XtGem Forum catalog
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3217174

Bình chọn: 7.00/10/1717 lượt.

o

lắng, vẻ giận dữ hiện ra nét mặt.

- Không biết bao giờ ông quản mới đến ? Nợ bác nhiều không ?

- Cũng đến vài ngàn.

- Của tôi thì số nợ năm trước coi như xong, nhưng năm nay chưa được đồng nào cả.

- Lúc sinh tiền Khổ Bích lão gia, đâu có bao giờ phải chầu chực thế này. Chẳng biết các ngài trong ấy ăn tiêu ra sao mà ông quản này chậm chạp

đến thế ?

Họ hỏi han nhau, trao đổi những lời than phiền. Tuy thế một phần lớn vẫn còn giữ lễ độ. Danh vọng các bậc tiền bối Hoa Sơn còn để lại trong lòng họ một sự tôn kính mà hậu duệ của phái, dù hèn kém, chưa làm mai một.

Mãi đến trưa, khi mặt trời đứng bong, một toán chừng sáu bảy người, dẫn

đầu là Ưng Đằng, mới khệnh khạng đến. Ưng Đằng nhìn đám chủ nợ, thấy

toàn là thứ dân, bèn lên tiếng hách dịch:

- Tổng quản đi vắng, chưa về.

Quả thật, tổng quản Hồ Định đã trốn rồi, ẵm luôn cả số tiền hắn quyên

được của những đồ đệ và thân hữu, cùng với Ôkô đi biệt tích. Một chủ nợ

đứng lên trần tình:

- Anh em tiểu nhân bất đắc dĩ phải đến đây. Năm cùng tháng tận rồi, xin

các ngài trong quý phái trả nợ cho. Nếu không được hết thì cũng chi cho

mỗi người một ít để bọn tiểu nhân lo trang trải nợ nần.

- Đúng rồi ! Bọn tiểu nhân không đợi lâu hơn được nữa.

Người khác nói.

- Nếu ngài không trả được thì cho bọn tiểu nhân gặp chưởng môn.

Ưng Đằng ghé tai đồ đệ nói nhỏ. Hắn chạy đi, lát sau trở lại thì thầm:

- Đại ca bảo nói đại ca không có nhà.

Ưng Đằng cau mặt. Tiến thoái lưỡng nan, hắn phân vân không biết xử trí

ra sao, nhưng vì thân danh là một trong mười cột trụ của phái, hắn cao

giọng:

- Bản chưởng môn không có nhà. Để thư thả, ta sẽ hoàn trả chu tất.

- Thư thả là đến bao giờ ? Hôm nay cuối năm rồi, không trả ngay không được !

Nghe giọng nói có vẻ hỗn xược, Ưng Đằng nóng mặt:

- Đứa nào nói không được ?

Mọi người im thin thít.

- Ta đã nói trả là trả. Bây giờ các ngươi về đi, ta còn nhiều việc khác.

Nhưng chẳng ai nhúc nhích. Một chủ nợ than phiền:

- Vay thì năn nỉ, trả thì khó khăn, còn lên mặt mục hạ vô nhân, không biết nhục !

- Đứa nào nói đấy.

- Ta nói !

Ưng Đằng đứng dậy, xăm xăm đến bên người vừa cất tiếng, xuất kỳ bất ý,

thoi cho một quả. Mọi người ồ lên một tiếng kinh ngạc và bất nhẫn. Ưng

Đằng nắm cổ áo người đó nhấc bổng lên ném ra cửa.

- Trông đấy ! Đứa nào còn nói hỗn sẽ biết tay ta !

Rồi đưa mắt cho đàn em:

- Dồn chúng nó ra cổng trước, đóng cửa lại !

Đồ đệ Hoa Sơn nhất tề xắn tay áo, mặt hầm hầm. Mọi người nhìn nhau cung

cúc bước ra. Khỏi bờ mới quay lại chửi mắng thậm tệ Ưng Đằng và đồng

bọn.

