ trước ta có thấy nó bao giờ đâu ?

- Trong rừng không có khỉ à ?

- Đây là rừng lau, làm gì có. Chắc của ai nuôi đi lạc. Không sao đâu,

ngươi cứ nằm nghỉ. Để cho nó vài cái hạt dẻ. Chúng sinh cả, chẳng nên

đuổi nó làm gì !

- Nó phá lắm đấy !

- Trông thì cũng có vẻ thuần rồi, không ngại.

Lão đạo sĩ đem mấy quả thông và hạt dẻ ra để lên kệ rồi ngồi xuống mở

nồi cháo ra khuấy nhè nhẹ. Mùi cháo nóng bốc lên thơm nức, tỏa khắp gian phòng. Lão hít hà, nuốt nước bọt ừng ực. Trông lão bấy giờ sung sướng,

bồn chồn, tưởng như nồi cháo hoa kia chứa đựng tất cả cái tuyệt đích của khoái lạc trong cõi nhân sinh mà lão sắp được hưởng.

Chuông chùa Kiyomi từ xa vọng đến. Năm cũ sắp qua, năm mới gần kề, trong tháng này, chùa nào cũng thỉnh chuông lúc sang canh như để cảnh tỉnh

chúng sinh ôn việc đã qua, tránh cảnh trầm luân trong biển u mê, hư

vọng. Tiếng ngân nga theo gió thoảng đưa, êm êm như những tiếng vỗ về từ cõi cao cả xa xôi nào vọng tới, thay lời đức Phật từ bi xoa dịu nỗi đau khổ trong lòng người thiếu nữ. A Kế Mỹ lắng nghe tiếng chuông, thiêm

thiếp dần rồi đắm mình vào giấc mộng.

- Đồ súc vật ! Bỏ ta ra !

Tiếng kêu thất thanh của A Kế Mỹ trong giấc chiêm bao khiến đạo sĩ giật

mình bỏ dở bài kinh. Lão đến bên chiếu, lay thiếu nữ. Nàng ngồi dậy ngơ

ngác. Nỗi sợ hãi còn như ngưng lại trên đôi mắt lạc thần và trên đôi môi run rẩy trắng bệch của A Kế Mỹ.

- Sao vậy ? Chuyện gì kinh động ngươi quá vậy ? Nói ta biết, họa chăng ta giúp ngươi được gì chăng ?

A Kế Mỹ khóc òa