Sĩ Khánh ngồi trong sảnh, nghe tiếng ồn ào đã biết chuyện gì rồi nhưng

vẫn cúi mặt làm ngơ. Vấn đề chi tiêu trong nhà, hắn chẳng bao giờ lý

tới, mặc quản gia lo liệu.

Từ khi Hồ Định bỏ đi, tất cả mọi việc đều do Ưng Đằng quán xuyến, cho

nên thấy đàn em làm bậy, hắn cũng chẳng nói năng gì. Bản tính rụt rè, ưa hưởng thụ, hắn sợ, không muốn làm mất lòng kẻ tay chân.

Ưng Đằng bước vào thấy Sĩ Khánh vẫn còn ngồi thờ thẫn bên chiếc bàn thấp.

- Đại ca, có chuyện gì không vui thế ?

Nhìn bọn thuộc hạ, Sĩ Khánh vững dạ. Hắn đáp:

- Không. Chẳng có chuyện gì. Sắp đến ngày rồi phải không Ưng Đằng ?

- Sắp rồi ! Bọn tiểu đệ đến đây cũng vì việc ấy. Đại ca phải tính chỗ và giờ hẹn đi chứ, để còn thông báo cho nó biết, không chần chờ được nữa

đâu.

- Ờ ...ờ ... chỗ nào tiện nhỉ. Ngươi nghĩ cánh đồng Đại Tỉnh Môn phía bắc Cổ Thành có được không ?

- Chỗ đó được. Đệ nghĩ chẳng còn chỗ nào hơn. Thế còn ngày giờ, đại ca định ra sao ?

- Ngươi tính nên hẹn trước hay sau ngày hạ nêu ?

- Đệ cho là càng sớm càng tốt. Đừng để nó kiếm cớ trốn mất.

- Mùng tám được không ?

- Mùng tám là kỵ nhật lão tiền bối tổ khảo, đại ca quên rồi sao ?

- Ừ nhỉ, vậy vào ngày mùng chín đi. Đầu giờ thìn, bấy giờ sương chưa tan, mình dễ xoay sở.

- Dạ. Bọn tiểu đệ sẽ cho yết bảng ngay tối nay dưới chân cầu.

- Vậy tốt !

- Đại ca sẵn sàng cả rồi chứ ?

- Dĩ nhiên, dĩ nhiên !

Nói thế nhưng Sĩ Khánh không an tâm. Tuy Thạch Đạt Lang chỉ là một tên

kiếm khách, nhưng gần đây có tin đồn đại gã đã giao đấu với nhiều cao

thủ võ lâm và đều thắng cả. Sĩ Khánh hơi sợ. Hắn không muốn tự nhận mình tư chất kém cỏi, không đủ khả năng bảo vệ danh dự một môn phái lớn, mà

chỉ cho là hiện giờ tâm không tĩnh, một phần vì tình hình tài chính của

Hoa Sơn kiệt quệ quá, một phần cũng vì A Kế Mỹ. Trong vụ Sumiyhoshi, A

Kế Mỹ cự tuyệt hắn làm lòng tự ái của hắn thương tổn, hắn càng nghĩ càng giận. Lại Hồ Định bỏ đi. Tất cả những biến cố ấy khác nào những mũi

thương ác độc đâm thủng lòng tự tin của hắn, giảm nhuệ khí của hắn không ít.

Sĩ Khánh gọi người hầu, hỏi tin Cát Xuyên Mộc. Thấy trình Cát Xuyên Mộc

chưa về, hắn ngạc nhiên. Nắng xiên khoai đã đổ dài bóng những gốc tùng,

bách cao lớn sau nhà mà người hắn mong đợi tiếp tay vẫn còn mãi mê săn

bắn làm hắn khó chịu, cảm thấy như bị phản bội.

Ưng Đằng trở lại, theo sau là một đệ tử mang tấm bảng gỗ mới cắt, chữ

viết còn đen nhánh nét mực chưa khô. Sĩ Khánh nhìn tấm bảng, lẩm nhẩm

đọc:

“Cáo yết Thạch Đạt Lang lãng nhân kiếm khách, Phú